át.”
Cô gật đầu, “Phải, tôi có thể thở phào, mấy năm nay quả thực… Ô, không nói
nữa.”
Còn gì để nói, tất cả nên dừng ở đây.
Triệu Thành Tuấn đi đến ngồi bên cô, nắm tay cô, điều hòa trong phòng để số
thấp, tay cô lạnh ngắt, anh ấp tay mình lên tay cô, như muốn truyền hơi ấm,
“Đừng khóc, tôi không thích phụ nữ khóc.” Triệu Thành Tuấn lúc này đã không còn
vẻ lạnh lùng khắc nghiệt vừa rồi, có lẽ nước mắt cô khiến anh ta động lòng trắc
ẩn.
Mao Lệ đã trấn tĩnh trở lại, trái tim treo cao vừa hạ xuống. Còn gì có thể an
ủi hơn? Cô vốn dự đoán rất xấu, tưởng là có lẽ anh không còn sống nữa, đây là
điều cô không dám đối diện nhất. May anh vẫn sống, dẫu đã quên cô, từ đây họ
không gặp lại, chắc chắc cô sẽ phải đối diện với nỗi buồn, sự cô đơn những ngày
tháng về sau, nhưng cô vẫn vui, vẫn thấy được an ủi, nước mắt tuôn như mưa,
“Thật… thật tốt, anh ấy đã có cuộc sống mới. Cảm ơn. Triệu tiên sinh.”
Triệu Thành Tuấn cười nhạt, “Tại sao lại cảm ơn tôi?”
“Cảm ơn anh đã cho tôi biết tin đó, cũng cảm ơn anh đã nói chuyện với tôi lâu
như thế trên mạng.” Cô ngẩng đầu nhìn anh, nhìn hồi lâu, khẽ lắc đầu, “Anh quá
khác so với hình dung của tôi. Cát Bụi, sao anh phải ngụy tạo thành già như
vậy, khiến tôi nghĩ ít nhất anh cũng bốn chục tuổi… người ta nói, trên mạng
không nhìn thấy nhau, muốn xưng là ai cũng được, đến khi gặp mặt mới phát hiện
là khủng long, có điều anh là con ‘khủng long’ giống con người nhất mà tôi gặp,
ha ha…” Nói đoạn, cô không nhịn được bật cười.
Nụ cười của Triệu Thành Tuấn lại rất mơ hồ, mắt nheo nheo, không biết anh nghĩ
gì. Mao Lệ cảm thấy biểu hiện của anh ta rất kỳ quái, “Sao anh lại nhìn tôi như
vậy?”
Anh ta phản ứng rất nhanh, “Cô là con ‘khủng long’ đẹp nhất trong xã hội loài
người mà tôi gặp.” Anh ta hơi nghiêng đầu, ngẫm nghĩ, lại tiếp, “Có điều, chúng
ta không ở trên mạng tốt nhất vẫn xưng hô bằng tên thật, tên trên mạng chỉ dùng
lúc lên mạng, thế nào?”
“Có thể, đằng nào cái tên Cát Bụi đó cũng hơi đồng âm với tên anh.”
Mắt anh ta lại lóe ra ánh nhìn bất thường, thong thả nói, “Trí tưởng tượng của
cô, thật phong phú đáng kinh ngạc…”
Lúc này Mao Lệ cảm thấy rất mệt, vậy là vội đứng lên cáo từ.
Triệu Thành Tuấn không yên tâm, tiễn cô ra cửa, gọi một nhân viên của mình đưa
cô về nhà, khi nhìn thấy cô ngồi vào xe biến mất trong màn đêm, mới quay trở
lại. Anh ngồi vào chỗ Mao Lệ vừa đứng lên, mùi nước hoa vẫn phảng phất quanh
đây, anh nhắm mắt dựa lưng vào thành so fa như thực sự quá mệt mỏi.
Lát sau, hướng ánh mắt vào bức bình phong cổ đối diện, lạnh lùng buông một câu,
“Anh nghe thấy rồi chứ?”
Em có biết một loài chim không chân? Suốt
cả đời nó chỉ có thể bay trên bầu trời, bay mỏi cánh thì ngủ trong gió, cả đời
chỉ một lần hạ xuống đất, đó chính là lúc nó từ giã cõi đời.
__
“A Phi chính chuyện” __
Chuyện
đã qua không thể lấy lại
Thành phố Penang ở Malaysia có
ngọn núi Bukit Bendera, đó là điểm cao nhất thành phố, cũng là thắng cảnh nghỉ
mát nối tiếng. Đứng trên điỉnh có thể nhìn thấy cảnh trời xanh biên biếc và bãi
cát trắng phau dưới chân núi, buổi tối có thể thưởng ngoạn cảnh biển đèn tráng
lệ muôn màu của thành phố. Dòng xe nườm nượp như nước chảy trên cầu vượt Penang kéo
dài đến tận cửa ô thành phố, ánh đèn
sáng rực từng điểm chi chít, nhìn xa tựa như dải ngân hà cuộn chảy, cảnh sắc
thần tiên như mộng ảo, nhưng mỗi lần đứng trên đỉnh núi, Triệu Thành Tuấn cơ hồ
không ngắm cảnh thành phố lên đèn, mà thường ngửa mặt ngắm sao trời. Anh vốn
tưởng đứng trên cao sẽ gần bầu trời hơn một chút, nhưng không phải, anh phát
hiện bất luận đứng cao bao nhiêu, giữa anh và bầu trời vẫn là khoảng cách tít
tắp vô cùng vô tận như thế. Bầu trời sao thăm thẳm vũ trụ bao la khôn cùng, con
người bé nhỏ như hạt cát, dưới một bầu trời sao như thế, ai có thể nhìn thấy
ai. Nhiều lúc anh tự hỏi, rốt cuộc mình muốn thấy gì, muốn thấy vẻ hùng vĩ vô
tận của vũ trụ hay là muốn chiêm ngưỡng những vì sao xa lắc, những vì sao lấp
lánh như ánh sáng của tình yêu đắm say, anh có thể nhìn rất rõ nhưng không thể
chạm tới.
Xuất thân như anh không có tư cách hướng về tình yêu, sự sinh tồn phải đặt lên
trên hết. Trong mắt bao người, anh sinh trưởng trong một gia đình giàu sang rất
mực, sống cuộc đời nhung lụa, được hưởng nền giáo dục tốt nhất, vệ sĩ người hầu
không thiếu, một cuộc sống vương giả như vậy, chắc hẳn anh rất hạnh phúc, nhưng
thực sự có phải như thế?
Không ai biết, anh đã phải giẫm lên băng tuyết để sinh tồn. Đúng như mẹ đã dạy
anh từ nhỏ, học cách nhẫn nhịn, cho dù trên chữ “nhẫn” là con dao, cũng phải
nhịn, nếu không chỉ có chết đói.
Cha qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi lúc anh bốn tuổi, em gái khi đó chưa đầy
một tuổi, mẹ không thể làm việc, chỉ sống nhờ vào tiếp tế của người thân, nhưng
nguồn tiếp tế đó rất nhanh chóng mỗi ngày một ít, lại còn liên tục có chủ nợ
đến gõ cửa đòi tiền, bởi vì trước khi qua đời cha phải gánh
một tội danh oan uổng, toàn bộ tích lũy không đủ chi trả đền bù tổn thất, vậy
là gia đình