Người Yêu Cũ Có Người Yêu Mới

Người Yêu Cũ Có Người Yêu Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323082

Bình chọn: 10.00/10/308 lượt.

.

Cuộc sống của tôi cũng vậy, đôi khi tôi phải buông cái này để giữ lấy cái kia. Tôi không thể giải thích cho từng người về những nỗi đau ấy của tôi và có những lúc tôi đặt lòng mình giải thích thì lời nói cứ như thể rơi tõm vào khoảng không vô định, tan mất.

Tôi đã rất nhiều lần đứng nhìn những người yêu thương quay đi, những ngã rẽ mà đáng ra tôi phải ôm chầm họ lại. Lí trí nào cho tôi, tình cảm nào dành họ?

Một quy luật bất thành văn là nếu đã sống cùng dưới một bầu trời chúng ta sẽ không bao giờ mất nhau, chỉ là có còn nhìn thấy nhau nữa không?

Tôi luôn tự hỏi, với gia đình, bạn bè, người thương của tôi. Bao nhiêu lần nữa trong cuộc đời tôi được nhìn thấy họ, chỉ là nhìn thấy thôi nhé. Tôi chưa từng đòi hỏi đến nụ cười xa xỉ của họ dành cho tôi. Thế đấy, khi buông tay hãy chắc rằng bạn đã đủ can đảm nhận về vô số nỗi đau triền miên.

Nếu có ai đó đã rời bước đi xa tôi. Hãy hạnh phúc nhé, vì có lẽ đó là điều duy nhất tôi đã không thực hiện được.

Còn kỉ niệm, thật may không ai đánh thuế vì thế tôi mang theo suốt đời vậy.

Sống hôm nay

5h sáng tôi đã bị đánh thức bằng tiếng xe cứu hỏa, lờ mờ thức dậy nghĩ trong đầu lại ở đâu có cháy rồi.

8h sáng đi làm, ra đến Đề Thám thì đã thấy vào thằng Mỹ đen đứng chửi lộn với mấy cô hàng nước, chắc là ăn chia gì đêm qua không đủ đây.

8h30 sáng đến gần công ty thì phát hiện ra quên tiền trong túi quần hôm qua, ôm bụng đói đi làm nhưng việc nhiều quá nên đánh máy thôi cũng đã no lưng bụng.

13h đọc báo thấy người ta giết nhau vì một câu nói hay mấy chục ngàn tiền nợ không trả, mạng sống rẻ bèo.

16h chiều deadline dí chạy không kịp.

17h59 đồng nghiệp báo xăng lên giá.

Nhìn chung nếu cuộc đời nhìn theo chiều hướng bi kịch thì thật là bi kịch. Tôi vẫn hay tự hỏi: “2012 có chết không ta?”

Sẽ có rất nhiều người tự hỏi mình như vậy đúng không?

Vì nếu chết thật thì tại sao giờ này tôi phải dính đến cả mớ hỗn độn phía trên.

Tôi không thể nói trước điều gì cả, thôi thì tôi thấy tốt nhất là phải sống hôm nay cái đã.

Khi tình yêu phải cố gắng một.

Thì tình bạn phả cố gắng đến mười.

Tôi luôn nghĩ việc giữ một người bạn khó hơn rất nhiều so với yêu một người.

Dù việc nếu bạn hay người yêu cất bước ra đi thì nỗi đau cũng chẳng thể so sánh về độ sâu hoắm và dai dẳng.

Với tôi, bạn bè là những người anh em chúng ta có quyền được lựa chọn cho riêng mình.

Chúng ta chắc hẳn luôn thích những buổi tối la cà ăn uống cùng đám bạn thân.

Chúng ta chắc hẳn luôn thích những sự nổi loạn tập thể với đám bạn thân.

Chúng ta chắc hẳn luôn thích đi du lịch với đám bạn thân.

Chắc ta chắc hẳn luôn thích làm những điều bất ngờ cho bạn bè.

Chúng ta cơ bản được tạo hóa ban tặng một trái tim không quá rộng nhưng đủ cho vài đứa bạn thân.

Tự hỏi mình đi, có phải chỉ cần cái ôm của đứa bạn thân, mọi chuyện tồi tệ ít nhất cũng sẽ vơi đi rất nhiều.

Tự hỏi mình đi, có phải đôi khi chẳng giúp được gì, nhưng chỉ cần một người lắng nghe, chúng ta sẽ vững lòng hơn.

Tự hỏi mình đi, có phải sau những cãi vã, nếu thật lòng nghĩ về nhau, chúng ta sẽ dẹp bỏ tự tôn để một vài người có thể trở về.

Bạn bè mang một ý nghĩa kì lạ cho bất cứ ai trong chúng ta, những buồn vui, khó khăn, thành đạt trong cuộc sống. Nếu chỉ đứng một mình thì có gì để hân hoan.

Có thể tôi đã đánh mất một số những người anh em do chính tôi chọn lựa, nhưng tình bạn có khác gì tình yêu. Nó cần cái duyên để ở bên nhau. Tôi sẽ xuôi lòng để họ ra đi vì hai lý do: Tôi cần giữ nguyên vẹn kỉ niệm đẹp đẽ của chúng tôi và tôi tin họ sẽ quay về.

Chẳng ai trong chúng ta thay đổi

Tối qua nửa đêm thì tôi bị chảy máu cam, thế là tôi thao thức đến hết phần còn lại của đem. Thương thì chỉ khi căng thẳng lắm tôi mới chảy máu cam, tôi bắt đầu cố phân tích các mối quan hệ xung quanh – nguyên nhân gây ra cớ sự này. Chúng ta có ít nhất một lần trong đời trách một người rất yêu thương rằng: họ đã thay đổi.

Khi sự đồng cảm phai màu, các thói quen bắt đầu tách rời, họ không lắng nghe và bản thân chúng ta cũng thế, khi lí do trở thành cái tôi của mỗi người, chúng ta sẽ tin rằng họ thay đổi.

Đã từng rất thân, đã từng rất thương, đã từng nghĩ mình là người thật may mắn khi gặp được họ giữa dòng đời này.

Đã từng tin vì họ mình có thể hy sinh đi nhiều.

Đã từng ôm nhau đến bật khóc, nắm tay chạy qua những cơn mưa.

Đã từng là lời hứa của người còn lại.

Đã từng đẩy lùi cả thế giới bằng sức mạnh của hai con người.

Và bây giờ họ thay đổi, họ không còn là cá thể tuyệt vời trong lòng chúng ta, họ suy nghĩ khác, nhìn khác, lập luận khác và hành xử khác. Họ bỗng cứa vào lòng chúng ta một vệt dài sâu hoắm.

Rồi đâu đó không lâu, tay chúng ta run lên vì những điều quá mới mẻ của họ, chúng ta sẽ buông.

Hoặc họ cũng sẽ tự đi.

Một cuộc đời, điều hiển nhiên là chúng ta sẽ đi qua nhiều người, đến nhiều nơi và làm nhiều việc. Những thứ đó đều mang tính chất rất khác nhau thế nên đôi khi chúng ta phải thích nghi và dung hòa lại mọi thứ.

Từ đó dẫn đến chúng ta sẽ phải xa bớt các thói quen cũ, công việc quá bận rộn cũng là lý do khiến các mối quan hện nhạt dần


pacman, rainbows, and roller s