XtGem Forum catalog
Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217942

Bình chọn: 7.5.00/10/1794 lượt.

bảo quản gia đi ra ngoài, trong phòng khách dần dần yên ắng, ngoài sắc thái ấm áp của ánh sáng bóng đèn, trong phòng dường như còn có hơi hướm của

cô, khiến cho anh không khỏi ngẩn người.

Anh ngồi thật lâu, không thể tưởng tượng, nếu như bây giờ là sáu năm

trước cô kiên quyết bỏ đi, anh có thể sụp đổ hay không? Cũng may, hoàn

hảo cô chỉ đi du lịch, chỉ là hai ba ngày không thấy cô mà thôi, không

sao, thời gian rồi cũng trôi qua mau.

Muốn gọi điện thoại cho cô, rồi lại nhớ tới múi giờ bên kia chênh lệch, bây giờ là đêm khuya, sợ rằng cô đã ngủ.

Người phụ nữ này cũng lớn rồi, còn nghĩ ra chủ ý này, anh cũng không

muốn ngày ngày chỉ biết đến công việc. Nhiều việc quá nên thời gian dành cho cô cũng không có, nhưng không làm xong tất cả công việc, sao có thể đi chơi vui vẻ được đây.

Anh muốn cho cô cuộc sống hạnh phúc và thanh thản, để cô và con gái cả

đời không lo âu suy nghĩ. Anh nhớ đã từng nói với Tô Lai, muốn làm tất

cả mọi chuyện vì cô, chắc chắn vượt qua mức tưởng tượng của cô. Đã nhiều năm trôi qua, anh vẫn một mực cố gắng thực hiện.

Dù anh biết, mong muốn của cô chỉ là cuộc sống bình thường, nhưng là đàn ông không ai nghĩ như thế, nếu như không thể cho người mình yêu một

cuộc sống tốt nhất, cả đời anh sẽ hổ thẹn.

Sáng sớm khi tỉnh dậy, anh thế nhưng ngủ quên, cầm điện thoại di động

lên xem giờ, thấy nhiều cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là mã số nước ngoài,

anh biết là do Hoan Nhan gọi về, liền lấy điện thoại di động gọi lại cho cô. Không ngờ vừa nhấn một cái thì màn hình tối đen, điện thoại của anh vang lên tích tích hai tiếng báo hiệu máy hết pin, tự động tắt màn

hình. Thân Tống Hạo khẽ rủa một tiếng, xuống giường đi lấy máy sạc điện, chợt cửa phòng ngủ bị người sốt ruột gõ ầm ĩ, là giọng nói của quản gia vang lên…

“Thiếu gia, ngài rời giường chưa? Mới vừa rồi bệnh viện gọi điện thoại tới…”

Thân Tống Hạo vừa nghe quản gia hỏi, lập tức tỉnh ngủ, nhất định là bệnh của ba không tốt rồi, anh quýnh lên, thả điện thoại di động xuống, nói

nhanh: “Tôi đang mặc quần áo, các người mau chuẩn bị xe… "Dạ, thiếu gia..."

Quản gia xuống lầu, tiếng bước chân từ từ đi xa. Thân Tống Hạo thất hồn

lạc vía không để ý phải đi rửa mặt, lấy đại quần áo mặc vào, khoác thêm

áo gió rồi chạy xuống lầu. Quản gia đã chuẩn bị xe sẵn sàng, anh vừa lên xe, lập tức chạy nhanh đến bệnh viện.

"Quản gia, có phải bệnh

của ba trở nặng rồi phải không ?" Thân Tống Hạo cố trấn tĩnh, nhưng lòng bàn tay ẩm ướt , không biết có phải do máy sưởi trong xe mở quá cao hay không, anh chỉ cảm thấy đỉnh đầu căng căng thật nóng, trong óc ong ong

vang tựa như bị kim châm đau nhói.

"Thiếu gia ngài đừng lo lắng quá, phu nhân mới vừa rồi nói cũng không rõ ràng, không chừng lão gia bây giờ đã khỏe hơn rồi."

Quản gia thấp giọng khuyên giải an ủi , nhưng trong lòng cũng biết bệnh tình lão gia không được tốt. Nhìn sắc mặt thiếu gia tái nhợt, không khỏi có

chút ảo não, nếu thiếu phu nhân không đi nước ngoài, hiện tại có mặt ở

đây thì tốt biết mấy, ít nhất trong lòng thiếu gia cũng có một chút an

ủi.

Thân Tống Hạo nghe quản gia nói, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, anh

nghiêng mặt nhìn ngoài cửa sổ mịt mờ, đáy lòng nảy sinh ra thê lương nói không thành lời, anh đã từng cho rằng căn bản mình không quan tâm đến

người này, lần này thật sự phải đi, nhưng anh lại cảm thấy đau giống như bị dao xoắn vào lòng.

Thật ra thì nói, mặc dù không tính ông là

một người cha tốt, nhưng cũng chưa bao giờ làm chuyện gì quá giới hạn,

lúc trước anh hận và đối xử lạnh nhạt với ông, phần lớn cũng là bởi vì

ông bất lực và yếu đuối không quản được Thích Dung Dung....

Nhưng bây giờ anh nghĩ lại, cả đời của ba trôi qua cực kỳ không dễ. Nói là

bất lực, những từ này cơ hồ nghe có vẻ hèn mọn , nhưng có thể xuất phát

từ việc ông yêu Thích Dung Dung. Nhiều năm như vậy, tâm của ba chưa bao

giờ thay đổi, mặc kệ anh đối với Thích Dung Dung có bao nhiêu thất vọng, bao nhiêu tức giận, đến cuối cùng cũng có thể hóa giải,có lẽ là vì chữ

yêu.

Chuyện trên đời này kỳ lạ như vậy, ba lúc còn trẻ chắc hẳn

cũng là phong thái chỉnh tề, hơn nữa gia thế giàu có, muốn dạng phụ nữ

nào lại không có, nhưng ông ấy chỉ yêu mỗi Thích Dung Dung, thậm chí

thời điểm Thích Dung Dung ở bên ngoài... nháo muốn ly hôn ông cũng yên

lặng, đợi bà hồi tâm chuyển ý.

Nếu chỉ có vậy mà nói, thì ba

ngược lại lại không giống một người đàn ông vô dụng, có thể có phong

thái bền chí như vậy, dù thế nào cũng không giống một người bình thường, nhưng vì người phụ nữ này, luôn cả con trai ruột cũng hận đến nghiến

răng, ba trái lại cam nguyện bình thản qua cả đời.

"Lại nói, lão

gia lúc còn trẻ...." Quản gia hình như cũng có chút cảm thán, nhỏ giọng

nói: "Ông cụ Thân đã từng khen ngợi phong thái, khí độ kia của lão gia

rất nhiều, lúc ấy không biết có bao nhiêu tiểu thư gia đình có tiếng tăm theo đuổi, nhưng lão gia chỉ thích có mỗi Thích phu nhân, từ đầu đến

cuối cũng không thay đổi...."

"Mẹ tôi thật có lỗi với ba tôi, cả

đời này đều có lỗi với ba." Thân Tống Hạo nói nhẹ nhàng, nếu bà ấy đối

với ba có