cô Vương An An chịu uất ức, ngoài ra anh Cố đã chuẩn bị những thứ này
làm sính lễ...."
Thay vì đưa cho cha mẹ Vương An An một đống đồ thì đơn giản chỉ đưa một tờ chi phiếu.
Lần đầu cha mẹ Vương An An nhìn thấy chi phiếu, lúc đầu còn chưa có nhận ra là cái gì, cho đến sau khi mẹ cô tìm mắt kính lão đeo lên mới sợ hết
hồn, hai người già cũng không dám đếm những số không phía sau.
Vương An An cảm giác mình giống như đồ vật bị đem bán làm cho cô hơi kích động.
Cô đang muốn nổi cáu, lại thấy người luật sư kia đã rất chuyên nghiệp
giảng giải cho cô những điều khoản trong bản thỏa thuận trước hôn nhân,
mặc dù cô không hiểu những thứ đó, nhưng tại điều khoản A nói là toàn bộ tài sản trước hôn nhân hai người sở hữu chung, nói trắng ra là cô cũng
có một phần trong đó?
Ngoài ra bên trong cũng nêu rõ hai bên
không được ngoại tình, một khi phát hiện sẽ phải rời khỏi nhà, những
điều này được viết vô cùng rõ ràng và minh bạch, cổ phần, quỹ đầu tư,
bất động sản cũng nêu ra không xót thứ nào....
Vương An An không
cần nhìn cũng có thể đoán hai mắt cha mẹ cô đã sáng lên, lệ nóng quanh
vành mắt, hận không thể trực tiếp nhét cô vào trong chăn của Cố Ngôn
Chi.
Cũng không phải cha mẹ cô chỉ thấy tiền nhưng thời buổi khó
khăn này, đừng nói những người đàn ông có tiền trở nên hư hỏng, nhiều
người độc thân còn đang nghĩ cách lừa dối phụ nữ giúp trả tiền mua phòng mà không có tên đấy....
Cố Ngôn Chi như vậy, đừng nói cha mẹ cô, ai cũng sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này, Vương An An hít sâu một cái,
biết mình đây đã thua Cố Ngôn Chi một bước. Vương An An rất giận dữ, cô rất muốn gọi điện thoại cho Cố Ngôn Chi, nói
chuyện rõ ràng dứt khoát với anh ta, anh ta cho rằng cứ như vậy thì cô
sẽ động lòng sao? Nói cho anh biết, người mà cô muốn kết hôn chỉ có một
mà thôi, đó chính là Uông Uông, cô muốn anh ấy đi đăng ký với mình, nếu
như theo lời của anh ta nói thì cô cái gì cũng không cần làm, vậy giấy
chứng nhận vừa tốn tiền vừa uổng phí sao? Nhưng mà cho dù anh ta nói thế nào, cho dù mọi thứ anh ta đều cho cô... cô cũng lười nhận....
Nhưng cô không vẩy vùng nổi rồi, cái thân thể này không cần giày vò cũng đã
giống như sụp đổ rồi, huống chi cô không phải là không muốn gả cho người kia, chẳng qua là cơ thể đó lại bị Cố Ngôn Chi chiếm lấy vào những lúc
cô không muốn....
Nhưng dù sau thì bên trong còn có một Uông Uông mà cô thích, cô hít một hơi thật sâu, trong ánh mắt vô cùng chờ đợi của ba mẹ mình cầm bút lên, nhìn cũng không thèm nhìn mà ký tên mình vào.
Cô là người tính tình ngay thẳng, nếu trước kia không có nhiều tâm tư của
con gái thì bây giờ làm sao phải khổ sở dày vò tất cả mọi người.
Cùng lắm thì cô được coi như là còn vịt trắng xinh xắn, còn Cố Ngôn Chi cũng không tốt hơn mấy ông chú bụng phệ hèn hạ gì đâu.
Vương An An chỉ cần nghĩ như vậy là cảm thấy thông suốt rồi.
Dĩ nhiên là ba mẹ cô sẽ vô cùng vui mừng, Vương An An cũng không quản
nhiều, khách sáo đưa những người đó đi khỏi cô liền đem mình nhốt ở
trong phòng ngủ.
Cố Ngôn Chi thì rất nhanh tới, đoán chừng là để
nhìn cô ngoan ngoãn mà đi theo, sợ đêm dài lắm mộng lại có thêm rắc rối, vì vậy mới nhanh chóng muốn đi lấy giấy chứng nhận đăng ký với cô.
Vương An An cũng không còn nét đẹp gì, lại còn không có ưu điểm, nhưng lại là người vô cùng gọn gàng hơn những người khách.
Lúc gục mặt đi ra ngoài thì mẹ cô lại không vui, vừa giúp cô quàng khăn vào cổ vừa nói thầm với cô: "Ôi trời, con đừng có cúi mặt nữa, phải vui lên chứ, đây không phải là chuyện vui sao!"
Vương An An buộc mình phải cười một cái, sau đó thì cười hết mức với Cố Ngôn Chi.
Thật ra thì Cố Ngôn Chi đang giả bộ, lại còn ăn mặc rất phù hợp, sau khi bị
Vương An An liếc mắt nhìn, Cố Ngôn Chi cũng không bày tỏ thái độ gì,
dáng vẻ bình tĩnh kia giống như đang ra oai với dáng vẻ bực bội của cô.
Đặc biệt cấp độ của anh ta quá cao, đến vỗ mông ngựa cô cũng không có khả năng.
Vương An An cũng an ủi chính mình, dù sao thân thể cũng có một phần của Uông
Uông, người nào cũng đều có chỗ không tốt, cô liếc nhìn qua gương mặt
đầy ác ý của Cố Ngôn Chi, mặc dù không thích Cố Ngôn Chi, nhưng vẫn phải thành thực thừa nhận, dáng vẻ của Cố Ngôn Chi đúng là ngàn năm mới có
một.
Những cử chỉ phong độ kia, được rồi, suy cho cùng thì cũng rất ưu tú.
Nếu như Cố Ngôn Chi mà treo biển hành nghề thì đoán chừng cô sẽ không trả nổi chi phí đâu.
Trở lại vấn đề kết hôn, cô cũng không cần lo lắng anh sẽ đi ra ngoài gieo
họa cho cô và Uông Uông, chỉ cần nghĩ như vậy, thì Vương An An không còn rối rắm gì nữa.
Chỉ là trong lòng cô lại có gúc mắt không tháo
gỡ được, cô cũng hít sâu một hơi rồi nói: "Cố Ngôn Chi, dù sao cũng phải đi đăng ký kết hôn, anh hay là Uông Uông đi thì có khác gì đâu, anh để
cho Uông Uông ra ngoài có được hay không?"
Cố Ngôn Chi đang đi ở
phía trước thì dừng lại, nhưng mà anh cũng không có lên tiếng, đồng thời gương mặt cũng hướng về phía trước, Vương An An lại không nhìn rõ nét
mặt của anh, chỉ là cô đã sớm giác ngộ ra, cô biết Cố Ngôn Chi nhất định sẽ rất tức giận.
Kết