Nguyệt Quang

Nguyệt Quang

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322844

Bình chọn: 9.00/10/284 lượt.

hôi, lệ rơi đầy mặt, cô ôm chặt lấy bản thân, tận sau trong lòng vô cùng rõ ràng cảm ơn và thương hại không có cách nào duy trì hôn nhân lâu dài, một ngày nào đó, anh sẽ gặp cô gái thật sự yêu, sau đó anh sẽ bắt đầu hận cô.

Hận cô.

Nước mắt lại trào ra, cô mím chặt môi, khẽ nấc, ôm chặt lấy minh, lắc mạnh đầu.

Nhưng cô thật sự thương anh, cô chưa bao giơ biết, yêu một người có thể yêu sâu sắc đến như vậy, đau đến như vậy, đau đến nỗi cô cảm thấy toàn thân mình tan nát.

Cô khóc rất lâu, nước mắt trên mặt, vừa khô lại ướt, ướt rồi lại khô.

Cả ngày, cô suy nghĩ lộn xộn, cô cảm thấy hai người có chút cơ hội, anh có thể yêu cô, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy đây chỉ là ảo tưởng của cô.

Cuối cùng khóc mệt, mờ mịt nhìn bờ biển, cho đến lúc gió biển thổi đến toàn thân rét lạnh, cô mới đứng dậy lấy hết dũng khí trở về tìm anh.

Ai ngờ, cô còn chưa kịp về nhà, trên đường chờ tín hiệu giao thông thì thấy hai người đàn ông bắt lão tam của Đồ gia, sắc mặt đứa bé trắng bệch, liều mạng giãy giụa, không ngừng hét lên.

“Các người đang làm cái gì? Thả cậu bé ra!” Cô không chút suy nghĩ, lập tức hét lớn.

Đối phương không để ý đến cô, chỉ lôi cậu bé, lên một chiếc xe màu đen đang lao đến.

Nhìn thấy bọn họ muốn bỏ chạy, cô vội vàng vặn ga đâm vào cửa xe, sau một hồi hỗn loạn, cô bắt được tay cậu nhóc, thừa dịp bỏ chạy, nhưng chưa chạy được mấy bước đã bị đuổi theo, đám người đó bắt cô và cậu bé lên xe.

Bây giờ nghĩ lại, cô đúng thật là ngu ngốc.

Bọn họ người đông thế mạnh, dù sao đi nữa, cô cũng phải biết được năng lực của mình, đáng lẽ phải lén đi theo sau xe họ mới đúng, ít nhất cô còn có thể thông báo cho Mạc Sâm.

Đáng ghét, đều là cái tính kích động gây họa.

Vẻ mặt cô tái nhợt nhìn chằm chằm vào những người đàn ông đang chĩa súng về phía mình, cô cố gẵng trấn tĩnh ôm chặt lão tam của Đồ gia, cậu nhóc giống như gấu koala ôm chặt cô, mặc dù không khóc nhưng gương mặt nhỏ nhắn đã không còn chút máu vùi sâu vào ngực cô, toàn thân run rẩy.

Đáng chết, đứa bé bị dọa sợ.

Mấy đứa nhóc ở Đồ gia không thích người khá đụng vào người, nhất là lão tam càng tránh tiếp xúc với người khác, trừ Đào Hoa và Hải Dương, cô chưa bao giờ nhìn thấy cậu bé để người nào chạm vào, chứ đừng nói giống như con gấu koala ôm chặt mình.

Cô vừa vỗ về an ủi cậu bé, vừa cố gắng nhận thức tình huống hiện tại.

Mấy người đàn ông trên xe này đều là người ngoại quốc, có người da trắng, có người da đên, cũng có người da vàng, bọn họ đều sử dụng tiếng Anh, mỗi người đều có súng, thân thể cường tráng, rõ ràng là trải qua huấn luyện.

Cửa sổ xe được che lại bằng rèm màu đen, ngay cả chỗ ngồi phía trước cũng bị ngăn lại, mặc dù cô có thể cảm thấy xe đang rẽ, nhưng không thể nhìn rõ bên ngoài.

Những người này có chuẩn bị mà đến.

Mặc dù cô không biết bọn họ muốn làm gì lại bắt cậu nhóc nhưng nhìn tình hình này, cô dùng đầu gối cũng biết không phải bắt có bình thường.

Ông trời, cô hi vọng có người có thể nhớ tới biển số xe này, hay bọn họ cũng che biển số xe lại rồi hả?

Ý nghĩ này vừa thoáng qua, xe chợt ngừng lại.

Một người đàn ông mở cửa xe, sau đó có một tên lôi cậu nhóc ra, cậu nhóc lập tức sợ hãi hét lên chói tai.

“Dừng tay.” Như Nguyệt ôm chặt cậu bé, tức giận chửi mắng bằng tiếng anh: “Khốn kiếp! Đừng kéo cậu bé.”

Cậu bé vẫn hét không ngừng, người đàn ông đi đầu không chịu nổi, mở miệng chửi một câu thô tục, muốn thủ hạ buông tay,sau đó chĩa súng về phía cô nói: “Bảo nó câm miệng!”

Như Nguyệt thấy hắn nhượng bộ, lập tức nhỏ giọng nói với lão tam: “Ngoan, A Chấn, bình tĩnh, đừng sợ, chị sẽ không để em lại một mình.”

Cậu bé ngừng hét, ôm chặt cô, rúc mặt vào vai cô run run.

Thấy cậu bé nghe lời, cô thở phào nhẹ nhõm, lạnh mặt nhìn những tên khốn kiếp kia: “Cậu bé phải đi chỗ nào tôi cùng đi.”

Hắn ta trầm mặt, nhưng cân nhắc một lát, hiểu rõ sự tồn tại của cô là cần thiết, liều cúi xuống lấy súng uy hiếp cô.

“Tốt nhất đừng giở trò quỷ, chỉ cần tên nhóc kêu lên một tiếng, ta lập tức bắn chết ngươi, hiểu không?”

Hắn ta chĩa súng vào sau gáy cô, ánh mắt lạnh lẽo ám chỉ cô nếu có bất kì động tác gì, hắn tuyệt đối sẽ nổ súng.

Họng súng đen ngòm,lạnh lẽo, đè xuống cảm giác khủng hoảng trong lòng cô, gật đầu đồng ý.

Hắn thấy thế, mới quay người đi xuống xe, sau đó bảo cô xuống, hai tên đàn ông khác cũng xuống đi phía sau cô.

Vừa xuốn g xe, cô phát hiện ra minh đang ở bên bờ biển, trừ người của bọn chúng, gần như không có ai, đưa tầm mắt nhìn, phía trước là biển rộng, phía sau là rừng cây, cách khoảng 100m, cô ôm lão tam chạy tuyệt đối sẽ không thoát được bọn họ.

Cách bãi biển tầm một hai cây số mới có bóng người, hoàn toàn dập tắt hi vọng cầu cứu của cô.

“Đi mau!” Hắn ta thô lỗ lấy súng đâm vào lưng cô.

Như Nguyệt không có cách nào khác đành ôm cậu nhóc, bị áp giải lên thuyền.

Cô không muốn đi lên, nhưng biết nếu phản kháng tuyệt đối sẽ mất mạng tại chỗ, bọn chúng giữ cô lại chỉ bởi vì không muốn đứa bé hét gào giãy giụa gây sự chú ý và phiền toái.

Cô không biết được bọn chúng rốt cuộc muốn đưa cô và cậu nhóc đi đâu, nhưng biển rộng mênh


XtGem Forum catalog