g Hải làm việc, theo đuổi Mao Lệ.
Triệu Thành Tuấn cảm thấy Chương Kiến Phi có gì rất khó hiểu, mặc dù anh thấy
cô gái trong ảnh đúng là rất đẹp, nhưng tuổi vẫn nhỏ, gần như còn là đứa trẻ,
cho dù có cảm tình cũng không đến nỗi nôn nóng quyết liệt như vậy. Đây là sự
khác nhau giữa anh và Chương Kiến Phi. Triệu Thành Tuấn là người lý trí, trong
chuyện tình cảm cũng vậy, do ngoại hình nổi bật, bên cạnh anh chưa bao giờ
thiếu giai nhân, anh không cần chủ động theo đuổi ai, luôn có một đám người đẹp
vây quanh. Nhưng trong tâm trí Triệu Thành Tuấn, phụ nữ nhiều nhất cũng chỉ là
“hoa” khi đàn ông “dệt gấm thêm hoa”, nghĩa là luôn ở vị trí thứ yếu, đàn ông
làm việc lớn tuyệt nhiên không để phụ nữ dắt mũi, lời răn của cổ nhân, hồng
nhan là họa, không phải chỉ nói chơi. Cho nên mặc dù bên cạnh luôn không thiếu
giai nhân dập dìu, anh vẫn thờ ơ, dù ngay từ thời trung học
đã có nữ sinh cắt cổ tay tự vẫn vì anh, anh cũng không động lòng. Chương Kiến
Phi thấy vậy đã nói: “A Tuấn, có lúc em làm anh sợ, em quá lý trí, lý trí đến
phát sợ.”
Triệu Thành Tuấn nói: “Em khác anh, nếu em không lý trí, em đã không thể tồn
tại đến giờ.”
Câu nói của Triệu Thành Tuấn hàm ý sâu xa, nhưng Chương Kiến Phi không mấy để
ý, bởi anh không biết, trong thời gian anh say mê theo đuổi Mao Lệ, Triệu Thành
Tuấn đã trải qua những ngày tháng khốn khổ ở nước Anh thế nào. Hồi đó Mao Tấn
cũng học xong trở về nước giúp cha quản lý kinh doanh nhà hàng, chỉ còn mình
Triệu Thành Tuấn cô đơn trong màn sương mù thành London, không bạn bè không người thân, lần đầu tiên bị cắt
viện trợ kinh tế. Do cha dượng qua đời, người có quyền lực lớn nhất gia tộc họ
Chương bây giờ là Chương Thế Đức, sau cái chết của mẹ anh, lập tức cắt viện trợ
kinh tế từ chối cung cấp tiền ăn học cho anh. Triệu Thành Tuấn lại là người sĩ
diện, lòng tự trọng rất cao, có lúc Chương Kiến Phi từ Thượng Hải gọi điện hỏi
thăm, anh cũng không hề hé răng về chuyện đó. Anh cũng không cho em gái tiết lộ
với Chương Kiến Phi, luôn nhắc cô phải có cốt cách và lòng tự trọng.
Cho nên trong năm đó, Triệu Thành Tuấn phải đi làm thuê để lấy tiền ăn học, anh
không thể quay về, không thể bị Chương gia coi thường. Anh phải tự lập, phải
sống tiếp, phải nuôi em gái đang học trong trường múa, anh thề sớm muộn sẽ trả
lại cho Chương gia những đau khổ gấp trăm vạn đau khổ mà họ đã gây cho anh. Mẹ
nói đúng, gia tộc đó ngoài Chương Kiến Phi chỉ toàn những kẻ vô nhân tính. Thời
kỳ khó khăn nhất, Triệu Thành Tuấn từng đứng bán hàng trên phố, làm thợ
móc cống, thợ sửa xe, phụ việc trong các quán ăn đêm. Hồi đó anh chỉ có một ý
nghĩ: phải sống. Chương Gia Minh, lúc nhỏ thường bắt nạt anh, có một lần sang
Anh thương lượng chuyện làm ăn, tình cờ gặp anh. Lúc đó Triệu Thành Tuấn vừa
kết thúc công việc rửa bát trong một nhà hàng trở về ký túc xá, người đẫm mồ
hôi, quần áo nhem nhuốc, Chương Gia Minh đánh xe vào dưới tầng, nhìn thấy Triệu
Thành Tuấn cất giọng giả dối: “Trông cậu kìa, hà tất phải hành hạ bản thân như
thế? Cậu không có tiền cứ gọi điện cho anh, chúng ta rốt cuộc một thời cũng là
anh em, anh không thể thấy chết không cứu.”
Triệu Thành Tuấn trả lời: “Tôi vẫn chưa chết, Chương Gia Minh.”
Chương Gia Minh nhàn tản tựa thành xe, cười khẩy: “Cậu gan thật! A Tuấn, thể
diện quan trọng thế sao? Cùng anh về Mã Lai đi, anh sẽ nói với cha, để cậu làm
trợ lý cho anh, nhất định không để cậu thiệt. Cậu cũng biết, từ nhỏ anh đã
thích cậu mà.”
“Tôi không phải là dân gay.” Triệu Thành Tuấn lạnh mặt.
“Cậu biết à?”
“Chẳng lẽ không phải?”
“A Tuấn, cậu thật thiếu sáng suốt!”
Khuynh hướng tính dục của Chương Gia Minh bất thường, đây là bí mật ai cũng
biết của Chương gia. Sau khi bị từ chối, anh ta phẩy tay bỏ đi, sau đó lén cho
người xử lý Triệu Thành Tuấn. Vậy là thời gian đó Triệu Thành Tuấn thường bị
bọn lưu manh quấy nhiễu, bọn chúng bất ngờ xông vào đánh anh, xong việc chuồn thẳng. Thảm hại nhất là lần anh
bị đánh gãy hai chiếc xương sườn, một chiếc xương gãy đâm vào phổi, suýt mất
mạng. Cũng chính lần bị thương đó, Triệu Thành Tuấn thể lực vốn yếu từ nhỏ mắc
thêm chứng bệnh mãn tính, bác sĩ nói suốt đời khó chữa dứt điểm.
Lần đó may có một người đàn ông Hoa kiều qua đường cứu anh, nếu không anh đã bỏ
xác ngoài đường. Ở trong bệnh viện, anh nhận được điện thoại của Chương Kiến
Phi từ Thượng Hải: “A Tuấn, anh sắp kết hôn!”
Không ai biết tâm trạng Triệu Thành Tuấn lúc đó thế nào, chính anh cũng không
hình dung đó là cảm giác gì. Lúc đó anh nằm trên giường bệnh, bị thương khắp
người, vết khâu vẫn chưa cắt chỉ, ngực quấn đầy băng. Anh cố chịu cơn đau như
xé thịt, nói chuyện bình thường với Chương Kiến Phi: “Chúc mừng anh, Kiến Phi,
cuối cùng anh cũng được toại nguyện.”
“A Tuấn, anh thực sự rất yêu cô ấy, anh sẽ hạnh phúc, rồi em cũng có hạnh phúc.
À, em sắp tốt nghiệp rồi nhỉ, khi nào trở về Mã Lai? Một thời gian nữa anh sẽ
trở về bên đó làm lễ cưới, mong có thể gặp em.”
“Được, em sẽ cố gắng về sớm.”
“Em ở bên đó có khỏe không? Mao Tấn thường nhắc đến em, bọn anh