tham muốn giữ lấy mãnh liệt làm cho hắn không thể chịu đựng được sự xuất hiện của Đinh Húc Nhâm, rất sợ Đinh Húc Nhâm gợi lên trí nhớ của cô, lúc ấy hắn ở trong mắt cô thấy được không muốn xa rời, hắn sợ hãi cho dù mất đi trí nhớ, cô đối Đinh Húc Nhâm vẫn đang có cảm giác.
Hắn thật là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, dùng thủ đoạn đê tiện để được ở bên cô, cho nên ở chỗ sâu trong lòng hắn sợ hãi một ngày kia cô khôi phục trí nhớ, sẽ vì hiểu rõ tất cả mà rời đi hắn, thậm chí hận hắn.
Bởi vậy hắn mua bác sĩ, lừa gạt cô phẫu thuật có 50% tính nguy hiểm. Đó là bởi vì hắn không muốn cô nhớ tới người yêu cũ mà chạy về trong lòng của Đinh Húc Nhâm, không muốn cô hận hắn.
Lôi Đình Lạc phút chốc ôm chặc cô, giống như muốn cô dung nhập một bộ phận thân thể.
"Lạc... Anh làm em đau." Ở trong lòng hắn, cô thật nhỏ nhắn.
"Em là của anh." Hắn khàn khàn, giống như tuyên thệ, cũng giống như cầu xin.
Cuồng loạn hôn cô, mười ngón tay luồn vào tóc cô, Lôi Đình Lạc mở ra búi tóc vốn cột cao của cô, một mái tóc dài theo gió bay lên.
Hôn vô cùng để ý nhưng loạn, rất loạn — là hai trái tim thân bất do kỷ lại dây dưa cùng một chỗ .. .
※※※
"Vì sao phái cô ấy đi nằm vùng trong tổ chức trùm thuốc phiện ?" Đinh Húc Nhâm không để ý vai vế, kích động vỗ vào bàn của cục trưởng, đây là lần thứ hai hắn không khống chế được.
"Đây là mệnh lệnh của cấp trên." Cục trưởng mặt không chút thay đổi đứng lên từ ghế làm việc, đưa lưng về phía hắn lạnh lùng nói.
"Tôi đã điều tra qua! Thượng cấp không có chỉ đạo lệnh này, đây hoàn toàn xuất phát từ quyết định của một mình của ông!"
Cục trưởng giận tái mặt cảnh cáo. "Cậu dám trái pháp luật một mình điều tra cơ mật, đừng cho là tôi không dám làm gì cậu!"
Trịnh Huệ Úc một bên lo lắng, bước lên phía trước khuyên bảo: "Cha, Húc Nhâm, hai người bình tĩnh một chút, không cần xúc động như vậy." Kẹp ở giữa hai người đàn ông chú ý nhất, cô sốt ruột không biết như thế nào cho phải.
Cục trưởng hừ lạnh. "Vì một người phụ nữ, hắn ngay cả công và tư cũng không phân rõ?"
"Tương Bình là bạn gái của tôi, cũng là nhân viên trong cục, ông lại phái cô ấy - người bị mất trí nhớ đi nằm vùng trong tổ chức trùm thuốc phiện, căn bản chính là để cô ấy đi chịu chết!"
"Đây đều do cô ta tự nguyện, tôi cũng không có bức cô ta."
"Ông dám nói ông cũng không nói gì thuyết phục cô ấy, vì lập công ông không tiếc lợi dụng cô ấy!"
"Chú ý lời nói của cậu!" Cục trưởng rất là tức giận. "Cậu còn vô lễ như vậy, tôi liền hạ lệnh đuổi cậu!"
"Cha, không cần xúc động.............. " Huệ Úc vội vàng năn nỉ cha, còn tiếp tục như vậy càng không thể cứu vãn.
"Húc Nhâm, đừng nói nữa, cha làm như vậy nhất định có dụng ý của ông ấy, cầu anh đừng tức giận như vậy." Cô khóc cầu xin.
"Nể mặt Huệ Úc, tôi không so đo với cậu, đi ra ngoài."
Cục trưởng xoay người đưa lưng về phía hắn, quyết định chấm dứt trận khắc khẩu vô vị này.
"Ông biết rõ cô ấy là người yêu của tôi, còn khiến cô ấy. . ." Đinh Húc Nhâm cắn răng, nắm tay nắm chặt nổi lên gân xanh, nhưng so ra kém hắn máu chảy xuống từ nội tâm của hắn.
Nhiều lời vô ích, hắn đá cửa tức giận mà đi, lưu lại Huệ Úc tan nát cõi lòng nhìn theo bóng lưng hắn rời đi. Chưa từng thấy qua dáng vẻ hắn không khống chế được cảm xúc như thế, cô cuối cùng cũng biết được vị trí của Sở Tương Bình ở trong cảm nhận của Đinh Húc Nhâm, hắn đúng là rất yêu người đàn bà kia!
"Cha — làm sao bây giờ, Húc Nhâm, anh ấy................... "
"Kệ nó đi, thời gian lâu, nó sẽ quên cô ta, như vậy cũng tốt, làm cho nó hoàn toàn hết hy vọng, làm như vậy con mới có cơ hội."
"Nhưng cha, con lo lắng tính tình của Húc Nhâm, anh ấy rất cố chấp ."
"Cố chấp thì như thế nào, nó có thể làm khó dễ được cha? Muốn thành đại sự phải không câu nệ tiểu tiết, phụ nữ là gì, yên tâm đi, sớm hay muộn nó sẽ quên Sở Tương Bình, mấy ngày này con ở cùng nó nhiều chút, nhân cơ hội này hạ chút công phu."
Cô không thể nói cái gì nữa, trong lòng một điểm nắm chắc cũng không có, chỉ có thể ở một bên lo lắng suông mà thôi.
Cục trưởng âm trầm che mặt, sự tình xảy ra ngoài dự đoán, nếu làm cho Đinh Húc Nhâm biết tin tức của Sở Tương Bình, phải gia tốc hành động, miễn cho Đinh Húc Nhâm làm hỏng toàn bộ kế hoạch.
※※※
Ngày mùa thu tới gần, có lẽ là áp khí chuyển biến, khiến cho khí hậu biến hóa ảnh hưởng đến tâm tình người.
Mấy ngày nay Tương Bình cảm thấy cảm xúc di động, không thể nói rõ nguyên nhân gì, rất muốn làm một việc để phát tiết, lại cạn sạch sức lực.
Cô có chút tâm phiền ý loạn, đi ra ban công hóng gió, muốn cho gió lạnh thổi đi phiền muộn trong lòng. Qua không bao lâu, lơ đãng thoáng nhìn một cái ám hiệu quen thuộc, đó là ám hiệu chỉ có cô nhìn mới hiểu, cục trưởng đang kêu gọi cô.
Cô lặng lẽ hội hợp với cục trưởng, tuy rằng tránh thoát tầm mắt của bảo vệ, nhưng còn ở phạm vi thế lực của Lôi Đình Lạc, làm như vậy rất nguy hiểm, cục trưởng tùy tiện tới gặp cô như thế thật là cử chỉ không sáng suốt.
"Chuyện gì?" Cô hỏi.
"Kế hoạch có biến, tôi muốn biết cô điều tra con chip như thế nào?"
Cô tự hỏi, đáp: "Con chip kia tựa hồ thật