cạnh của tổng tài tập đoàn Hạ thị.”
Lập tức nghe thấy có người nói tiếp:” Sắc mặt tái nhợt nhìn như kiểu người bị bệnh bại liệt ý, không biết tại sao có thể câu dẫn tổng tài Hạ thị trong tay được nhỉ?”
“ Cô ta có thể đậu vào Thánh Hoa nói không chừng là do Hạ thị tổng tài tiêu tiền đi cửa sau cho đấy, nhìn cô ta đi, ánh mắt trống rỗng, biểu tình chất phác, không thể ngờ Hạ thị tổng tài lại có thể bao dưỡng một người phụ nữ như vậy.”
Sắc mặt của tôi rất nhợt nhạt sao? Mặc kệ ánh mắt khác thường của bọn họ, tiếp tục đi lên phía trước. Việc này là Hạ Mộc Lạo nói? Trải qua đêm hôm đó, nếu bảo là hắn nói tôi có điểm không tin.
Hơn nữa, việc này hình như có rất nhiều người biết, nếu là Hạ Mộc Lạo nói sẽ không đến mức tất cả mọi người đều biết, Nhiễm Nhiễm là em gái hắn, nếu thật sự là hắn nói thì hẳn là chỉ có mình Nhiễm Nhiễm biết, người khác sao có thể biết được?
“ Thiển Thiển, cậu đi đâu?” Nhiễm Nhiễm đuổi theo, hoảng hốt giữ chặt lấy tay tôi.
Ném ra một câu:” Nhiễm Nhiễm, sao cậu lại biết anh cậu đưa tớ đi Mộ Phong?” Thanh âm rất nhẹ, giống như đang hỏi Nhiễm Nhiễm, lại giống như tự hỏi chính mình.
Nhiễm Nhiễm lo lắng nhìn tôi:” Thiển Thiển, cậu sao vậy, có phải anh tớ bắt nạt cậu không? Nói cho tớ nghe, tớ sẽ đứng về phía cậu.”
“Nhiễm Nhiễm, hãy tin tớ, tớ và anh cậu thực sự không có quan hệ. Nói cho tớ biết, rốt cục đã xảy ra chuyện gì, tại sao mọi người đều cho rằng tớ và anh cậu có mối quan hệ đặc biệt?” Điều khiến tôi hoang mang là tại sao mọi người đều biết. May là ai cũng nghĩ là Hạ Mộc Lạo, nếu chuyện của tôi và Hoa Thần cũng bị công khai, tôi thực sự không thể sống ở Thẩm Phong được nữa.
“ Thiển Thiển, ảnh cậu và anh tớ hôn môi ở bãi biển được phóng to, ở đâu cũng có, trên đường còn được phát tặng miễn phí, anh trai tớ vừa đẹp trai vừa nổi tiếng, người khác đương nhiên sẽ tò mò chị dâu tương lai của tớ là ai a.”
Trấn định lại tâm trí, chuyện này khẳng định không thể không có liên quan tới Tô Ngưng, ảnh là do cô chụp, chắc chắn là do cô phát tán ra bên ngoài. Trong chuyện này cô chính là nghi can lớn nhất, Tô Ngưng làm như vậy là để cảnh cáo tôi sao? Liệu cô có nghĩ tới nếu chuyện này ầm ĩ cũng không có lợi cho mình, Hoa Thần thích dạng phụ nữ ngoan hiền, cô làm như vậy sẽ chỉ khiến Hoa Thần gai mắt. Làm như vậy đơn giản muốn mọi người hiểu lầm rằng tôi bám theo kẻ lắm tiền Hạ Mộc Lạo, khiến tôi phải rời xa Hoa Thần, bắt tôi phải nhận thức rõ mình đang đứng ở đâu, ai có thể tiếp cận, ai phải duy trì khoảng cách.
“ Nhiễm Nhiễm, tớ hôm nay không lên lớp đâu. Còn nữa, tớ và anh cậu thực sự không có chuyện gì, tấm ảnh kia chỉ là hiểu lầm thôi.”
Một bức ảnh bay tới chân tôi, trong lòng khẽ động, cúi lưng nhặt lên, đúng là bức ảnh Hạ Mộc Lạo hôn tôi ở bờ biển, nét mặt tôi thực cứng ngắc, còn Hạ Mộc Lạo lại lộ ra ý cười. Mặt sau tấm ảnh có in vài chữ:”Đại học Thánh Hoa, Tô Thiển Thiển. Đồ phụ nữ không biết liêm sỉ, câu dẫn đại gia giàu có Hạ Mộc Lạo.”
Hoa Thần hẳn cũng đã biết, trên trời dưới đất khắp nơi đều là bức ảnh này, tôi không tin Hoa Thần không biết, tự hỏi anh sẽ có cảm giác thế nào nhỉ?
Nếu mẹ không ra khỏi nhà, có thể chậm vài ngày, nhưng chú Từ chắc chắn biết, liệu chú ấy có thể không nói với mẹ không, chỉ mong chú ấy chịu nói chuyện với tôi trước một chút.
“ Nhiễm Nhiễm, tớ đi đây, cậu mau về học đi, sắp muộn rồi.”
Nhiễm Nhiễm vội vã cầm chặt lấy tay tôi, trong mắt ánh lên lo lắng:” Thiển Thiển, sắc mặt cậu tái lắm, có muốn tớ đi cùng không?”
Bỏ tay nó ra, đi từng bước từng bước tới cổng trường, không quay đầu khoát khoát tay về hướng nó:” Nhiễm Nhiễm , cậu về đi, tớ không sao, bây giờ tớ phải về nhà.”
Gió chợt nổi lên khiến tôi có cảm giác đứng không vững, bỗng một bàn tay ấm áp nắm lấy tay tôi, cảm giác ấm áp lan tỏa theo lòng bàn tay chạy vào tận tim, tôi quay đầu lại ôm chặt cô, nghẹn ngào nói:” Hiên nhi, ở bên cạnh em một lúc thôi, được không?”
Không biết là do gió tạt vào mắt, hay là do chuyện kia, nước mắt không nghe lời tuôn rơi lã chã xuống dưới, Hiên nhi, giờ phút này chỉ có chị mới có thể cho em một chút an ủi, cũng chỉ có chị mới có thể khiến em cảm thấy ấm áp.
Cô quay lại ôm tôi, nhẹ nhàng vỗ về lưng tôi:” Thiển Thiển, muốn khóc thì cứ khóc đi. Chị sẽ ở bên cạnh em, đừng nói một lúc, một ngày hay một tuần cũng được.”
Buông cô ra, lau lau nước mắt đọng trên khóe mắt, cố gắng nặn ra một nụ cười thật tươi:” Hiên nhi, chúng ta cùng nhau trốn học đi, em muốn thử trốn học xem sao.”
Đáy mắt Hiên nhi tất cả đều là đau lòng:” Nói thật, chị lớn như vậy rồi mà chưa trốn học bao giờ, vẫn luôn muốn thử, nhưng mà không ai đồng ý giúp chị, hôm nay tự dung túng chính mình đi.”
Vừa đi ra khỏi cổng trường, một đống người xông tới, ánh đèn camera không ngừng lóe sáng, tôi thuận tay che mắt. Bốn phía thực ồn ào, lỗ tai của tôi không ngừng “ù ù”.
Một giọng nam vang lên:” Tô tiểu thư, tôi là phóng viên của tạp chí xxx, xin hỏi cô đã đi theo tổng tài tập đoàn Hạ thị đã được bao lâu rồi?”
Giọng của một người khác lại vang lên:”Tô tiểu thư, tôi là phóng