eo tay của cô thẳng đến tận cằm, lại đem cô kéo thấp xuống, bốn cánh môi hôn nhau, dần dần bắt đầu điên cuồng. . . . . .Thân thể An Khả mềm nhũn, mà tay của anh men theo áo choàng tắm của cô tiến vào, hai thân thể gấp rút lăn từ trên ghế solon xuống, rơi vào trên thảm mềm mại.
"Tống Hạo. . . . . . Muốn em." Hai chân An Khả quấn chặt lấy hông anh, cánh tay mềm mại ôm lấy cổ của anh, nếu có có thể, cô hi vọng một đêm này, vĩnh viễn không bao giờ sáng. . . . . Anh chợt buông đôi môi cô ra, cũng không hôn xuống, chỉ là môi anh rơi xuống những chỗ khác trên thân thể cô, vẫn mang theo hơi thở nóng bỏng, anh chôn sâu ở trong cơ thể cô, tùy ý cuồng nhiệt luật động, nhưng nước mắt của cô thi nhau rơi xuống, cô biết, kết thúc, tất cả đã kết thúc. . . . . Ở thời điểm cực kì bi thương này, cao trào là vô cùng giễu cợt, anh thở gấp nằm trước ngực cô, da thịt hai người đầy mồ hôi nơn nhớt dính vào nhau, An Khả thật luyến tiếc, hoan ái đi qua, dư âm vẫn còn để cho cô khó có thể buông ra, hai chân thon dài vẫn còn ở thắt lưng anh, thật lâu không muốn buông xuống. . . . . . Cô biết thời gian để cô có thể nắm giữ người đàn ông này không còn nhiều nữa, chỉ có khoảnh khắc này.
"Nhớ uống thuốc." Anh khàn khàn mở miệng, từ trên người cô chống lên, trực tiếp đi tới phòng tắm, tắm dội.
An Khả vẫn ngây ngốc nằm trên mặt đất như vậy, không khí nóng ran lập tức tản đi, cô chậm rãi đưa đôi tay thon dài lên ôm lấy ngực, sau đó hai chân chậm rãi cong lên , cuộn thành một đoàn, lạnh . . . . . Từ bên ngoài đến bên trong hơi lạnh ập đến, làm cho cô cả người rung động.
Anh tắm rửa xong rất nhanh, lúc đi ra bên hông quấn một chiếc khăn tắm rộng, bất kể anh là cái dạng gì, ở trong mắt cô đều hoàn mỹ vô cùng. Con ngươi cô chuyển động, một giây đồng hồ cũng không muốn rời mắt khỏi bóng dáng của anh. . . . . . Anh đi thẳng tới tủ treo quần áo, áo lót, áo sơ mi, quần, áo khoác, tất cả mọi thứ đều theo sở thích của anh mà được chuẩn bị tốt.
Nhìn anh bắt đầu mặc quần áo, An Khả lập tức giật mình ngồi dậy: "Tống Hạo, anh muốn làm gì?"
"Em cũng đã nghe rồi, anh có chuyện của công ty cần xử lý, tối nay không thể ở cùng em được."
Đầu anh cũng không quay lại, đem áo sơ mi mặc vào, từng nút, từng nút một cài vào.
"Vậy anh có quay lại không?" Cô tuyệt vọng thì thầm, đôi tay níu lấy thảm gắt gao xoắn chặt.
Động tác của anh ngừng một chút, tiếp theo xoay người lạ,i đi tới bên người cô, cúi người xuống, ngón tay anh vuốt dọc theo mái tóc của cô: "Về sau chăm sóc mình thật tốt, công việc không cần đi làm nữa."
"Anh cũng sẽ không đến nữa sao? Cứ như vậy kết thúc sao?" An Khả toàn thân lạnh như băng, ngay cả hơi sức bò dậy ngăn anh cũng không có, trơ mắt nhìn anh nhét vào bàn trang điểm một tờ chi phiếu, trơ mắt nhìn anh không có một chút lưu luyến, mặc quần áo tử tế, sau đó kéo cửa ra, từng bước từng bước đi ra khỏi tầm mắt của cô. . . . . . Cô lập tức ngã nhào xuống nền đất lạnh như băng, con ngươi xinh đẹp lướt qua phòng ngủ được trang trí ấm áp thoải mái, trên vách tường màu sơn là màu anh thích nhất, sàn nhà cũng làm theo yêu cầu của anh, tất cả những thứ được bày biện ở đây đều là để cho anh nhìn, anh thích, tất cả những bộ quần áo xinh đẹp trong tủ cũng là vì muốn được anh khen ngợi mà bày, nhưng là bây giờ ……………………..tất cả đều không còn ý nghĩa nữa,. . . . An Khả nhẹ nhàng cười, cười nhưng nước mắt rơi như mưa, mười bảy tuổi cô đi theo anh, hiện tại cô mười chín tuổi, nhưng trông cô già như là 29 vậy.
Người con gái trong gương, một cô gái khô gầy, với làn da nhăn nheo, hốc mắt trũng sâu, xương gò má cao vút, mái tóc khô héo, từng nếp nhăn hiện rõ trên khuôn mặt, ru rú ở góc phòng, một cô gái không hề có lấy một chút sinh khí.
"Này, Giang Ni sao? Tôi là Khả Khả, mấy ngày trước không phải cô muốn giúp tôi hẹn với Tổng giám đốc William sao? Hiện tại có thể hay không giúp tôi hẹn ông ta, tôi đã chuẩn bị tốt lắm . . . . ."
. . . . . ."Không có việc gì..., chúng tôi đã chia tay rồi, không cần bận tâm tới anh ta nữa."
"Ừ, tốt, tôi chờ điện thoại của cô, lúc nào cũng OK!"
An Khả cúp điện thoại, thuốc lá đúng vào lúc này cháy hết, hóa thành một đám khói xanh, lả lướt biến mất ở trong phòng, cô im lặng, trong phòng chỉ còn lại tiếng hát.
"Chỉ là một cô gái, yêu là linh hồn của cô, cô nguyện ý bỏ ra cả đời. . . . . ."
Từ trong micro, Lương Tĩnh Như vừa đúng lúc hát đến một câu cuối cùng, giọng hát nhẹ nhàng, thương cảm.
************************
Lúc Thân Tống Hạo trở lại nhà trọ, nhìn đồng hồ một chút, 2 h đêm, sau khi anh mở cửa, theo bản năng anh nhẹ bước chân, trực tiếp đi tới căn phòng mà bọn họ từng ở lại một đêm kia, xoáy mở chốt cửa, ánh trăng từ phía ngoài qua cửa sổ tràn vào phòng, rơi vào khuôn mặt trầm tĩnh đang say ngủ của cô.
Không khỏi cảm thấy thoả mãn, khoé môi anh nhếch lên, nhẹ nhàng đi tới bên cô, anh cúi thấp người, nghe hơi thở nhàn nhạt của cô, không nhịn được vươn tay, tay còn chưa chạm đến mặt cô. . . . . Đôi mắt đen nhánh lập tức mở to ra, vẫn còn buồn ngủ nhìn anh, hồn nhiên vô cùng.
"Thế nào đã tỉnh rồi hả ?" Anh