The Soda Pop
Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328834

Bình chọn: 9.5.00/10/883 lượt.

ng có, bảo bối Nhu nhi thích ăn, về sau liền kêu hắn chuyên môn phụ trách món ăn này có được hay không, ăn từ từ, không ai giành với em, cẩn thận mắc nghẹn." Nhìn dáng vẻ Nhu nhi ăn cơm giống như là dân chạy nạn trong sở đi ra, hơn nữa lại còn nói thịt kho ăn thật ngon, bảo bối của anh bình thường không ăn thịt kho, thật rất khó tưởng tượng bảo bối Nhu nhi của anh ở bên ngoài chịu khổ thế nào, mới một ngày không thấy liền gầy nhiều như vậy, xem ra cần tìm một đầu bếp biết phối hợp dinh dưỡng thật tốt mới được.

"Bảo bối, buổi trưa em không có ăn cơm sao?" Hoàng Phu Tuyệt tính toán thử dò xét hỏi một câu.

"Uh, không dám ăn nhiều, sợ Tiểu Huyên không đủ ăn ~" Thủy Băng Nhu vừa ăn vừa nói.

"Tiểu Huyên? Cô ấy là ai? em tại sao lại ăn cơm hộp của người ta?" Hoàng Phu Tuyệt nói lên nghi ngờ.

"Oh, anh nghe lầm, em nói là cơm hộp ăn thật ngon. Tuyệt, em nói cho anh biết nha, Tiểu Huyên là bằng hữu mới quen ở trường của em, con người của cô ấy rất tốt." Thủy Băng Nhu phát hiện mình thiếu chút nữa đã nói lỡ miệng, vì vậy bổ sung.

"Vậy sao? Vậy bảo bối ở trường học có vui hay không?" Hoàng Phu Tuyệt hỏi, xem ra bảo bối của anh cũng không có ý định nói cho anh biết những chuyện đã xảy ra ở trong trường học, sợ anh lo lắng, chỉ là chờ một chút nữa anh sẽ đích thân tìm hiểu tình huống.

"Rất vui vẻ nha, có thể biết rất nhiều bằng hữu, hơn nữa bên ngoài thật sự biến đổi rất nhanh, nhà cửa đều không giống như của chúng ta, còn có thật là nhiều xe, không nghĩ tới mới tám năm liền phát triển nhanh như vậy. Chẳng qua em vẫn tương đối thích sự yên tĩnh trong nhà, người bên ngoài thật là phức tạp." Thủy Băng Nhu nói.

Nghe lời Thủy Băng Nhu nói, bên trong lòng của Hoàng Phu Tuyệt ngọt ngào giống như ngậm một khối đường vậy. Quả nhiên, bảo bối của anh rất ưa thích hoàn cảnh do anh vì cô mà tạo nên, vì vậy bữa ăn tối cứ như vậy kết thúc trong lúc tán gẫu.



Sau khi ăn xong bữa ăn tối, Hoàng Phu Tuyệt liền nắm tay Thủy Băng Nhu tản bộ trên con đường nhỏ trong vườn hoa, sao dần dần sáng ngời, gió nhẹ thổi tới, khi ánh trăng chiếu trên người của họ, tạo ra một cái bóng thật dài, thật đúng là phù hợp.

Đi tới một mảnh trong biển hoa, Thủy Băng Nhu buông tay Hoàng Phu Tuyệt ra, chạy vào trong biển hoa, sau đó nhắm mắt lại, hai tay mở rộng (dang hai tay), ngửi hơi thở trong làn gió nhẹ, sợi tóc của cô phất phới trong gió, ánh trăng chiếu xuống trên người cô, giống như là thiên sứ rơi xuống phàm trần, giống như sẽ phải bay đi theo gió, Hoàng Phu Tuyệt đứng ở phía sau cô thấy một màn như vậy, hoảng hốt chạy lên phía trước, lấy tay ôm cô thật chặt từ phía sau, đầu tựa vào trong cổ của cô nỉ non hỏi: "Bảo bối, có lạnh hay không? Hả?"

"Ha ha ha. . . . . Không lạnh, chỉ là rất nhột nha." Bởi vì hơi thở của anh phun lên cổ cô, làm cho cô cười ha hả trả lời.

"Bảo bối, bất kể xảy ra chuyện gì cũng không được rời anh đi, có được hay không?" Hoàng Phu Tuyệt bất an hỏi.

"Được, bất luận em ở nơi nào, cũng sẽ quay về bên cạnh anh, nếu như em lạc đường, em sẽ cố gắng tìm được đường về nhà, nhưng là anh phải nhanh hơn một chút tìm được em, bởi vì không có Tuyệt ở bên người em sẽ cảm thấy sợ hãi." Thủy Băng Nhu nghiêm túc trả lời.

"Cái này là giao ước, ha ha ha. . . . . . Nên quay vào nhà, đừng để bị lạnh." Hoàng Phu Tuyệt nói xong cũng ôm ngang eo Thủy Băng Nhu vào nhà.

Hoàng Phu Tuyệt ôm Thủy Băng Nhu vào phòng của cô, nhẹ nhàng đặt cô lên trên giường, xoay người đi vào phòng tắm mở nước tắm, sau đó mới ôm Thủy Băng Nhu đưa vào trong phòng tắm cười xấu xa nói: "Bảo bối, tắm thôi, có muốn anh giúp em một tay tắm hay không."

"Không cần, em tự tắm, anh mau đi ra á." Thủy Băng Nhu sẳng giọng, bởi vì hoài nghi lời nói của Hoàng Phu Tuyệt đã khiến cho hai gò má của cô đỏ hồng, không muốn để anh nhìn thấy dáng vẻ quẫn bách của mình. Kỳ quái, hôm nay Tuyệt sao vậy, bình thường anh đều là rất nghiêm chỉnh, hôm nay lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt xấu xa đó của anh, chỉ là cũng vẫn rất đẹp trai.

"Ha ha ha. . . . Vậy em từ từ tắm, anh ở ngay bên ngoài, có việc thì gọi anh." Hoàng Phu Tuyệt sau khi nói xong, một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống trên trán của cô, sau đó xoay người đi ra ngoài, đóng cửa lại.

Hoàng Phu Tuyệt ngay sau khi ra khỏi phòng Thủy Băng Nhu liền đi đến phòng sách. Trong phòng sách, mười ám vệ (vệ sĩ ngầm) của Thủy Băng Nhu đã sớm đợi ở đó, thấy Hoàng Phu Tuyệt đi vào, toàn thể cung kính chào hỏi.

"Nói đi, hôm nay tại sao trễ như vậy mới trở về, còn nữa ta muốn biết tất cả chuyện xảy ra ở trường học của Nhu nhi, bao gồm đã ăn bao nhiêu cơm, với ai nói qua mấy câu nói, nội dung là cái gì, ta tất cả đều phải biết." Hoàng Phu Tuyệt đi tới trên sô pha ngồi xuống thâm trầm hỏi.

"Dạ, chủ nhân, tiểu thư hôm nay trên đường về nhà bởi vì cứu Mạc Hàn Bang chủ Thanh Long bang, cho nên mới tương đối trễ mới quay về." Ám vệ cung kính trả lời.

"Nói tiếp." Hoàng Phu Tuyệt ra lệnh.

Sau khoảng nửa giờ, ám vệ chậm rãi tường thuật lại tất cả mọi chuyện của Thủy Băng Nhu từ lúc rời nhà đến trường học rồi trở về đến nhà.

Vừa nghe ám vệ báo cáo xong,