The Soda Pop
Người Tình Giấu Mặt

Người Tình Giấu Mặt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212403

Bình chọn: 8.5.00/10/1240 lượt.

ự ấm áp. Hắn dạy cô kéo vi – ô – lông, nói cho cô biết cô múa nhất định có một ngày thành thiên tài.

“Chiếc đàn vi- ô – lông này ngoại trừ cô ra, chỉ có cậu ấy là đã từng kéo qua. Cô thật sự không tò mò về chủ nhân của chiếc đàn này sao?” Dường như hắn muốn đem suy nghĩ của cô quay về trong tầm kiểm soát của mình.

“Nếu như vậy, như vậy Ân Tịch xin hỏi, chủ nhân của chiếc đàn này là ai?” Ân Tịch cười khẽ, phụ họa vấn đề của hắn, một khúc hòa tấu vừa rồi làm cho cô có một cái nhìn mới về hắn, ít nhất giờ phút này cô không có chán ghét hắn.

“Nếu tôi nói cho cô, cô nhất định biết cậu ấy là ai. Nhưng mà tôi đã đồng ý với cậu ấy sẽ không tiết lộ thân phận của cậu ấy cho bất kỳ ai cả, trừ khi cậu ấy nguyện ý nói cho cô biết.” Thân Tử Duệ lại bắt đầu cảm thấy hối hận khi chuyển chủ đề, bởi vì hắn đã từng hứa với Trữ Dịch, thân phận KC của cậu ấy không được công khai cho ai biết, cậu ấy không muốn có chút phiền phức không đâu. . .

Ân Tịch chỉ cười ảm đạm, sau đó nhìn về phía xa xăm.

“Chiếc vi – ô – lông này là của KC.” Thân Tử Duệ vẫn nói ra, bởi vì chỉ cần cô không biết KC chính là Trữ Dịch thì cũng coi như là hắn đã không bán đứng bạn bè, cũng không biến mình thành kẻ ở trước mặt cô mà thừa nước đục thả câu.

Hắn cũng bắt đầu kìm lòng không đậu mà để ý đến cái nhìn về hắn trong lòng cô.

“KC? Nhạc sĩ âm nhạc quốc tế-KC?” Ân Tịch không giấu được kinh ngạc. Mỗi một ca khúc của KC đều có thể tô hồng sự nghiệp một con người, chính là yêu cầu của hắn cũng vô cùng khủng khiếp, có thể có được ca khúc của hắn không có 4 vị ca sĩ, trước Tề Tư Mục ở Trung Quốc cũng chỉ có một nữ ca sĩ được hát ca khúc của KC, cô ta được mệnh danh là giọng ca biến hóa thần kỳ Lâm Phỉ.

“Thanh âm của anh ta thật sự rất kén giọng, gần nhất dường như anh ta là vì Tề Tư Mục mà soạn một bản nhạc.” Ân Tịch vừa nói xong liền cảm thấy hối hận, Thân Tử Duệ nhất định sẽ trở mặt nhưng mà cô vẫn không thể khống chế mà nói ra, thậm chí cô còn muốn biết hắn và Tề Tư Mục có cảm tình sâu đậm cỡ nào.

Quả nhiên, cô nghe thấy được hơi thở nguy hiểm trên người hắn đang hướng về phía mình.'

“Đừng tưởng rằng chỉ kéo một khúc nhạc thì cô có thể thay đổi vị trí của cô trong lòng tôi. Điều không nên hỏi thì đừng hỏi. Đặc biệt là tò mò, đây là điều mà tôi cực ghét.” Hắn tựa như đoán được tâm tư của cô, đối với sự lãnh đạm vô hình của cô khiến cho cơn giận giữ của hắn dâng trào.

Tề Tư Mục là người phụ nữ hắn đã tìm kiếm suốt bốn năm, vị trí của cô ta trong lòng hắn không phải người nào cũng có thể thay thế được. Nhưng lại có một cảm giác đau đớn khó hiểu lướt qua trái tim hắn, bởi vì hắn cảm thấy bản thân mình mấy ngày gần đây không hề nhớ tới cô mà chỉ nhớ mong người phụ nữ trước mắt này.

Hắn nghi ngờ chính mình. Chẳng lẽ hắn thật sự là một tên hoa hoa công tử, có thể dễ dàng động tâm với một người con gái, chẳng lẽ tất cả những người phụ nữ bên cạnh hắn đều không thỏa mãn nổi dục vọng của hắn hay sao?

Trước khi gặp được Hứa Ân Tịch, hắn vẫn nghĩ mình yêu người phụ nữ tối hôm đó, hơn nữa còn rất sâu nặng. . . . . .

“Thực xin lỗi. . . . . .” Ân Tịch nhẹ giọng nói, trong lòng xuất hiện loại cảm xúc khó hiểu. Từ sự giận dữ của hắn, cô biết hắn rất quan tâm Tề Tư Mục. Nhưng cô không hiểu, vì sao hắn lại yêu một người phụ nữ như Tề Tư Mục như vậy?

Chẳng lẽ tình yêu đích thực là yêu mà không quan tâm đối phương là người như thế nào sao.

Ân Tịch cúi đầu né tránh cơn thịnh nộ của hắn.

“Hóa ra cô cũng biết nói xin lỗi sao?” Hắn tiến đến gần cô, nâng cằm cô lên. Hắn không cho phép cô né tránh. Vẻ khinh thường trong giọng nói của hắn làm cô một lần nữa cảm thấy mình bị nhục nhã. Bản tính của người đàn ông này vĩnh viễn cũng không thể thay đổi. Mà cô lại cho rằng người đàn ông có thể chơi đàn là người có nội tâm sâu lắng, nhưng cô sai lầm rồi.

Ngạo khí trong mắt cô cùng bất khuất một lần nữa xuất hiện. Ánh mắt như vậy, hắn thấy một lần sẽ nổi giận một lần.

Hiếm khi có được khoảnh khắc tốt đẹp như vậy nhưng lại bị sự thăm dò vô tình nhanh chóng xóa sạch. Thân Tử Duệ vốn nghĩ cô không giống với những người phụ nữ khác, nhưng xem ra hắn đã lầm rồi. Cô và tất cả những người phụ nữ khác đều giống nhau, đều muốn khống chế hắn, đây chính là điều hắn tối kị nhất.

Chẳng qua, hắn không rõ, quan hệ giữa Ân Tịch và Tề Tư Mục lại thiên ti vạn lũ như vậy. Đổi lại là người đàn bà khác, Ân Tịch cũng không thể không quan tâm.

“Tôi muốn nói, thật xin lỗi, xin Thân tiên sinh để tôi trở về đi.” Ân Tịch chỉ có thể kiên trì mà lên tiếng. Cô thầm nghĩ phải mau chóng thoát khỏi cái chiến trường này, bởi vì cô không biết kế tiếp hắn sẽ làm gì. Hành động của người đàn ông này cô đoán không ra.

“Trở về? Đã muốn quay về giường nhanh như vậy sao?” Hắn lại cố ý xuyên tạc ý của cô. Hắn biết như vậy chính là nhục nhã đối với cô, khiến cô phải từng giây từng phút nhớ rõ thân phận hiện tại của mình – một người đàn bà làm công cụ ấm giường, một người phụ nữ để hắn mua vui. .

“Rõ ràng anh biết tôi không có ý này!” Cô dũng cảm đón nhận ánh mắt của hắn.

“Ha ha . . . . . .” Hắn đột nhiên cười vài