ái.
Sau đó Thời Cẩn cầm một tập tài liệu ở trên bàn đưa cho cô.
Sau khi cô cầm lấy nhìn thì trợn tròn mắt.
Đơn khiếu nại!
Vậy nghĩa là sao?
Cô vội vàng mở ra xem, nội dung bên trong cũng không có gì phức tạp, chính là về việc sửa xe gì gì đó.
Cái gì? Bởi vì cô cọ vào xe Cố Ngôn Chi, hiện giờ xe kia đang chuẩn bị sửa chữa nên yêu cầu cô bồi thường chi phí sửa chữa.
Vương An An cho là mình bị hoa mắt, còn bấm đốt ngón tay tính con số kia mấy lần.
Giống như bị sét đánh, cô tức giận gào lên: "Các ngươi có biết lý lẽ không hả? Tôi chỉ làm xước một tý, không thể đổ toàn bộ trách nhiệm cho tôi được.... Hơn nữa.... Hơn nữa...."
Tấm ảnh gắn trong hồ sơ cô cũng thấy, vết xước đó phải dùng ‘kính hiển vi’ mới thấy được, dấu vết nho nhỏ chỉ không to bằng cái móng tay.... Chỉ có ngần ấy, không nhìn kỹ thì đâu nhìn ra....
Vậy mà bọn họ lại đổi cửa xe, cửa xe đó!!!!
Lấy chút nước sơn bôi đè lên vết xước đó là được rồi, cần gì phải đưa tới chỗ sửa....
Riêng phí đi lại đã bao nhiêu là tiền rồi?
Đây không phải là đang cố ý làm khó người ta sao?
Hơn nữa nhiều tiền như vậy! Đùa nhau sao, mang cô đi bán có đủ không?
Vương An An tức giận đến phát run.
Vẫn là Thời Cẩn áy náy giải thích: "Cô Vương, ngại quá, tôi cũng chỉ là người làm công ăn lương. Tình huống tôi cũng đã giải thích cho mọi người rồi, chỗ anh Cố, mọi người có thể tự mình liên hệ lại xem."
Ba mẹ Vương An An có lẽ cũng hoảng sợ, lập tức nói thẳng: "Chúng tôi có thể nói cái gì chứ.... Đành làm phiền anh giúp chúng tôi giải thích đôi câu.... An An nhà chúng tôi là người tốt, lúc còn nhỏ đã biết giúp đỡ bạn cùng lứa tuổi, nhân duyên cũng rất tốt, tính tình lại thẳng thắn, thật sự chưa từng làm chuyện gì xấu, con bé chỉ không cẩn thận làm xước xe.... Hơn nữa anh Cố khi còn bé cũng đã được chúng tôi giúp đỡ.... Anh ta không thể nể tình cảm lúc trước mà châm chước sao...."
Thời Cẩn vội vàng khách khí nói: "Chính là nể tình cảm xưa kia nên mới giảm cho mọi người một phần tiền bồi thường. Về phần thương lượng, tôi nghĩ cô Vương An An nên tự mình đi nói sẽ hiệu quả hơn...."
Vương An An ôm bụng, giờ ngay cả thở cũng thấy gan mình đau. Cứ nghĩ tới việc những năm này Tống Vi Vi cầm tiền Cố Ngôn Chi báo ân diễu võ dương oai trước mặt mình, lại nghĩ tới Cố Ngôn Chi hiện giờ đối xử với mình như vậy....
Cô cảm thấy không nên làm người tốt.
Lúc tiễn Thời Cẩn, ba mẹ Vương An An thở dài thở ngắn, nhưng Vương An An không nghĩ như vậy. Số tiền kia quả nhiên dọa người thật, nhưng cũng đâu phải nhà Cố Ngôn Chi mở tòa án. Đơn khiếu nại mà thôi? Có gì đặc biệt hơn người, dọa người thôi.
Cô vội vàng gọi điện cho người bạn ở sở luật, muốn hiểu xem thủ tục tư pháp sẽ như thế nào.
Kết quả cô vừa mới mở miệng, đối phương đã sợ tới mức kêu oai oái: “Chị An của tôi ơi, chị ra cửa không xem lịch hả? Sao lại đắc tội với người này, tôi điên mất thôi, cậu có biết cần bao nhiêu tiền để luật sư của người ta ra tay không, ít nhất bốn mươi vạn đấy... Cậu bảo mình làm sao mà so được.... Hơn nữa, theo như cậu nói, cậu quả thật có vô tình làm xước.... Loại chuyện này cho dù cậu không phải chịu toàn bộ trách nhiệm thì cũng phải bỏ tiền. Chiếc xe đó lại là hàng sản xuất có hạn.... Vết xước trên xe kia.... Phí tổn thất một ngày cũng đủ đè chết người rồi.... Nói khó nghe là bồi thường năm mươi vạn hay bồi thường một trăm vạn đối với cậu cũng có gì khác nhau đâu, dù sao cậu đều không bồi thường nổi...."
Mặt Vương An An trắng bệch, đứa bạn này bình thường cáo già, nhưng trong những lúc quan trọng thế này chắc chắn sẽ không lừa cô.
Cô vội vàng hỏi cách giải quyết: "Mình chỉ cọ qua một cái thôi.... Lúc ấy cũng không ngờ sẽ thành ra như vậy...."
"Chúng ta là chị em, nghe mình khuyên một câu, lập tức đi xin lỗi người ta, càng thành khẩn càng tốt. Loại người như thế không thiếu tiền, mà muốn tôn trọng, sẽ không thèm so đo với loại nghèo rớt như chúng ta...."
‘Nghèo rớt’ mặc dù không xuôi tai nhưng Vương An An cũng biết trên dưới cả nhà mình đúng là không bằng một cái bánh xe của người ta.
Nhưng cục tức cứ nghẹn trong ngực.
Cô không hiểu, đối phương không báo ân coi thì thôi, vì sao còn vô duyên vô cớ làm ra như vậy?
Đầu Vương An An muốn nổ tung, nhưng cô còn cố cứng cổ trả lời: "Cùng lắm thì mình bán gan bán thận bồi thường cho anh ta là được chứ gì, hơn nữa anh ta có thể làm gì được mình…... Dù sao cũng là ‘đầu trọc không sợ bị nắm tóc’, anh ta có thể tịch thu nhà của mình hay đóng băng tài khoản của mình à. Dù sao mình không có nhà không có tiền, tiền trong ngân hàng cũng chỉ có mấy ngàn, anh ta muốn lấy thì lấy hết đi...."
Đang nói, mẹ Vương An An nghe Vương An An nói nhảm lập tức đập vào lưng Vương An An một cái. Phát đánh kia giống như ‘Thiết Sa Chưởng’, khiến Vương An An ho sặc sụa một lúc lâu.
"Cái con bé này, mày không thèm quan tâm, thế còn mẹ với ba mày làm sao hả? Ba mẹ đã lớn tuổi như thế nay rồi, không mong mày hiếu kính mà mày lại gây chuyện lớn như vậy. Mày muốn người ta kiện thật hả? Đến lúc đó mọi người trong khu đều biết, mày bảo ba mẹ còn mặt mũi nào ra ngoài chứ.... Còn
