Anh khỏi cần bận tâm". Nói xong, anh liền quay người bước đi.
Từ Tư Bạch dõi theo bóng lưng đối phương, đầu ngón tay hơi run rẩy. Anh ngước nhìn không trung. Bầu trời xanh biếc, gợn mây trắng xóa, tia nắng vàng tỏa ra ánh sáng dịu dàng.
8 giờ sáng, cuộc thẩm vấn Thiệu Luân chính thức bắt đầu. Người phụ trách xét hỏi anh ta là Hàn Trầm và Lải Nhải. Hứa Nam Bách dự thính với tư cách chuyên gia tâm lý tội phạm.
"Chúng tôi nắm được rất nhiều chứng cứ phạm tội của anh, chứng thự anh đã bắt cóc, hành hạ bốn nạn nhân Hàn Sa, Diệp Tưởng Tình, Châu Tự Cẩm và Triệu Hảo Hảo. Anh có chịu nhận tội không?" Lải Nhải hỏi.
Thiệu Luân như bị rút hết sinh khí, ngồi tựa vào thành ghế, cúi đầu bất động.
"Là tôi làm." Anh ta nói khẽ.
"Tại sao anh lại làm vậy?" Lải Nhải hỏi tiếp.
Thiệu Luân ngẩng đầu, gương mặt đỏ bừng, ánh mắt lóe lên tia căm hận: "Cảnh sát cũng như tất cả mọi người đều không tin Tư Đồ Dập là hung thủ. Tôi làm vậy để người đời nhìn rõ bộ mặt thật của hắn."
"Anh điên rồi sao?" Lải Nhải đập bàn, "Anh đã giết những người phụ nữ vô tội. Mạng sống của họ thì tính thế nào đây? Rốt cuộc anh muốn người đời nhìn thấy bộ mặt thật của anh ta hay của anh? Anh đã giết người, bốn mạng người, anh có biết tội mình nặng đến cỡ nào không?"
Thiệu Luân mấp máy môi, ánh mắt lộ vẻ không phục, nhưng cuối cùng anh ta vẫn lặng thinh.
"Là tự ti đúng không?" Giọng nói trầm tĩnh của Hứa Nam Bách vang lên. Anh ta nhìn thẳng vào gương mặt ủ rũ của Thiệu Luân: "Oán hận, tự ti, áy náy... thậm chí còn có cả khao khát? Thật ra, anh không cần biện minh, bởi trong lòng anh biết rõ hơn ai hết?"
Thiệu Luân giật mình, hết nhìn người đàn ông xa lạ lại đưa mắt qua Lải Nhải, cuối cùng dừng lại ở Hàn Trầm. Đúng vậy anh ta không cần nhiều lời, những người cảnh sát này đã nói trúng tâm tư, sự mâu thuẫn và khao khát trong nội tâm anh ta.
Từ nhỏ đến lớn, Thiệu Luân luôn cảm thấy tự ti về bản thân. Thật ra, anh cũng như nhiều đứa trẻ có diện mạo và gia thế bình thường khác, thứ duy nhất đáng nhắc tới là thành tích học tấp xuất sắc. Tuy nhiên, không có nữ sinh nào vì ưu điểm này mà thích và chấp nhận anh ta. Sau khi vào trường đại học hàng đầu, ưu điểm này không còn sót lại chút gì. Anh ta lại trở thành nam sinh bình thường nhất, ít được chú ý đến nhất.
Thu hoạch lớn nhất trong cuộc đời Thiệu Luân có lẽ là tìm được người bạn gái vừa xinh đẹp vừa thông minh như Nguyễn Thiếu Song. Trường đại học không có ít nữ sinh cặp kè với đại gia giàu có, ngoài cổng trường thường xuyên xuất hiện xe hơi sang trọng. Vì vậy nhiều người không hiểu tại sao Nguyễn Thiếu Song lại chọn Thiệu Luân. Anh ta cũng từng hỏi cô, cô chỉ cười đáp: "Em cảm thấy anh khác mọi người. Em thầm quan sát anh. Anh rất trầm tĩnh, làm việc gì cũng tập trung. Anh làm thí nghiệm cũng nhanh nhất lớp. Anh chỉ không thích xuất đầu lộ diện thôi." Cô kéo tay anh ta, "Em thấy yên lòng khi ở bên anh."
Rất lâu sau này, Thiệu Luân mới biết, trên đời tồn tại một số người đàn ông có thể khiến phụ nữ yên lòng, nhưng cũng có những người đàn ông sẽ khiến phụ nữ yêu điên cuồng, can tâm tình nguyện đốt cháy bản thân vì anh ta.
Nguyễn Thiếu Song đúng là có yêu anh ta, chỉ là yêu không đủ mà thôi. Trong mối quan hệ của hai người, cô tương đối tỉnh táo. Nhưng cô không hề hay biết, anh là người yêu điên cuồng.
Cho đến khi Nguyễn Thiếu Song vào làm việc ở công ty tài chính hàng đầu toàn quốc, trở thành nhân viên văn phòng "cổ vàng"[1'>, sự tự ti của Thiệu Luân mới trở nên càng nghiêm trọng. Có lúc đón cô tan sở, đồng nghiệp nói: "Bạn trai giáo sư của chị đến rồi kìa". Anh ta muốn giải thích mình chỉ là một nhân viên nghiên cứu quèn, năm sáu năm nữa mới may ra phấn đấu lên được chức giáo sư. Nhưng cô bóp tay ra hiệu, anh đành phải giữ im lặng.
[1'> Cổ vàng: Là những người làm công ăn lương có trình độ đại học, cao đẳng hoặc tốt nghiệp các trường dạy nghề, trường kỹ thuật... Theo các nhà nghiên cứu xa hội học Mỹ năm 2007: "công nhân cổ vàng" bao gồm các kỹ thuật viên, phi công, điều khiển viên, y sĩ, y tá...
Thiệu Luân cũng cảm thấy áy náy. Bởi trước khi tốt nghiệp, Nguyễn Thiếu Song đã có cơ hội ra nước ngoài, nhưng do anh ta ra sức khẩn cầu, cuối cùng cô cũng mềm lòng, chấp nhận ở lại. Lần đó, cô nói: "A Luân, anh nợ em đấy nhé! Sau này nhất định phải đối xử tốt với em, rõ chưa? Dù một ngày nào đó chúng ta chia tay, anh cũng vẫn phải đối xử tốt với em đấy."
Anh ta cười hì hì: "Làm sao có chuyện chia tay cơ chứ?"
Sau đó, Nguyễn Thiếu Song phản bội anh ta. Hôm cô gọi điện thoại cầu cứu, anh ta không thèm để ý đến cô. Tới khi cô bị mất tích, hồi tưởng lại quá khứ, nhìn những dấu vết cô để lại ở nhà, anh ta mới nhận ra sai lầm của mình.
Nếu bắt đầu, anh ta không cầu xin cô đừng ra nước ngoài, thì làm gì có chuyện cô sống không thấy người, chết không thấy xác.
Nếu không phải anh ta suốt ngày chúi mũi vào công việc nghiên cứu, ít dành thời gian bên cô, thì làm gì có chuyện, vì cô đơn nên cô mới ngã vào lòng trước một người đàn ông khác.
Nếu không phải gia thế của anh ta bần hàn, tướng mạo bình thường, tính các