ng rất nhanh. Hách gia cũng hi vọng nó đi
học, vì có nó, cương thi mắt đỏ mới không dám đào ngũ....
Mặc dù rất xấu hổ vì cương
thi mắt đỏ. Nhưng người Hách gia vẫn chăm sóc lão tổ mình rất chu đáo. Bọn họ
cũng không dám hàm hồ, mang đến hơn một trăm bộ quần áo. Cho nên mỗi con cương
thi đều có quần áo mới để mặc. Nhưng phiền phức lại nhanh chóng kéo đến -- Bọn
chúng không nhận biết được cái nào của mình, mỗi lần mặc đều đi cướp của người
khác...
Xảo Nhi không có cách nào,
đành phải thêu số lên mỗi bộ y phục, để cho chúng nhớ cái đó là của mình.
Mấy ngày qua, tất cả trong
Quan Thiên Uyển đều bình thường. Bọn cương thi vẫn náo loạn ầm ĩ trong lớp học.
Đạo sĩ Hách gia và Xảo Nhi vẫn bận rộn chuẩn bị tài liệu. Cương thi mắt xanh
vẫn bận bịu chơi đùa với Xảo Nhi. Chỉ có Quỷ Xa rảnh rỗi, nó vốn là một con
chim mù, ban ngày vừa lên là không thấy gì cả, cho nên ban đêm nó rất thích
nhìn đông nhìn tây.
Mà thật ra buổi tối có nhiều
việc đáng xem hơn ban ngày, ví như rình coi bọn tiểu đạo sĩ Thúy Vi Sơn tắm
rửa...
Có lẽ bởi vì một đôi mắt thì
chẳng nhìn được bao nhiêu thứ, nên Quỷ Xa bình sinh rình việc riêng tư của
người ta cực tốt. Nhưng trên dưới Quan Thiên Uyển đếm tới đếm lui có vài người.
Nó trăm triệu lần không dám rình Xảo Nhi, nói không chừng, ngày nào đó cương
thi mắt xanh sẽ đâm mù mười tám con mắt của nó. Nhưng Phàn Thiếu Hoàng thì nó
vẫn len lén quan sát.
Cắn cứ đối với sự nhiệt tình
với vật mình không biết, thậm chí nó bỏ cơ hội lén rình coi bọn đạo sĩ tắm. Nó
đứng canh ở vách tường gian phòng của Phàn Thiếu Hoàng hai đêm.
Mà trong hai đêm đó nó phát
hiện Phàn Thiếu Hoàng thật sự chẳng là người thú vị gì. Mỗi ngày hắn đều ở trong
phòng trông coi đạo đàn, trên đạo đàn có một hình rơm nhỏ, phía trên lá bùa có
ghi một chuỗi ngày sinh tháng đẻ màu đỏ.
Hắn ta ngồi yên ở bên cạnh
đạo đàn, một tay bấm niệm thần chú, cũng không biết là niệm cái gì.
Nếu như là Phàn Thiếu Cảnh,
chắc chắn sẽ đoàn ra hắn đang làm cái gì -- Hắn đang cố gắng cưỡng ép xâm nhập
thần thức của Phàn Phục Thanh. Việc này không khác gì với việc điều khiển máy
tính từ xa. Hắn muốn nhìn xem trong ổ cứng của cha mình đang chứa cái gì.
Mà Phàn Phục Thanh có thể tự
mình nắm giữ Thúy Vi Sơn, là kẻ cầm đầu đạo môn trong thiên hạ. Sao lại có thể
là dạng người hờ hợt. Cho nên đây làm một cuộc đấu pháp vô cùng nguy hiểm. Phàn
Phục Thanh không thể biết kẻ ra tay chính là đứa con bất hiếu của ông. Bị khiêu
khích như thế đã khiến ông một khi ra tay sẽ dồn hết sức lực.
Mấy ngày qua Phàn Thiếu
Hoàng cũng không có hành động gì nhiều. Đây chính là sự huyền ảo của đạo pháp.
Song phương đều ngồi yên không hề nhúc nhích bên ngoài, nhưng bên trong đạo đàn
mỗi bên thì không ngừng đấu pháp quyết. Dưới tình cảnh gió êm sóng lặng đã
không biết xoay chuyển mấy vòng ở Quỷ Môn Quan.
Ngày thứ ba, chưởng môn Thúy
Vi Sơn, Phàn Phục Thanh bị thương nặng, bế quan nghỉ ngơi. Phàn Thiếu Hoàng
nghỉ một ngày lại ra khỏi phòng, cũng không màng đến dáng vẻ của mình. Lúc này
Quỷ Xa mới biết hắn đang làm gì, trong lòng nó thất kinh, lập tức mang chuyện
này báo cho cương thi mắt xanh.
Cương thi mắt xanh thưởng
cho nó một con cương thi nhỏ không có thành tựu. Nó vội vàng tha đi. Cương thi
mắt xanh đứng yên nhìn chín cái đầu lắc lư biến mất trên bờ cát, vẻ mặt cũng
nghiêm trọng. Trong lòng nó biết rõ tu vi của Phàn Phục Thanh, xem ra, bình
thường tên Phàn Thiếu Hoàng này đã che giấu ít nhất sáu phần thực lực rồi.
Nó trầm ngâm.
Buổi tối, bọn cương thi học
phép thuật, luyện tập siêu năng lực trên bờ cát. Cả bờ cát chỉ thấy hơn một
trăm viên đá to bằng đầu bay lên lại rớt xuống, bay tới bay lui vô cùng náo
nhiệt. Cương thi mắt xanh đứng bên cạnh Xảo Nhi, những việc này với nó chỉ là
những trò trẻ con, nó không bỏ đi bởi vì muốn xem Xảo Nhi luyện tập.
Xảo Nhi đã có thể điều khiển
rất tốt, lực khống chế cũng vừa đúng. Thỉnh thoảng nó đứng bên cạnh vỗ tay. Có
đôi khi Xảo Nhi ném cho nó một hòn đá, nó nhanh chóng điều khiển hòn đá vứt lại
cho Xảo Nhi. Hai người giống như chơi đá bóng, không ngại nhàm chán, Xảo Nhi
vận động đổ mồ hôi đầm đìa.
Mà bên tình huống của Hách
gia không được tốt -- Bọn họ thiên vị đặc biệt phụ đạo cho cương thi mắt đỏ.
Nhưng hiện tại con cháu kiêm đạo sư của cương thi mắt đỏ đã bị ném đá sưng cả
đầu, hơn nữa bi kịch vẫn còn tiếp tục...
Nhưng cương thi khác đã vô
cùng thành thạo, thế cho nên các đạo trưởng của Hách gia mặt mày ủ rủ -- Tại
sao lão tổ nhà người ta thì càng ngày càng tiến bộ, còn lão tổ nhà mình thì
ngày nào cũng như ngày đó.......
Có một hôm, người Yến Xuân
Lâu đến tìm Phàn Thiếu Hoàng. Việc cần tìm hắn đương nhiên là việc không thể lộ
ra ngoài sáng. Phàn Thiếu Hoàng cũng mặc kệ là chuyện gì, chỉ cần có tiền thì
làm thôi. Người ở Yến Xuân Lâu cũng hào phóng, Phàn Thiếu Hoàng vừa nhìn tiền
cọc, đã giữ người, mang theo cương thi mắt xanh đi xuống Quan Thiên Uyển, chạy
đến Yến Xuân Lâu.
Chuyện này vốn không lớn,
chỉ có một hoa khôi tên là Thanh Ca bị chết khi phá thai. P