Old school Swatch Watches
Nguyệt Quang

Nguyệt Quang

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322082

Bình chọn: 7.5.00/10/208 lượt.

ngồi kiểm tra chân và mắt cá chân của cô, mở miệng trấn an: “Có chút sưng, chờ sau khi chườm đá một lát, rồi lại chườm khăn ấm sẽ tốt hơn.”

“A, cảm ơn!” Cô ngồi ở mép giường, toàn thân không tự chủ được lo lắng.

“Tôi hỏi một chút được không?”

“Cái gì?”

“Giầy của cô đâu?”

“Ừm.” Cô hé miệng, sau đó nói thêm một cau: “Tôi vứt đi rồi.”

Anh hơi ngạc nhiên, ngẩng đầu, một giây sau, nụ cười hiện lên trên môi anh, làm dịu đi vẻ lạnh lùng trên gương mặt.

Nhìn anh mỉm cười, trái tim của cô, không hiểu sau đập nhanh.

“Cô còn đôi giày nào không?”

Anh nhìn chăm chú vào cô, còn cô chỉ nhìn mắt cá chân sưng to của mình, lúng túng nói: “Không có.”

“Mạc Sâm, khăn và đá lạnh đây.”

Cô gái dáng người xinh đẹp ở lầu dưới bê chậu nước đi vào mỉm cười nhìn cô: “Xin chào.”

“Xin chào.” Như Nguyệt thấy thế vội vàng cùng cô gật đầu chào hỏi.

“Tôi là Hà Đào Hoa, gọi tôi Đào Hoa là được.” Cô vươn tay, tự giới thiệu.

“Ba Như Nguyệt.” Thấy cô vui vẻ niềm nở, Như Nguyệt thoáng thở phào nhẹ nhõm, cầm tay của Đào Hoa, mỉm cười.

Mạc Sâm thấy cô buông lỏng một chút, mới nói: “Đào Hoa, phiền em chườm đá giúp cô ấy được không? Anh qua nhà bên cạnh lấy hành lí của cô ấy.”

Hả? Hành lý?

Đào Hoa trừng mắt nhìn, mặc dù rất tò mò nhưng không nói gì, chỉ mỉm cười gật đầu, “Tất nhiên, không thành vấn đề, anh mau đi đi.”

“Cảm ơn.” Mạc Sâm khẽ mỉm cười, lúc này mới xoay người rời đi.

Anh vừa rời đi, trong phòng một mảnh yên tĩnh, Đào Hoa mỉm cười với Như Nguyệt, ngồi xuống chườm đá giúp cô, nhưng không được mấy giây, Đào Hoa không nhịn được mở miệng hỏi thăm.

“À, xin lỗi, Như Nguyệt, phải không?”

“Ừ.”

“Cô là bạn gái Mạc Sâm sao?” Đào Hoa tò mò nhìn cô gái trước mặt, nước mắt còn chưa khô.

Cô biết Mạc Sâm hơn một năm, một năm này anh ta thỉnh thoảng sẽ tới tìm Hải Dương và Cảnh Dã, nhưng chỉ có một mình, chưa từng thấy anh ta đưa người bạn nào tới, chứ đừng nói người bạn đó là nữ.

Đào Hoa vốn nghĩ Mạc Sâm kiểu như: “Hoang dã như sói.” Ai biết anh ta lại ôm một cô gái xuất hiện, nước mắt còn chưa khô, giống như vừa khóc xong, khiến cô tò mò muốn chết.

“Không phải” Như Nguyệt đỏ mặt, có chút xấu hổ lắc đầu giải thích: “Tôi mới vừa gặp anh ấy.”

“Mới vừa?” Đào Hoa ngẩn ngơ.

“Đúng, mới vừa, ở bên ngoài.” Như Nguyệt biết Đào Hoa hiểu lầm, lúng túng nói: “À, tôi mới chuyển đến nhà bên cạnh, nhưng bị trật chân, phòng chưa sửa xong, anh ta nói cô sẽ không để ý….”

