Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218252

Bình chọn: 7.00/10/1825 lượt.

g ngờ. . . . . . Trong bức hình kia, người ấy lại là An Khả, đây là một chuyện hoàn toàn ngoài ý muốn.

"Khả Khả?" Thanh âm anh khẽ run, ánh mắt bị cố định trên khuôn mặt gầy gò của người phụ nữ.

Hứa Hoan Nhan rõ ràng cũng nghe được, hai mắt lập tức trợn to như mất hồn nhìn lại Thân Tống Hạo: "Đây là thật, anh biết cô ấy?"

Cô vốn là còn cố chấp một chút hi vọng nhỏ nhoi, chỉ mong sao cô gái gây rối vừa rồi này chẳng qua là bởi vì nhất thời ghen ghét mới ác ý làm ra chuyện như vậy, cô nghĩ đó chỉ là một vở kịch! Nhưng không ngờ, lúc anh nhìn thấy người phụ nữa trong hình lại phản ứng như vậy!

Anh rốt cuộc đã làm ra chuyện gì, khiến cho một cô bé không tiếc mạng mình để bày tỏ sự phẫn uất với anh, không tiếc danh dự của bản thân tuyệt tình nguyền rủa cô, nguyền rủa cô một cô dâu mới vô tội, không hề biết gì cả!

Anh nhẹ nhàng gật đầu, cô cảm thấy lòng mình căng lên như một mũi tên đã lên cung, có thể bay đi bất cứ lúc nào, tiếp đó trong đầu cô ong ong vang thành một mảnh, ngón tay buông lỏng, thõng xuống trên mặt đất, cô vô lực xoay người, từng bước một hướng tới đám người đi ra ngoài. . . . . . Giọng nói của anh giống bị chặn lại, không thốt ra nổi một lời giải thích, anh bước chân muốn đi tới, cô lại khàn khàn mở miệng: "Không cần đến đây, để cho em yên lặng một chút."

Ngón tay đang muốn vươn ra khựng lại trong không khí, anh nhíu mi chặt hơn, sâu trong đáy lòng nảy sinh ra một sự lo lắng.

Nếu đổi thành người khác xảy ra chuyện như vậy, chính là không làm loạn một trận thì cũng là khóc lớn lên, nhưng cô lại an tĩnh làm cho người khác cảm giác không nắm bắt được, khiến anh không dám lại gần.

"Thân thiếu, sao lại thế này?" Kỳ Chấn cùng Trần Nhị mang theo vẻ mặt nghi ngờ đi tới, bữa tiệc đã không còn cách nào để tiếp tục, Thân lão gia đã phân phó quản gia tiễn khách, trong đại sảnh loạn thành một mảnh.

"Kỳ chấn, chúng ta đi xem một chút đi, An Khả chết rồi."

"Kỳ chấn, chúng ta đi xem một chút đi, An Khả chết rồi."

Trong thanh âm của Thân Tống Hạo cũng không thể nghe ra có bao nhiêu thương cảm, càng nhiều hơn là sự lạnh lùng oán giận, một bên anh vừa tháo chiếc nơ vừa chạy ra ngoài, lạnh lùng nghiêng đầu phân phó cho những người bên cạnh: "Chuyện mới vừa rồi, thông báo cho tất cả các hãng truyền thông, ai dám để lộ ra một chút tin tức, chính là muốn đối đầu cùng Thân thị!"

"vâng thưa thiếu gia." Lập tức đã có người đi các nơi vừa đấm vừa xoa, thi hành mệnh lệnh, Thân Tống Hạo hít một cái thật sâu, mở cửa xe, nhìn thấy bọn Kỳ Chấn và Trần Nhị cũng tới đây, khởi động xe chạy thẳng tới nhà trọ của An Khả.

An nhiễm bị những vệ sĩ kia thô lỗ đuổi đi, lại không chút nào nương tay ném vào ven đường, trên người cô đều là những vết thương do giãy giụa mà tạo thành, máu ứ lại, rất đau đớn, nhưng giờ phút này, cô bất lực ngồi dưới đất, cặp mắt trống rỗng nhìn ánh nắng mặt trời rực rỡ, ngay cả nước mắt cũng không chảy ra được.

Người đàn ông kia vẫn coi như không có chuyện gì hôn người phụ nữ kia, mà trên khuôn mặt của người phụ nữ kia cũng là tràn đầy sự hạnh phúc làm cho cặp mắt cô đau nhói.

Tại sao, tại sao chị gái cô không thể làm cô dâu hạnh phúc kia? Chị gái có cái gì kém cô ta chứ? Chị gái tại sao phải không cam tâm như vậy?

Cô cảm thấy mình cố chấp vô cùng, giống như bị chui vào một cái ngõ cụt, bây giờ trên đời này cô không còn người thân, không còn ai để có thể dựa dẫm, tất cả oán hận của mình cũng bị cô cố chấp trút xuống đầu của cô gái tên là Hứa Hoan Nhan.

Mặc dù cô không có năng lực để có thể phá huỷ hạnh phúc của cô ta, nhưng cô tin chắc rằng, những chuyện cô vừa mới làm cũng đủ để khiến cô ta và người đàn ông kia xuất hiện một khoảng cách vô hình, không cần phải gấp gáp.

An Nhiễm chống hai chân mềm yếu đứng lên, trên khuôn mặt thanh tú, cố chấp đã sớm phủ kín một sự âm trầm, tàn nhẫn không phù hợp với tuổi.

Cô ta quý trọng thứ gì thì An Nhiễm cô sẽ cướp đi cái đó từ trong tay của cô ta.

***************************************************** cự tuyệt lời mời của Gia gia muốn cô về ở trong biệt viện, cô biết hiện tại mình không có cách nào đối mặt với sự quan tâm của gia gia. Cự tuyệt Văn Tĩnh và Kaka, cô trực tiếp trở về nhà trọ.

Gia gia sai lái xe đưa cô đến căn hộ chung cư kia, cô xuống xe, đợi tài xế đi xong, mới phát hiện hai chân mềm nhũn không còn một chút hơi sức .

Một mình ngồi ở phòng trang điểm của khách sạn ngẩn người cả một buổi chiều, hiện tại đã là buổi tối.

Hứa Hoan Nhan cảm thấy trong lòng khó chịu, khó chịu muốn khóc nhưng lại không khóc nổi.

Bất kể thế nào, đây cũng là hôn lễ đầu tiên trong đời cô, mặc dù trong lòng cô không cảm thấy thập toàn thập mỹ, nhưng cũng là một ước mơ nho nhỏ mang theo sự vui sướng của cô.

Chỉ là hiện tại, sau buổi hôn lễ, giống như những bọt xà phòng đầy màu sắc, bị một chút ngoài ý muốn, chọc thủng, biến thành những dấu vết không thể nắm bắt được.

Cô mở cửa nhà trọ ra, chạy thẳng tới trước tủ rược, cô không nhận được những loại rượu quý này, chỉ nhìn nhãn mà vơ bừa lấy một chai rượu mạnh, xoay người đi thẳng ra phòng khách, ánh mắt


pacman, rainbows, and roller s