hư vậy. Vội tìm một cái áo cổ cao, tôi sợ những vết hôn ngân trên cơ thể sẽ bị người khác nhìn thấy.
Sau khi ra khỏi toilet, vừa nhấc mắt lên liền kinh ngạc thấy Hạ Mộc Lạo đứng ngay bên cạnh, cụp mí xuống tránh đi ánh mắt của hắn. Cầm lấy túi xách đi ra hướng cửa, “ Thiển Thiển, em đi đâu?”
“ Tự nhiên muốn đi bộ.”
“ Đợi chút, anh đi với em.”
“ Không cần, tôi muốn được yên lặng một mình.” Nói xong, đóng sầm cửa, không thèm quay lại, đi vào thang máy.
Cách khách sạn không xa có một bể phun nước, tôi ngồi ở ghế đá thẫn thờ nhìn đài phun. Việc hiện tại cần làm nhất của tôi chính là điều khiển tốt cảm xúc của mình, chuẩn bị tốt tâm lý trước khi chấm dứt quan hệ với Hoa Thần.
Nếu bây giờ kết thúc, tôi tất nhiên sẽ đi khỏi Thẩm Phong, tôi sợ mẹ biết chuyện này, nên phải mau mau chóng chóng dẫn bà rời đi.
Chỉ cần hợp đồng thực sự chấm dứt, mọi chuyện của tôi và mẹ sẽ quay trở về giống như mấy tháng trước. Nhưng mà tôi vẫn lo là mẹ sẽ không đồng ý rời đi, tôi cảm giác bà đối với cha Tử Kiềm không phải là không có cảm giác, chỉ là bà không thể loại bỏ hoàn toàn hình ảnh người đàn ông kia được, nếu ông ta xuất hiện, mẹ nhất định sẽ kết thúc với ông ta, và cũng có thể an tâm ở cùng với cha Tử Kiềm. Nếu rời đi, mẹ dĩ nhiên sẽ rất luyến tiếc chú Từ, dù sao ở chung mười mấy năm, dù ít dù nhiều cũng có tình cảm, không thể nói đi là đi ngay được.
“ Thiển Thiển, anh đã hiểu rõ rồi.” Giọng nói của Hạ Mộc Lạo chợt vang lên. Tôi quay đầu, đã thấy hắn ngồi bên cạnh mình, vẻ mặt còn rất chăm chú nhìn tôi.
“ Nếu là chuyện không liên quan tới tôi, làm ơn đừng nói, tôi đối với chuyện của anh không có hứng thú đâu…” Không thèm nhìn hắn, ánh mắt dừng lại ở đài phun nước.
“ Chuyện tối hôm qua em đã không muốn cho người khác biết, thì cứ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra đi. Nhưng mà, nếu em muốn đi theo anh, nói cho anh biết lúc nào cũng được, về phần Hoa Thần anh sẽ tự mình nói rõ.”
Không thể tin nhìn hắn, biểu cảm của hắn khiến tôi xác định mình không hề nghe nhầm, một đêm không ngủ hắn thoạt nhìn cũng không có điểm nào khác thường lắm, chỉ là trong mắt có thêm vài sợi tơ máu, không có vẻ sắc bén như ngày thường.
Biết nói sao nhỉ? Thực sự khi đọc truyện này người bạn cảm thấy đáng thương và tội nghiệp nhất chính là Hạ Mộc Lạo, yêu nhưng luôn dùng những lời nói nặng nề làm tổn thương người mình yêu, si tình chỉ dám đứng từ xa âm thầm nhìn và bảo vệ không để Tô Ngưng làm hại Thiển Thiển. Cho đến tận giây phút cuối cùng vẫn chung tình chờ đợi và giang rộng vòng tay yêu thương với Thiển Thiển. Quả thật mình cũng thấy hơi tiếc cho Hạ Mộc Lạo vì không có được trái tim của người con gái mà mình yêu.
Bình tĩnh nhìn hắn, gằn từng tiếng nói:” Hạ Mộc Lạo, sau khi quay về Thẩm Phong, chúng ta không gặp nhau nữa có được không? Tôi thực sự thực sự rất sợ anh, cho dù bây giờ anh có ôn hòa dịu dàng nói với tôi, tôi còn cảm thấy sợ hãi. Chuyện tối hôm qua, cũng đừng nhắc lại nữa.”
Chuyện tối hôm qua coi như một cơn ác mộng đi, tôi đã cố hết sức tránh xa anh rồi, nhưng anh làm ra cái việc như thế, chung quy lại chúng ta vẫn nên nói lời tạm biệt đi. Tuy rằng tối hôm qua không phải tôi tự nguyện, nhưng dù sao chúng ta cũng đã lên giường với nhau rồi. Sau khi lên giường, chúng ta sao có thể thản nhiên đối mặt với nhau được? Khi gặp nhau, sẽ chỉ khiến chính mình cảm thấy khó chịu, chỉ không bao giờ gặp lại, mới có thể không ảnh hưởng tới cuộc sống của nhau.”
Trong mắt hắn không có lấy một tia cảm xúc, trên mặt không có một chút biểu cảm, lẳng lặng nhìn thẳng vào tôi. Thời gian dần trôi qua trong im lặng.
Chuyện đêm qua, Hạ Mộc Lạo hẳn sẽ không nói ra bên ngoài chứ? Tôi chắc chắn là sẽ không tiết lộ nửa chữ, Hoa Thần lại càng không thể, anh từ trước đến nayít nói, cho dù ở trước mặt Tô Ngưng cũng ít khi chịu mở miệng.
“ Được, anh đồng ý, về sau sẽ cố hết sức tránh không gặp em.” Trong thanh âm của hắn lộ ra một chút tiếc nuối. Giờ phút này, tôi còn tưởng mình nghe lầm, chính là đôi mắt ảm đạm u sầu kia đã xác minh tôi không hề nghe sai.
Hạ Mộc Lạo như vậy thật giống một đứa trẻ yếu ớt, khiến tôi không đành lòng nói ra những lời làm tổn thương người khác. Cố nặn ra vẻ tươi cười,” trước khi quay về Thẩm Phong, chúng ta cứ tiếp tục diễn kịch đi.”
Hắn cười xin lỗi:”Thiển Thiển, anh vốn nghĩ em sẽ không bao giờ chịu ngồi yên lặng như vậy nghe anh nói chuyện.”
Quay đầu tránh đi ánh mắt của hắn, dừng lại ở bể phun nước.
Kỳ thật tôi cũng chưa bao giờ nghĩ rằng có thể yên lặng ngồi ở đây với hắn, trước kia nhìn thấy hắn tôi luôn lo lắng sợ hãi, vội vã muốn tránh đi. Nhưng hôm nay tôi không nghĩ tới phải tránh đi, tất cả mọi thứ bắt đầu từ tối hôm qua so với bây giờ tựa như không còn giống nhau nữa. Tôi tránh hắn cũng chỉ có thể tránh một lúc, hơn nữa trốn tránh cũng không thể giải quyết được căn nguyên của vấn đề, chỉ có thể nói chuyện rõ ràng.
Thấy tôi im lặng, hắn tiếp tục nói:” Thiển Thiển, chuyện tối hôm qua là anh không đúng, anh biết em sẽ không tha thứ cho anh. Tuy là như thế, nhưng anh vẫn muốn hỏi em một c
