tự
chăm sóc, có chuyện gì cứ gọi A Mạc, anh đã dặn cô ấy rồi.”
Mao Lệ vô cùng chán ngán, bận rộn túi bụi bao lâu, bây giờ anh lại phải về Mã
Lai. Nhưng nghe giọng anh hình như đúng là có việc gấp, cô cũng không muốn
trách anh. Lúc đó đang trong phòng làm việc, Bạch Hiền Đức nghe nói Triệu Thành
Tuấn không tham dự tiệc liền phấn khởi ra mặt: “Như thế cũng tốt, sếp Dung sẽ
không khó xử.”
“Bạch Hiền Đức!” Mao Lệ rên lên.
Hết giờ làm trở về căn hộ, đột nhiên cảm thấy lạnh ngắt trông trải, cô ngơ ngẩn
không yên, gọi cho Triệu Thành Tuấn không được, có lẽ anh đang trên máy bay.
Đột nhiên cô lại thấy bất an, bao nhiêu ý nghĩ rối ren trong đầu cố nén đêm qua
giờ lại đột nhiên tràn ra, những ý nghĩ đó dâng ứ trong lòng, ngực tức đến
nghẹn thở. Mặc dù Mao Tấn nói Bác Vũ thu mua Hồng Hải chỉ là hoạt động thương
mại bình thường, nhưng cô vẫn thấy chuyện không đơn giản như vậy, đoán là Mao
Tấn cũng không biết nhiều, ép hỏi, anh cũng không nói ra được nguyên do, bây
giờ Triệu Thành Tuấn lại đột ngột quay về Penang, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Lòng đang bấn loạn thì A Mạc đến, còn mang theo rất nhiều hoa tươi: “Mao tiểu
thư, tôi đến giúp cô trang trí căn phòng, ông chủ đã dặn tôi như vậy, bảo tôi
chăm sóc cô, hy vọng tôi có thể được việc.”
Mao Lệ đương nhiên rất vui, một mình trong căn nhà rộng thế này quá buồn, có
người nói chuyện còn gì bằng. Cô rôì rít cảm ơn, đón hoa trong tay A Mạc, lại
nhiệt tình mời: “Hay là ngày mai cô cũng tham dự tiệc với chúng tôi, đằng nào
cũng là thanh niên với nhau, Triệu Thành Tuấn không có đây, cô càng thoải mái.”
“Được thôi, cung kính không bằng tuân mệnh.” A Mạc vui vẻ nhận lời, cười nói:
“Vừa hay tôi có thể giúp cô, chiêu đãi khách rất mệt, cô mà mệt, ông chủ về sẽ
không tha cho tôi.”
Mao Lệ kéo tay cô: “Anh ấy dám!” Nghĩ một lát, cô lại hỏi: “Anh ấy có việc gì
gấp thế, đột nhiên bay về Mã Lai, trước đó chẳng thấy nói gì.”
A Mạc nói: “Tình hình cụ thể tôi cũng không rõ lắm, buổi chiều ông chủ không ở
văn phòng, tôi cũng bất ngờ nhận được điện của ông chủ nói có việc gấp phải về
Penang.”
Mao Lệ yên lặng một lát, lại tiếp: “A Mạc, cô làm việc với A Tuấn bao lâu rồi?”
“Sáu năm.” A Mạc ngạc nhiên nhìn cô, không hiểu tại sao cô lại hỏi chuyện đó.
Mao Lệ đăm chiêu, lại hỏi: “Cô có hiểu anh ấy không?”
“Chuyện này... có thể coi là hiểu. Ông chủ rất có sức cuốn hút, làm việc nghiêm
túc, cũng yêu cầu rất nghiêm đối với chúng tôi, nhưng anh ấy là người khoan hậu
chưa bao giờ làm khó cấp dưới, rất có uy tín trong công ty.”
“Anh ấy cũng vất vả, tay trắng lập nghiệp.”
“Đúng, chúng tôi rất khâm phục anh ấy.”
“Cô có biết Chương Kiến Phi không?” Mao Lệ bỗng chuyển chủ đề câu chuyện, đôi
mắt to long lanh, nhìn A Mạc, rõ ràng câu hỏi này đã đắn đo rất lâu.
A Mạc cười: “Đương nhiên biết, đó là anh trai ông chủ.”
“Nhưng không phải anh em ruột.”
“Đúng, nhưng tình cảm của họ rất tốt.”
“Vậy công ty các cô tại sao lại thu mua cổ phần của Hồng Hai?”
A Mặc lúng túng, dường như sợ nói lỡ lời: “Đây là hoạt động thương mại bình
thường, nhân viên chúng tôi chỉ biết làm việc, cụ thế thế nào chúng tôi cũng
không rõ... Nhưng theo tôi hiểu, có lẽ không liên quan đến Chương tiên sinh,
ông ấy đã thôi giữ chức ở Hồng Hải, cho nên ông chủ thu mua Hồng Hải có thể là
vì nguyên nhân khác.”
“Cô có hiểu Chương Kiến Phi không?” Mao Lệ có quá nhiều nghi vấn muốn hỏi,
nhưng lại không tiện tỏ ra quá nôn nóng trước mặt A Mạc, cô hỏi như vậy là muốn
thăm dò A Mạc có biết cô là vợ cũ của Chương Kiến Phi không. Còn A Mạc rõ ràng
quá thận trọng, mỗi câu trả lời đều đắn đo hồi lâu, thận trọng nói: “Tôi... tôi
không biết ông ấy lắm, ông ấy rất ôn hòa, mấy hôm trước có đến công ty chúng
tôi...”
Mao Lệ như con thỏ tinh ranh, hình như tóm được vấn đề mấu chốt: “Anh ấy ở Nam
Ninh?”
Mấy ngày liền Triệu Thành Tuấn bặt tin.
Gọi điện không thể nào liên lạc được, người của công ty cũng nói không biết cụ
thể anh đi đâu, dường như biến mất. Mao Lệ đã hủy bỏ tiệc Giáng sinh, lúc này
cô không có tâm trạng để tụ tập, lòng cô không còn sự bất an như trước mà là sợ
hãi cực độ, cô lo lắng thắt ruột, hỏi Mao Tấn lúc này đã trở về Thượng Hải,
nhưng anh cũng không biết.
Vạn bất đắc dĩ, cuối cùng Mao Lệ lây hết can đảm hỏi A Mạc về Chương Kiến Phi,
A Mạc khẳng định, lúc này Chương Kiến Phi vẫn còn lưu lại Nam Ninh, còn đưa số
điện thoại cho Mao Lệ. Nhưng cô không có can đảm gọi điện, bấm máy vô số lần,
nhưng khi gọi được lại hốt hoảng ngắt máy.
Cuối cùng quả thực cô không thể chờ đợi hơn nữa, bất chấp trong lòng có bao
nhiêu nghi vấn, sức khỏe Triệu Thành Tuấn có vấn đề đó là sự thực, anh đột
nhiên mất tích, lòng cô như lửa đốt. Điều khiến cô không dám tưởng tượng nhất
là, hiện nay Bác Vũ và Hồng Hải đã lâm vào thế xung khắc như nước với lửa, Triệu
Thành Tuấn đắc tội với không ít người, những cổ đông có cổ phiếu phút chốc biến
thành nắm giấy lộn do cuộc đấu giữa Bác Vũ và Hồng Hải cơ hồ ai cũng muốn anh
chết. Càng nghĩ cô càng tim đập chân run, cô nhất định đi gặp Chương Kiến Phi,
bây