Ngục

Ngục

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322801

Bình chọn: 9.5.00/10/280 lượt.

muốn kéo Lương Dĩ

ra ngoài, Tô Diệu lại nói, “Chị gái em nếu không che dù sẽ bị nổi ban đỏ.” Anh

lại nhìn cô mà nói, “Vừa đau vừa ngứa, anh cũng không nghĩ sẽ đưa em đi bệnh

viện.”

Lương Dĩ mạnh miệng: “Không cần anh quản.”

Thời tiết quả nhiên rất nóng, đi chưa đến năm phút liền thấy

mặt mũi nóng bừng, giống như có lửa thiêu trên mặt vậy. Lương Dĩ cố ý đi chậm

rãi ngay sau lưng Tô Diệu. Tô Diệu quay đầu, cô nói, “Em chỉ muốn che nắng một

chút.”

Tô Diệu nở nụ cười: “Đã bảo em nên mang theo dù.”

Cô hừ một tiếng: “Đi nhanh thôi.”

Muội Muội kéo tay Tô Diệu: “Anh Diệu, anh đang làm gì vậy?”

Tô Diệu: “Hỏi làm gì? Chờ một chút.” Anh đan hai bàn tay vào

nhau, xoay người che trên đỉnh đầu Lương Dĩ, “Mặt em đỏ cả.”

“Vậy sao?” Lương Dĩ lấy tay sờ mặt, “Nóng quá, dị ứng rồi.”

Tô Diệu lấy ra chai nước suối đổ vào khăn tay rồi lau mặt cho cô.

Anh nhíu mày, đi chậm rãi phía trước Lương Dĩ, lợi dụng thân

hình cao lớn đem Lương Dĩ hoàn toàn che khuất, “Theo sát anh, biết không?”

Cô gật đầu, tay bị anh nắm đặt trên vai.

Anh xoay người: “Đi theo sát vào anh, đến khu mua sắm thì mua

thuốc uống trước. Có mang theo thuốc không?”

“Ân. Vẫn có mang.”

Muội Muội nhìn hai người có chút nghi hoặc, “Hai người quen

nhau từ trước sao?”

“Không.” Lương Dĩ theo bản năng phản bác.

Tô Diệu trầm ngâm một chút, nói: “Trước kia anh cùng chị gái

em học chung trường, thầm mến cô ấy vì thế hỏi thăm các bạn nữ về cô ấy, như

vậy mới biết chuyện này. Thật bất ngờ phải không, trước đây anh cũng thầm mến

nữ sinh.”

Vành mắt Muội Muội lập tức đỏ lên, cắn môi dưới, “Vậy anh

Diệu, anh hiện nay, hiện nay…”

Tô Diệu cười thở hắt ra, vỗ vỗ đầu Muội Muội: “Đều là chuyện

trước đây rồi, bây giờ không có gì cả.”

Muội Muội mỉm cười, lôi kéo anh vào khu mua sắm. Đây là một

nơi rất rộng với nhiều quầy hàng cao cấp. Tô Diệu muốn một li nước, cô gái phục

vụ rất vâng lời lấy cho anh.

“Uống thuốc.” Tô Diệu cau mày, “Đã bảo em mang theo ô.”

Lương Dĩ mang thuốc nuốt xuống, cốc nước không được Tô Diệu

cầm lấy. Anh làm rất tự nhiên, làm cô nhớ đến trước kia, rốt cuộc thấy áy náy

mà nói, “Cảm ơn.”

Tô Diệu nhíu mày: “Không cần.”

Muội Muội ngồi ở bên cạnh, chu miệng: “Anh Diệu, nước của em

đâu?”

Tô Diệu sửng sốt, Lương Dĩ: “Để chị gọi.”

Muội Muội xem lời nói của cô như gió thổi bên tai, “Anh Diệu,

vì sao chị ấy có nước nhưng em không có? Em cũng là con gái nha.”

