nghỉ ngơi trước, bên đây Thân Tống Hạo còn chưa kịp đến công ty, liền bị Thích Dung Dung chặn lại
trong xe.
"A Hạo, con lập tức đi với mẹ đến bệnh viện, làm kiểm tra toàn diện một
lần." Thích Dung Dung giống như là trở thành người khác, sắc mặt nghiêm
túc và nhiều lo lắng.
"Làm kiểm tra cái gì?" Thân Tống Hạo liếc nhìn bà một cái, vẫn bước xuống xe, đi vòng qua bà chuẩn bị vào công ty.
“A Hạo, không được chậm trễ, lập tức cùng mẹ đến bệnh viện, coi như mẹ
xin con!" Thích Dung Dung hai mắt đỏ lên, vừa nghĩ tới tối hôm qua sau
khi kiểm tra đã có kết quả đáng sợ kia, bà cảm thấy da đầu tê rần, trời
ạ, bà chỉ có đứa con trai này, nó là sinh mạng của bà, nếu như xảy ra
chuyện gì, bà thật không muốn sống nữa!
"Có chuyện gì mà bà không giải thích được? Tôi đang yên đang lành tại
sao phải đi làm kiểm tra?” Thân Tống Hạo kinh ngạc nhìn bà, anh bất mãn
đẩy tay bà ra, tiếp tục cất bước đi tiếp. Chính trong lúc này, điện
thoại di động để trong túi chợt reo ầm ĩ, Thân Tống Hạo không quan tâm
Thích Dung Dung đứng một bên nói nhảm, nhìn thấy là Trần Nhị gọi tới
liền bắt máy.
"Hạo tử, anh mau đến bệnh viện một chuyến đi. Đúng rồi, là bệnh viện nhà tôi. Tôi ở đây chờ, anh phải lập tức đến làm kiểm tra, không thể chậm
trễ hơn nữa!”
Giọng nói gấp rút của Trần Nhị truyền đến, khiến đầu óc Thân Tống Hạo
càng thêm mờ mịt: “Trần Nhị, anh bị cái gì vậy, tôi đang khỏe mạnh tại
sao phải làm kiểm tra ?"
"Hạo tử, anh có chổ nào biểu hiện không thoải mái không? Ví dụ như bị sốt nhẹ, hay cơ bắp trên người đau nhức. . . . . ."
Trần Nhị còn chưa nói xong, đã bị Thân Tống Hạo ngắt lời: “Tôi không thấy chổ nào trên người có biểu hiện không thoải mái."
Trần Nhị trầm mặc giây lát, nhưng vẫn kiên quyết nói: "Hạo tử, mặc kệ
anh có những phản ứng này hay không, tôi cầu xin anh lập tức tới kiểm
tra, anh có biết kết quả kiểm tra của Thái Minh Tranh là gì không?”
"Là gì?" Thân Tống Hạo hơi bất mãn, tại sao bệnh của Thái Minh Tranh lại dính đến anh chứ?
"Cô ta vẫn sốt mãi không giảm, bác sĩ ở đây kiểm tra thấy kháng thể
dương tính, kết luận cô ta có thể bị nhiễm Aids. . . . . ." Trần Nhị hít sâu một hơi, cảm thấy trong lòng sợ hãi vô cùng.
"Dương tính là sao?" Thân Tống Hạo có chút không hiểu, chỉ là từ này nghe cảm thấy hơi quen tai, giống như đã từng nghe qua.
"Cô ta có khả năng nhiễm virus Aids, cho nên tôi mới lo lắng cho anh.
Hạo tử, bây giờ anh lập tức tới bệnh viện kiểm tra, một chút thôi. . . . . ."
"Nhiễm virus Aids?" Thân Tống Hạo không thể tưởng tượng nổi, cách đây
không lâu Ka Ka bạn của Nhan Nhan vừa may mắn tránh thoát cửa ải này,
nhưng không ngờ rốt cuộc bây giờ chuyện như vậy lại rơi vào mình. Mặc dù trước kia khi chưa quen biết Nhan Nhan anh là một hoa hoa công tử,
nhưng năm, sáu năm nay anh vẫn thủ thân như ngọc, không có đạo lý bị
dính vào bệnh này. . . . . .
Đợi chút...
Trong đầu anh chợt lóe lên một ý tưởng, dường như nghĩ ra được chuyện
gì. Tất cả mọi thông tin trong đầu dần hiện lên, xâu chuỗi lại với nhau, cuối cùng cũng rút ra được kết luận. . . . . .
Nếu như nói, anh khỏe mạnh, Nhan Nhan cũng khỏe mạnh, mà Thái Minh Tranh lại kiểm tra ra bị nhiễm căn
bệnh Aisd đáng sợ, như vậy, có phải đã rõ ràng rồi không, anh và Thái
Minh Tranh căn bản không hề xảy ra quan hệ, đứa nhỏ trong bụng Thái Minh Tranh, là do cô ta tìm người khác mới tạo thành. Mà cái người đàn ông
do cô ta tìm kia, lại vô cùng có khả năng mang theo mầm bệnh Aids độc
hại này, sau đó có thẻ đã lây cho cô ta?
Nghĩ tới đây, Thân Tống Hạo lập tức kích động thiếu chút nữa nhảy dựng
lên, "Trần Nhị, tôi tới bệnh viện kiểm tra liền, thật tốt quá, thật tốt
quá, vui mừng quá đi, cám ơn cậu!"
Trần Nhị không hiểu, lo lắng hỏi lại anh: "Hạo tử, không phải là anh sợ đến bị hồ đồ rồi?"
"Tôi tới liền, nói chuyện sau." Thân Tống Hạo mặt mày hớn hở, vừa tắt điện thoại, vừa đi về hướng đỗ xe.
Thích Dung Dung càng lo lắng nhiều hơn, nhìn vẻ mặt Thân Tống Hạo bất
chợt thay đổi, kích động không thôi, bà bật khóc: "A Hạo con bị chuyện
bệnh tình của Thái Minh Tranh dọa cho ngốc rồi phải không....Con yên
tâm, coi như con bị dính phải bệnh ấy, mẹ cũng không ghét bỏ con....Nửa
đời sau của con mẹ nhất định chăm sóc con thật tốt, ôi....đứa nhỏ đáng
thương..."
"Bà khóc cái gì vậy, lên xe, vừa đúng lúc tôi có chuyện muốn hỏi bà."
Tâm tình Thân Tống Hạo thật tốt, nhưng cũng lười phải so đo mọi chuyện
với bà, kêu bà lên xe, chính là muốn hỏi cho rõ mọi chuyện đã xảy ra vào thời điểm anh bị chuốc thuốc mê.
"Chuyện gì?" Thích Dung Dung khóc hồi lâu, trong lòng không biết oán
trách bao nhiêu lần mệnh mình thật khổ, bây giờ cháu trai không có, lại
còn phải chăm sóc cho con trai, cái bệnh Aids chết tiệt kia, sao lại
nhiễm vào người họ chứ?
"Bà đã bỏ thuốc mê cho tôi trước sau tổng cộng mấy lần?" Dằn cơn tức giận, anh bắt đầu hỏi tỉ mỉ.
"Một lần...Không phải..." Nhìn nét mặt rét lạnh của anh, Thích Dung Dung rùng mình cuống quýt đổi lời nói: "Có bốn lần thôi."
"Bốn lần trong một tháng?" Anh không khỏi cắn răng nghiến lợi, xoay mặt
hun