“Tất nhiên, tất nhiên, sẽ không.” Đào Hoa nghe vậy, cười cười xua tay nói, “Xin lỗi, bởi vì Mạc Sâm không có nói nhiều về chuyện của bản thân, lại chưa từng mang cô gái nào tới, nên tôi mới hiếu kì.”

“Không sao.” Như Nguyệt cười nhẹ, chân thành nói: “Tôi mới nên nói xin lỗi, ngại quá làm phiền cô.”

“Sẽ không.” Đào Hoa khẽ nhếch miệng, vỗ vỗ tay Như Nguyệt, muốn cô thoải mái, “Nếu cô chuyển đến nhà bên cạnh thì tốt rồi, chúng ta về sau là hàng xóm, giúp nhau là việc nên làm. Có câu, ở nhà dựa vào ba mẹ, ra ngoài nhờ ban bè, có đúng không?”

Sau khi trải qua một ngày bi thảm, nghe được những lời này, Như Nguyệt cảm động, cổ họng nghẹn lại, nước mắt lại trào lên hốc mắt.

“Cám ơn….”

“Đừng khách sáo.” Thấy Như Nguyệt khóc, Đào Hoa vội lấy khăn giấy đưa cho cô.

“Xin lỗi… Tôi bình thường….. Cũng không phải thích khóc như vậy….” Như Nguyệt xin lỗi nhận lấy khăn giấy, nức nở nói: “Hôm nay… không biết chuyện gì đã xảy ra…..”

“Không sao, con người đôi khi cũng có thời điểm tâm trạng suy sụp.” Đào Hoa rút tiếp khăn giấy đưa cho cô, vừa nói: “Khóc đi, dùng sức khóc thật lớn, khóc xong cô sẽ thấy tốt hơn, sau đó giải quyết mọi chuyện là được.”

Cách nói mạnh mẽ cùng động tác của Đào Hoa, làm cho Như Nguyệt không nhịn được bật cười, cô lấy khăn giấy lau nước mắt, nhìn Đào Hoa hiền lành ở trước mặt, cười nói: “Thật xin lỗi, cô nhất định cảm thấy tôi giống người điên.”

“Sẽ không, tôi gần đây, cũng thường——" chợt có suy nghĩ thoáng qua, Đào Hoa nhỏ giọng hỏi: “À, cô không phải mang thai chứ?”

“Tôi? Mang thai?” Như Nguyệt trợn trừng mắt, kinh ngạc chỉ vào mình, thấy Đào Hoa gật đầu một cái, giây tiếp theo, cô đột nhiên cười ra tiếng.

“Ha ha ha—— không có....., tôi không có mang thai——" cô cười không ngừng được, cười đến nước mắt cũng chảy ra.

“Cô....” Thấy cô tự dưng cười như vậy, Đào Hoa có chút lo lắng.

Như Nguyệt cầm khăn giấy lau nước mắt, tự giễu nói: “Tôi không có mang thai, chuyện của tôi có chút hoang đường.”

“Hoang đường?” Đào Hoa ngẩn ngơ, “Chuyện gì?”

“Ba ngày trước, tôi bắt gặp vị hôn phu quan hệ với bạn tốt.”

Đào Hoa trợn tròn mắt, nhưng Ba Như Nguyệt lại nói tiếp một câu, khiến cằm cô cũng sắp rớt xuống đất.

“Thảm nhất là, bạn tốt của tôi lại là cấp trên, hơn nữa là đàn ông.”

Đào Hoa cả người ngây dại, bật thốt lên: “Không thể nào? Cô nói là chồng chưa cưới của cô!”

“Là một tên đồng tình luyến ái.”

Cuộc sống chính là thế này.

Ngoài cửa sổ, không trăng, gió lạnh gào thét.

Trong đêm tối, trừ tiếng gió, gần như không nghe được âm thanh nào khác.

Co rúc ở trong chăn, Ba Như Nguyệt mệt mỏi một ngày nhưng vẫn không có cách nào ngủ được.

Mạc Sâm.

Đó là tên anh ta.

A