Duck hunt
Người Tình Bá Đạo

Người Tình Bá Đạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211981

Bình chọn: 9.5.00/10/1198 lượt.

au 3 bước.

Hoa Thần cố ý phụng phịu:”Tiểu hồ ly, có phải em ghen tỵ vì anh cười trông đẹp hơn em không?”

Hai người tiếp tục đi về phía trước, hiệu thuốc đã bị bỏ lại phía sau. Tôi cười trộm trong lòng, xem ra lảng sang chuyện khác thật là một biện pháp tốt:”Đẹp thì để làm gì? Nhìn nhiều cũng sẽ chán thôi.”

“Tiểu hồ ly, em rõ ràng đang ghen tị, bề ngoài thanh thuần như vậy, trong lòng lại đen tối như thế, anh thực sự bị lừa rồi.”

“Tiếc là anh phát hiện đã quá muộn.”

Anh đột nhiên bừng tỉnh:”Tiểu hồ ly xảo quyệt, đi qua hiệu thuốc rồi, không muốn đi liền nói lảng sang chuyện khác, khiến anh suýt tí nữa thì quên.”

Âm mưu bị anh vạch trần, tôi đạp mạnh chân, tại sao anh không thể làm như không biết, tại sao không cái gì có thể lừa được anh:”Chẳng phải chỉ đi nhà thuốc thôi à? Anh cho rằng tôi không dám sao?” Nói xong đẩy anh quay về hướng cũ.

Khi đi ra khỏi hiệu thuốc, trong tay Hoa Thần cầm một cái gói to, tất cả đều là thuốc trị thương, có thuốc uống, có thuốc bôi, trong lòng lắc lắc đầu, lại là một tên cuồng mua sắm:”Ngày mai bảo dì chuyển đến khu chung cư Tĩnh Hải đi, để em mỗi ngày khỏi phải ăn mì ăn liền.”

“Tùy anh, em không có ý kiến.”

Không biết bắt đầu từ lúc nào, Hoa Thần dường như trở nên bình dị gần gũi, thân người cũng có độ ấm, tay anh trước kia đều lạnh như băng, thế nhưng bây giờ lại có chút ấm áp, tuy rằng không quá ấm, nhưng so với tay tôi còn ấm hơn.

Đi ngang qua một gian hàng văn phòng phẩm, nhìn qua lớp kính thủy tinh thấy có rất nhiều móc chìa khóa, kéo kéo áo Hoa Thần:”Nhìn kìa, móc chìa khóa hình hai con lợn đáng yêu quá.”

Lập tức đi vào trong cửa hàng, cầm con màu trắng lên ngắm nghía, ông chủ đi tới:”Tiểu thư, đây là cái móc chìa khóa hình hai con lợn đen trắng cuối cùng.”

“Đây là một cặp sao?”

“Đúng vậy.”

“Hoa Thần, trả tiền đi.”

Hoa Thần ngoan ngoãn đưa tiền cho ông chủ quán, tôi đưa con lợn trắng cho anh:”Em lấy con đen, con trắng cho anh.”

Hoa Thần nhíu mày nhận lấy, hai người cùng nhau đi ra khỏi cửa hàng, ông chủ phía sau kêu lên:”Từ từ, đã trả tiền thừa đâu.”

Trong ví Hoa Thần chỉ có tờ màu hồng, tiền lẻ anh cũng không cần, hai người không để ý tới ông chủ, tiếp tục đi ra ngoài.

Ngày hôm sau, trên đường trở về, tôi đem những điều ẩn nhẫn trong người nói ra ngoài:”Hoa Thần, hôm đó anh gọi cho em là vì chuyện ở trên báo sao?”

Hơn một tháng nay, trong lòng tôi không ngừng luyện tập những lời này, hôm nay cuối cùng cũng nói ra, trong lòng cũng thoải mái hơn.

