Polly po-cket
Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329652

Bình chọn: 10.00/10/965 lượt.

ên phục vụ rối rít mang thức ăn lên, thèm thuồng nhìn những món ăn kia.

"Ha ha ha. . . . . . Vậy thì ăn cơm! , , , ăn cơm thôi...!" Hoàng Phu Tuyệt lấy đôi đũa bên cạnh gắp một miếng thức ăn thả vào miệng của cô.

Nhân viên phục vụ đưa thức ăn mặc dù đối với một màn này rất ngạc nhiên, họ chưa từng thấy qua người đàn ông nào sủng ái một cô gái như thế, vô cùng hâm mộ Thủy Băng Nhu, nhưng là vẫn im lặng không lên tiếng mang thức ăn lên, đem tất cả tò mò giấu ở trong lòng, đây chính là việc nên làm của một nhân viên phục vụ.

Nhân viên phục vụ đặt hết món ăn lên liền im lặng đi ra ngoài.

"Nào, ngoan ngoãn ăn nhiều một chút!" Hoàng Phu Tuyệt liên tiếp gắp thức ăn cho cô, anh muốn cô ăn thật no, sau đó sinh cho anh một tiểu bảo bảo cũng mềm mại đáng yêu như cô, đó là cốt nhục kết tinh tình yêu của hai người bọn họ, nghĩ tới đây, trong lòng của anh đã cảm thấy vô cùng mong đợi.

"Ưm? Tuyệt, anh đừng có chỉ đút cho em, anh cũng ăn đi! Tài nấu nướng của đầu bếp ở đây thật tốt. Anh nếm thử một chút xem." Thủy Băng Nhu vừa ăn vừa nói.

"Được, để anh nếm thử xem!" Hoàng Phu Tuyệt vừa nói xong liền dùng miệng chiếm lấy miệng cô, sau đó không ngừng đẩy đầu lưỡi vào trong miệng cô, cuốn lấy thức ăn từ bên trong miệng của cô, sau đó ở trước mặt cô vẻ mặt cười xấu xa, ăn.

"Ừ, mùi vị đúng là vô cùng ngon!" Hoàng Phu Tuyệt nói đầy ngụ ý, sau khi ăn xong còn lè lưỡi liếm môi một cái.

"Anh. . . . . Anh tự mình dùng đũa ăn đi chứ!" Thủy Băng Nhu đỏ mặt gắt giọng, yêu nghiệt! Quả thật đó là một tên Yêu nghiệt sống sờ sờ! Nhìn động tác liếm môi của anh, khiến cho cô cũng càm thấy miệng đắng lưỡi khô, trước kia tại sao không có phát hiện anh ấy lại hư hỏng như vậy!

"Ha ha ha. . . . . Ăn như vậy quả thật rất mĩ vị!" Hoàng Hoàng Phu Tuyệt vẫn chưa thỏa mãn nói, hai mắt nóng rừng rực nhìn cô, giống như muốn thiêu rụi cô vậy, hắn chính là thích trêu chọc cô như vậy, cô nhất định không biết mỗi lúc như thế này, nét mặt của cô đẹp đến nhường nào.

Thủy Băng Nhu nói không lại anh, không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn ăn cơm.

Vì vậy bữa trưa này cứ thế tiếp tục trong vui đùa ầm ĩ.

Vào buổi trưa, trên đường phố đảo Wahu, phố chợ phồn hoa, ngựa xe như nước. Đoàn người rộn ràng như thủy triều.

Giờ khắc này ở trên đường phố phồn hoa, có một thiếu nữ xinh đẹp đứng ở ven đường, cực kỳ hấp dẫn sự chú ý của đám người.

Chỉ thấy trên đầu cô đội một cái mũ màu vàng nhạt, bên dưới lông mi dài rậm là một đôi mắt to đen nhánh mà tinh khiết, sống mũi cao thẳng đáng yêu, đôi môi mềm mại như nước. Một thân đơn giản áo T shirt, quần short yếm jean, đùi thon dài trắng nõn nhẵn nhụi cứ như vậy lộ ra dưới ánh mắt của mọi người.

Được ánh nắng mặt trời bên ngoài chiếu rọi, chung quanh thân thể thiếu nữ đều như được phủ lên một tầng sáng hư ảo, xinh đẹp khiến cho người ta không muốn rời mắt.

Không ít người đi đường ngang qua đó bởi vì bóng dáng giai nhân mà dừng bước.

Chỉ là thiếu nữ dường như đang đợi ai đó, đôi mắt to sáng ngời của cô không ngừng nhìn về phía đám người đang qua lại, rồi ánh mắt lại chợt thoáng qua thất vọng, đám người dừng lại cũng bởi vì trong mắt cô thoáng qua thất vọng mà tâm tình buồn bực.

Sau khi ăn bữa trưa, Hoàng Phu Tuyệt đưa Thủy Băng Nhu đi tới địa điểm du lịch ở gần đó ngắm cảnh, bởi vì cô đột nhiên khát nước, cho nên Hoàng Phu Tuyệt đến của hàng gần đó để mua.

Không nghĩ tới đến bây giờ anh cũng còn chưa có trở về, không biết là có chuyện gì xảy ra hay không, nếu không phải là vừa rồi anh liên tục dặn dò cô không thể chạy loạn, nhất định phải ngoan ngoãn chờ anh quay lại, thì cô đã sớm đi tìm anh, Thủy Băng Nhu thầm nghĩ.

Tuyệt vừa đi xong, thì liền có một nhóm người xông tới, may nhờ nhóm người vây ở bên cạnh cô cũng kông có ác ý, nếu không cho dù ở trong bóng tối có ám vệ do Hoàng Phu Tuyệt sắp đặt, cô cũng sẽ cảm thấy sợ hãi .

Một hồi gió nhẹ thổi tới, đột nhiên, cái mũ trên đầu Thủy Băng Nhu bị gió thổi rơi, một đầu tóc dài mềm mại như thác nước xõa tung, bay múa theo gió, kinh diễm ánh mắt của mọi người.

Từng trận mùi thơm từ trong mái tóc của cô lan tỏa, mọi người tham lam hít thỏa thích mùi thơm trong không khí.

Không để ý các loại ánh mắt của đám người chung quanh, Thủy Băng Nhu cúi đầu nhặt cái mũ, nhưng nó giống như cố ý muốn đối nghịch với cô, mỗi khi tay của cô sắp đụng tới cái mũ, nó lại bị gió thổi đi.

Cứ như vậy, cô không ngừng đuổi theo cái mũ, đám người chung quanh không có một người nào dám tiến lên quấy rầy thiếu nữ như tinh linh này, bởi vì ở trong mắt bọn họ, đó là tinh linh đang chơi đùa cùng cái mũ.

Đột nhiên một bàn tay to bắt được cái mũ đang bay theo gió, Thủy Băng Nhu ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một người đàn ông y hệt ánh mặt trời đang cầm cái mũ của cô, nhìn cô cười ôn hòa.

Thân thể hắn mặc một bộ quần áo màu vàng nhạt đơn giản, áo sơ mi ngắn tay, vóc người vừa phải, làm cho người ta một loại cảm giác ngọc thụ lâm phong, ưu nhã lịch sự, lại lãng mạn không câu nệ. Ngũ quan thanh tú đẹp đẽ, một đôi mày kiếm đen nhánh tựa như mực, tròng mắt đen sâu thẳm trong suốt giống như đầ