Old school Swatch Watches
Người Yêu Hai Mặt Của Tôi

Người Yêu Hai Mặt Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326423

Bình chọn: 7.5.00/10/642 lượt.

rất rất rất khác nhau. . . . . .

Cố Ngôn Chi mang lại cho người ta cảm giác nổi bật được vạn người chú ý, hoàn toàn không giống Uông Uông.

Mạnh Triết vẫn tự tin để Uông Uông luyện tập một lần.

Quả nhiên, Uông Uông vừa đứng lên bắt chước liền bại lộ. Đầu tiên là tốc độ nói hoàn toàn không giống, ngay cả biểu cảm hay động tác cũng không ăn nhập.

Vương An An nhíu mày.

Mạnh Triết vẫn chưa từ bỏ ý định nhắc nhở Uông Uông: “Không đúng, vẻ mặt nghiêm túc hơn một chút. . . . . .”

Uông Uông làm vẻ mặt giống như đang đau răng vậy.

Mạnh Triết vội vàng chỉ lại: “Không đúng không đúng, phải nghiêm túc, cậu khoa trương như vậy làm gì….?”

Chắc chắn Uông Uông đã rất cố gắng, thay đổi năm sáu kiểu biểu cảm, nhưng chẳng nét mặt nào giống.

Ngược lại càng lúc càng giống như đang làm mặt hề.

Cuối cùng Mạnh Triết cũng bó tay, không thể làm gì khác hơn là xua tay nói: “Thôi, cậu cứ để mặt không biểu cảm nào đi.”

Uông Uông rất nghe lời. . . Mặt ngơ ra. . . . . .

Vương An An dở khóc dở cười, cô biết ngay chuyện này sẽ không thuận lợi mà.

Cô thở dài, xách hành lý tìm phòng nghỉ ngơi.

Mặc dù Uông Uông rất muốn đi theo cô, nhưng Mạnh Triết cứ gọi anh như đòi nợ, nào là phải làm thế này, làm thế kia.

Vương An An tìm bừa một gian để ngủ, lúc sắp xếp hành lý, tâm trạng có chút kỳ lạ.

Xem xong đoạn phim về Cố Ngôn Chi, Vương An An có cảm giác như mình đang giúp người ta giết người.

Sau khi dọn dẹp xong xuôi, cô yên lặng ngồi trên giường ngẩn người.

Uông Uông sau nửa ngày học chẳng có kết quả gì nên đã được giải phóng, kích động đẩy cửa ra, chạy đến bên cạnh cô.

Trên mặt anh chẳng có chút buồn bã lo lắng nào cả.

Vương An An buồn bực liếc anh một cái, “Này, Uông Uông, anh không lo lắng sao?”

Uông Uông chăm chú nhìn cô, “Không lo, vì anh sẽ cố gắng học. An An tin tưởng anh được không, Uông Uông có thể làm được mà.”

Nhìn Uông Uông nghiêm túc như vậy, Vương An An cũng được tiếp sức, cô vội lên tinh thần, đánh một cái vào lưng anh, thúc giục: “Vậy chúng ta cùng cố gắng! Mỗi ngày bắt chước một chút, cho dù là thói quen nhỏ nhất của Cố Ngôn Chi.”

Lúc cô cùng Uông Uông đến phòng chiếu phim, Mạnh Triết không biết đã chạy đi đâu.

Vương An An định cùng Uông Uông học trước một ít, nhưng lại không biết mở VCD. Kể từ sau khi cô lên đại học đến nay đều dùng máy tính để xem phim, loại đầu đĩa này đã lâu lắm rồi cô không dùng, hơn nữa đồ cô dùng sao có thể so với đồ trong phòng chiếu phim này chứ.

Vương An An xem xét tỉ mỉ các thiết bị.

Nhưng đồng thời cô cũng lục ra được không ít thứ.

Không ngờ Mạnh Triết lại giữ không ít tư liệu về Cố Ngôn Chi, hơn nữa mỗi tài liệu còn ghi đầy đủ nguồn gốc và thời gian.

Hội nghị gì, gặp mặt ai, còn có vài cảnh đi ăn cơm đời thường, muốn xem gì đều có.

Không biết lúc Cố Ngôn Chi bị người ta chụp hình có cảm thấy gì không, hay đơn giản Cố Ngôn Chi vốn dĩ đã là người của công chúng rồi.

Nói thật, mặc dù cô biết Cố Ngôn Chi tuổi trẻ tài cao, rất lợi hại, rất nhiều tiền, có quyền có thế, nhưng bởi vì không liên quan đến cô nên cô chưa bao giờ tâm đến những tin tức về Cố Ngôn Chi, kể cả Baidu [1'> tìm kiếm cũng chưa từng làm.

[1'> Trang tìm kiếm của Trung Quốc, giống Google

Nhưng bây giờ hễ nhìn thấy tin tức tài chính kinh tế, hội nghị diễn đàn kinh tế hàng năm gì gì đó cô sẽ bất giác nghĩ tới Cố Ngôn Chi. Cảm giác rất kỳ lạ khiến cô không kìm chế được liếc Uông Uông một cái.

Uông Uông lại giống như chú chó nhỏ đứng bên cạnh cô vậy.

Ngoan ngoãn vẫy đuôi như được cho một khúc xương.

Vương An An thở dài, đúng là ‘gánh nặng đường xa’, cô xắn tay áo lên.

Mấy hội nghị kia rất tẻ nhạt cứng ngắc, cảnh sinh hoạt có vẻ dễ bắt chước hơn.

Vương An An liền tìm đĩa có cảnh Cố Ngôn Chi đi ăn.

Để phù hợp với hoàn cảnh, cô còn chạy xuống bếp lấy đồ ăn lên.

Những thứ Cố Ngôn Chi ăn đều được đặt trước mặt Uông Uông.

Động tác của Cố Ngôn Chi rất chậm, góc chụp này có lẽ là chụp trộm từ một nơi kín đáo nào đó.

Hơn nữa người chụp có vẻ không chuyên nghiệp, ảnh nào cũng zoom đặc tả chính diện gương mặt Cố Ngôn Chi.

Vương An An cảm thấy không nhất thiết phải bắt chước chính xác từng biểu cảm, chỉ cần giống mấy đặc điểm quan trọng là được.

Cô chăm chú nhìn từng động tác và vẻ mặt của Cố Ngôn Chi, cố gắng tìm kiếm thói quen sinh hoạt của anh ta.

Ví dụ như động tác cầm đũa, nét mặt khi ăn đồ ăn ngon.

Hơn nữa ngoài những tài liệu hình ảnh, còn có một bản ghi chép chi tiết lịch làm việc và nghỉ ngơi hằng ngày của Cố Ngôn Chi.

Mỗi ngày Cố Ngôn Chi trải qua như thế nào, ở đâu, làm gì đều được ghi chép chi tiết. Vương An An nghiêm túc nghiên cứu, nhưng được một lúc, cô chợt cảm thấy có gì đó không ổn.

Lịch làm việc và nghỉ ngơi của Cố Ngôn Chi quá chính xác, từ bữa sáng đến giấc ngủ buổi tối, giống như người này sống chỉ để làm việc vậy….

Cô tưởng mình nhầm nên vội lật lại một lần nữa, còn xem cả VCD, sau đó đối chiếu lại.

Chính xác, có hội nghị, có làm việc, có ăn cơm, có nghỉ ngơi, duy chỉ không có giải trí? !

Sao có thể thế được?

Đúng lúc ấy Mạnh Triết đẩy cửa đi vào, Vương An An như đang lạc vào sương mù