“Chuyện quá khứ đã qua rồi ,từ hôm nay trở đi, em không được một mình gặp Hạ Mộc Lạo, nguyên nhân sau này anh sẽ nói cho em biết.”

Lại là sau này nói cho tôi biết, không nói là được rồi, sau này chắc gì tôi còn có thể nhớ rõ.

Phần 3: Thật sự rất yêu, đau lòng muốn chết

Năm sau, ngày 10 tháng 4.

Tôi và Tử Kiềm đứng ở trước cửa Hạ gia, sự trang nghiêm từ khắp các nơi phát ra khiến tôi chỉ đứng yên một chỗ không dám lộn xộn.

Nhiễm Nhiễm đi ra đón:”Thiển Thiển, Tử Kiềm, các cậu tới rồi.”

Nhiễm Nhiễm mặc một bộ lễ phục màu xanh nhạt tựa như một nàng công chúa.

Hôm nay là sinh nhật 20 tuổi của nó, vì quan hệ của cha, hôm nay mở tiệc tại nhà chúc mừng sinh nhật, mời không ít người trong giới thượng lưu, là bạn thân nhất nên Nhiễm Nhiễm đương nhiên sẽ mời tôi đến, Tử Kiềm là bạn trai Nhiễm Nhiễm nên cũng không thể iếu. Nhiễm Nhiễm kéo Tử Kiềm, ba chúng tôi cùng nhau đi vào nhà.

Sự xa hoa của Hạ gia thực sự rất lớn, giống như đang bước vào hoàng cung, Hạ Mộc Lạo mỉm cười đi về phía tôi, tôi không biết làm sao đành dời tầm mắt, Nhiễm Nhiễm cười cười:”Thiển Thiển, giao cậu cho anh tớ đó.”

Nói xong, nó nắm tay Tử Kiềm đi tìm cha mình.

Nửa năm không gặp Hạ Mộc Lạo, hắn vẫn không thay đổi gì, gương mặt hoàn mỹ đủ để điên đảo chúng sinh, hắn nói thầm vào tai tôi:”Thiển Thiển, hôm nay em rất đẹp.”

Mặt nóng bừng, lùi từng bước duy trì khoảng cách với hắn.

Hôm nay tôi mặc bộ lễ phục Già Minh tặng, một năm trôi đi, mặc trên người lại phi thường vừa vặn.

Hạ Mộc Lạo dắt tay tôi:”Thiển Thiển, tại sao lại sợ anh như vậy?”

Tự nhiên cảm thấy có ánh mắt dừng ở trên người tôi, tôi quay đầu nhìn, Tô Ngưng kéo Hoa Thần đi từ phía bên kia tới, sắc mặt Hoa Thần u ám, tầm mắt chuyển từ người tôi xuống bàn tay đang bị Hạ Mộc Lạo nắm, trong lòng sợ hãi, vội vàng giật tay lại, Hạ Mộc Lạo lại càng tiến thêm một bước, trực tiếp ôm tôi vào trong ngực:”Thiển Thiển, nếu không muốn gây thêm phiền toái cho Hoa Thần thì ngoan ngoãn nghe theo anh, hôm nay cha Tô Ngưng cũng tới, nếu ông ta phát hiện ra chuyện của em và Hoa Thần, hậu quả em không tưởng tượng nổi đâu.”

Trải qua nửa năm ở chung, chính xác mà nói là bắt đầu từ lúc ở thành phố Thẩm, dường như tôi đã hơi thích Hoa Thần, lúc đó chúng tôi rất ít khi nói những lời khó nghe, hơn nữa cũng rất ăn ý, chỉ cần một ánh mắt là có thể hiểu đối phương muốn gì. Tôi nghĩ, chắc đây là cái gọi là tình yêu rồi:”Nhưng tôi không muốn để anh ấy hiểu lầm, phiền anh buông tay ra.”

Tôi không muốn bị Hoa Thần hiểu lầm, lại càng không muốn tiếp tục dây dưa với Hạ Mộc