Hai tay Tô Diệu đan vào nhau để trên đầu gối, nở nụ cười có

chút xấu xa, “Chị gái em đã già rồi nên mới uống nước này, em đương nhiên phải

uống nước trái cây.”

“Tô Diệu!” Lương Dĩ nhe răng.

Muội Muội biểu hiện rất vui vẻ lôi kéo tay Tô Diệu rời đi,

tiếng cười như chuông ngân.

Tô Diệu quay đầu nhìn cô, vẻ mặt có chút khiêu khích. Lương

Dĩ đuổi theo: “Anh đứng lại cho tôi.”

Vừa mới nói đã thấy thang máy ở cuối hành lang. Lương Dĩ nhận

ra ý đồ của Muội Muội liền tăng tốc đuổi theo, tức giận nói, “Tô Diệu, đứng

lại.”

Tô Diệu nhìn cô cười, tùy ý để Muội Muội kéo vào thang máy.

Thời khắc cuối cùng trước khi cửa thang máy khép lại hoàn toàn, cô thấy ý cười

quẩn quanh trong đôi mắt anh, tư thái nhàn nhã vẫy tay với cô.

Lương Dĩ thở phì phì nhìn thang máy đến tầng ba, sau đó vào

thang máy bên cạnh mà đuổi theo.

Tầng ba có một quán trà VIP, cô đoán bọn họ sẽ tới đó. Lương

Dĩ mang giày cao gót đi không cẩn thận bị trượt chân, đau đến kêu một tiếng.

Một người đàn ông bên cạnh đỡ lấy cô, “Không có việc gì chứ?”

Là một người đàn ông trên dưới ba mươi tuổi, mang đôi mắt

kính màu trà.

Cô lắc đầu nói lời cảm ơn.

Anh ta lại nói: “Phía trước có một quán trà, tôi đỡ cô đi

qua.”

Người đàn ông này không có bạn gái, nếu cự tuyệt thì thật

không lễ phép, Lương Dĩ suy nghĩ rồi gật đầu đồng ý. Lựa chọn này của cô ngay

khi thấy Tô Diệu đã trở thành sai lầm không thể cứu vãn.

Quán trà nằm ở vị trí rất tốt, người đến rất đông. Khi cô đến

chỉ còn một bàn gần quầy bar nhất. Người đàn ông đỡ cô ngồi xuống xong liền

tươi cười mà ngồi đối diện. “Tôi thấy cô thật quen mặt, không biết đã gặp qua

nơi nào chưa?”

Sau một hồi trò chuyện mới biết anh ta họ Uông, cũng là người

trong giới thượng lưu. Đàn ông giới thượng lưu có ưu điểm là rất hòa đồng, cuộc

sống tươi trẻ như hoa cỏ mùa xuân. Anh cùng cô nói chuyện mà không hề hay biết

có ánh mắt đỏ đậm bừng bừng lửa giận đang nhìn mình.

Tình cảnh này cũng đã xuất hiện một lần, vào mười năm trước

khi hai người quen nhau.

Lúc đó là cô muốn kết bạn với anh. Anh luôn là người bị động,

dù là nắm tay, hôn môi hay trên giường, anh vẫn như đứa nhỏ để cô làm chủ.

Nhưng cho dù anh nhẫn nại như vậy vẫn phải chia tay cùng cô, mà lí do lại là

người đàn ông khác. Chính là vì một người đàn ông xa lạ, đẹp mắt hơn anh, vĩ đại

hơn anh!

Cô bị anh kéo ra khỏi quán trà, tim rối loạn đạp rất mạnh, kì

quái nhìn anh cho người đàn ông họ Uông kia ánh mắt đối địch đầy ý cảnh cáo.

Anh đem cô ấn trên tường hành lang, đôi mắt đầy lửa giận nhìn cô chằm chằm,

“Nhiều năm không gặp, em vẫn hay quyến rũ đàn ông như vậy!”

Cô tức giận quay đầu đi, lại bị anh hu


Lamborghini Huracán LP 610-4 t