khổ sở nhìn anh, nước mắt rơi lã chã.
Cô rất muốn tin anh, nhưng lại không có cách nào thuyết phục bản thân mình.
“Vậy... là vì cái gì?”
“Bởi vì anh yêu em.”
“Đừng.... gạt em....” Cô thở khẽ, hai tay đè chặt trái tim, muốn ngăn cản nó không bị vỡ ra vì khổ sơ và hi vọng.
“Không gạt em.” Đôi mắt anh buồn bã, nhìn cô, lấy tất cả dũng khí mở miệng.
Năm năm trước, đúng là em cứu anh, nếu không phải em, anh đã sớm chết trong vụ nổ kia, nói không cảm kích em là giả, nhưng tuyệt đối không phải nguyên nhân anh cưới em.”
Như Nguyệt nghe vậy co rúm người lại, tiếp tục nghe anh nói: “Năm năm trước, anh rất cảm kích em đã cứu mạng anh, cho nên anh đi hỏi thăm nơi ở của em, mới lúc cứu anh em bị thương ở chân, hại em gần như không thể đi bộ bình thường, thân phận của anh lúc đó không cho phép anh được xuất hiện, anh còn có nhiệm vụ chưa hoàn thành, cho nên anh mời bác sĩ tới giúp em làm phẫu thuật, lúc đầu chỉ cần xác định em tốt lên là được, không cho người đi theo em nữa. Nhưng, trong vòng mấy tháng em dùng vật lí trị liệu, dũng khí và sự kiên trì của em, sự ham muốn vào cuộc sống, khiến anh không dời tầm mắt, anh biết rõ mình nên dừng lại, nhưng nhìn ảnh em cười, nụ cười rạng rỡ... giống như bất công trong cuộc sống đối với em chỉ như là cục đá nhỏ ven đường.... Nó sẽ làm em bị té ngã bị trật chân, khiến em khóc thút thít, nhưng lại không thể ngăn em tiếp tục đi về phía trước....”
“Anh không có cách nào, anh biết rõ không nên làm như vậy, nhưng anh muốn biết tại sao em cười? Tại sao em khóc? Cho nên anh mới để bọn họ theo sát em, cách một khoảng thời gian sẽ gửi báo cáo cho anh, như vậy, anh mới có thể tiếp tục nhìn em, sau đó tự nói với mình, tất cả những gì anh làm, đều đáng giá, bởi vì em vẫn còn sống.”
Cô há hốc mồm muốn mở miệng, nhưng anh lại đưa tay che miệng cô.
“Năm năm qua, em chính là lí do để anh tồn tại, là động lực để anh tiếp tục kiên trì.” Anh hít một hơi thật sâu, nói hết toàn bộ sự thật với cô.
“Từ trước tới nay, anh ép buộc bản thân mình làm người đứng xem, nói cho cùng anh vẫn có thể làm người ngoài đứng xem cuộc sống của em. Nhưng ngoài ý muốn lại được gặp em, cho đến lúc em mở miệng yêu cầu anh cưới em, anh mới phát hiện trong những năm qua anh đã sơm, yêu em!”
“Mạc Sâm....” Cô há mồm muốn nói, anh lại lần nữa ngăn cô lại.
“Làm ơn, để anh nói xong.” Anh nhìn cô, yết hầu bởi vì khẩn trương mà co rút, giọng nói khàn khàn: “Đào Hoa mắng anh ích kỉ, cô ấy mắng không sai. Thế giới của anh đối với em thật sự tàn khốc, nhưng anh không có cách nào ngừng khát vọng về em, cho nên anh che giấu sự thật, bởi vì như vậy anh mới có dược em.”
“Năm năm qua, anh không ngừng nhìn em, so với em anh còn hiểu nhiều hơn, anh biết rõ em cần cái gì, anh tạo ra một người đàn ông trong giấc mơ của em, diễn vai diễn bạch mã hoàng tử, bởi anh khát vọng được là một phần trong cuộc sống của em, giống như quá khứ của em năm năm qua đã trở thành cuộc sống của anh.”
Anh thở dốc, nhìn cô khàn khàn nói: “Nếu anh nói anh cưới em vì báo ân đó mới chính là lời nói dối.”
Sau đó, bàn tay đang che miệng cô buông xuống, chờ cô nói chuyện.
Cô chấn kinh hãi nhìn anh, thật lâu không nói.
Căn phòng im lặng.
Cảm giác yên lặng đáng sợ, muốn bức anh phát điên, chỉ vài giây ngắn ngủi, anh lại cảm giác như vĩnh viễn không ngừng.
Khí lạnh theo sự trầm mặc của cô lan tràn tới toàn thân anh, sau đó cô rốt cuộc mở miệng.
“Anh nói xong rồi.”
“Nói xong rồi.” Anh khẩn trương nhìn cô, chờ cô tuyên bố.
Đôi mắt cô đẫm lệ nhìn anh khẽ hỏi: “Anh tại sao muốn nói những điều này cho em nghe?”
“Bởi vì giống như Đào Hoa nói, anh phải...” Anh hít sâu một hơi, nắm chặt tay, che giấu sự run rẩy, nhắm mắt cắn răng nói: “Cho em có cơ hội lựa chọn. Anh biết rõ anh thật hèn hạ, nhưng em... em có thể hay không.... thử....”
Sau đó anh mở mắt, khàn giọng hỏi khẽ: “Yêu anh?”
Giọng nói run run của anh lan tràn trong không khí, Như Nguyệt cảm động, nước mắt rơi xuống, cô chưa bao giờ nghĩ tới một người đàn ông có thể nhún nhường đến như vậy, cô chưa bao giờ nghĩ anh có yêu cầu như vậy.
Nước mắt của cô như ngàn cây kim đâm vào tim anh, sắc mặt anh trắng xanh, toàn thân chấn động, nghĩ mình đã đẩy cô đi thật xa.
“Anh biết ý nghĩa của hoa nhài không?”
Giọng nói của cô nghẹn ngào vang lên, anh cúi mặt không có cách nào nhìn cô rơi lệ, chỉ khó khăn lắc đầu một cái, cảm thấy mỗi lần hít thở, đều rút đi toàn bộ khí lực.
Anh biết mình phải để cô đi, nhưng anh làm sao có thể buông tay?
“Anh thuộc về em.” Cô mở miệng tuyên bố, dịu dàng lại rõ ràng.
Anh mười phần kinh ngạc, không thể tin được nhìn cô.
“Ý nghĩ của hoa nhài, chính là anh thuộc về em.” Môi khẽ giương lên, giơ tay vuốt gương mặt anh, nước mắt ướt đẫm, cô dịu dàng nói: “Em hi vọng anh là của em, từ khi biết anh đến bây giờ, em không ngừng cầu nguyện, chỉ mong anh có thẻ yêu em.”
Anh nhìn cô chằm chằm hỏi cô: “Em....không trách anh gạt em?”
“Gạt em?” Cô nhìn anh, mỉm cười hỏi ngược lại: “Anh nói lúc anh diễn vai bạch mã hoàng tử trong mộng của em, khi cùng em đi dạo phố anh cảm thấy khổ sở