Ring ring
Nha Hoàn Không Chịu Gả

Nha Hoàn Không Chịu Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323404

Bình chọn: 8.00/10/340 lượt.

nh làm a! Nam Tĩnh Tuyền hứng thú cười, cảm thấy thói quen này của nàng rất thú vị.

Không biết ngày mai mặt trời có mọc đằng Tây hay không? Tối nay Tuyền thiếu gia thật sự rất kỳ quái! Trong lòng thầm nghĩ, nàng vẫn luôn không dám đem tầm mắt dời đến trên người hắn.

“ Liên Nhi….” Lại một lần nữa, hắn nhẹ giọng gọi người.

Nghe tiếng khẽ gọi, Mạc Liên Nhi cảm thấy nhảy dựng, thật sự rất sợ hắn lại phát ra ngôn ngữ kinh người gì đó. Bất quá, nàng chỉ có thể cứng rắn da đầu, xoay người lại đối mặt “ Tuyền thiếu gia, có việc dặn dò sao?”

“ Về sau ta muốn ngươi ngồi xuống dùng bữa cũng đừng kháng cự nữa!” Nói đến cùng, hắn rất để ý đến một số chuyện mà nàng kiên trì, nhưng chỉ một câu nói của tiểu cữu thôi nàng liền buông tha cho, mà chính mình yêu cầu trăm ngàn cái, nàng vẫn như cũ giữ vững nguyên tắc của chính mình.

Nghe vậy, Mạc Liên Nhi chỉ mỉm cười, cùng không nhiều lời gì.

A … cô nương này thật đúng là cố chấp! không có nghe được trả lời, Nam Tĩnh Tuyền hiểu được ngoài mềm trong cứng như nàng khẳng định sẽ không dễ dàng thỏa hiệp.

Không biết làm gì khác hơn là yên lặng thở dài, hắn có chút ý hàm xúc trả thù gọi nàng: “ Liên Nhi…..”

Lại, lại có việc gì? Tuyền thiếu gia tối nay tựa hồ thích gọi tên của nàng nhỉ! Mạc dang kỳ diệu nhìn lại, chỉ hy vọng đừng nghe trong miệng hắn lại toát ra ngôn ngữ kỳ quái gì nữa!

“ Tuyền thiếu gia không dễ hầu hạ như vậy?” Lạnh lùng phun ra những lời mà từ giữa sân nhà đã nghe được, hắn hơi ác ý hỏi nhỏ: “ Ta có khó hầu hạ như vậy sao?”

Oanh!

Mạc Liên Nhi chỉ cảm thấy một trận lửa nóng lủi thẳng đến hai má….

Hắn… hắn như thế nào biết?

Ediy: Kally

Kể từ sau đêm đó, Nam Tĩnh Tuyền đối xử với Mạc Liên Nhi đã không còn lạnh lùng nhìn như không thấy nữa, khi nhận sự hầu hạ của nàng, cũng nói chuyện với nhau được vài câu. Tuy không nhiều lời lắm, nhưng so với trước kia, đã là sự cải thiện và tiến bộ rất lớn.

Thời gian thấm thoát, qua đêm Trung thu trăm rằm đoàn viên, bất tri bất giác cũng đã đến ngày mùng 9 tháng 9.

Ngày này, sáng sớm tinh mơ, phần đông nô bộc bên trong phủ đều rất bận rộn, trên mỗi phiến ván cửa đều dán bùa tiêu tai trừ nạn, mà bọn nha hoàn bận chuẩn bị đồ ăn, rượu nhạt, đợi lát nữa các chủ tử đăng cao ( tức là lên đến chỗ cao, đi lên núi) ngắm cúc xong có đói bụng thì cũng có thứ để ăn no.

Chỉ chốc lát sau, khi mọi người chuẩn bị đầy đủ hết, trước cửa lớn của vương phủ không ngừng xuất hiện mấy chiếc xe ngựa, chỉ chờ chủ nhân đến sẽ xuất phát. Quả nhiên không bao lâu, chủ tử dẫn đầu một nhà chậm rãi đi tới, phía sau còn một chuỗi dài nô bộc nha hoàn khó nén hưng phấn.

“ Ha ha…. Bày trận lớn như vậy, người không biết còn tưởng rằng chúng ta muốn chuyển nhà đâu!” Đứng ngay trước cửa, nhìn chung quanh liếc mắt một cái, Nguyệt Nha Nhi nhịn không được nói đùa.

“ Đúng thế!” Luôn luôn tôn trọng tự nhiên, Nam Thần Hạo gật đầu phụ họa.

“ Cái này sao có thể tính là đại trận gì! có một số quan lớn và nhà giàu đi đăng cao, còn bày ra đội hình khổng lồ hơn thế, mới khiến cho người ta nghẹn họng nhìn trân trối đâu!” Định Viễn vương phủ của bọn họ coi như đã thật khiêm tốn rồi, Nam Tĩnh Tuyền lắc đầu, thúc giục cha mẹ nhà mình mau lên xe ngựa đừng chần chờ nữa.

“ Cái này mà chưa tính là đại trận sao? gả đến Nam gia lâu như vậy, mỗi lần đi du ngoạn đều phải buộc một chuỗi dài như bánh chưng làm cho ta không quen chút nào!” Nguyệt Nha Nhi chu môi thở dài, để cho trượng phu đỡ vào trong xe ngựa.

“ Ân… ta cũng rất khó thích ứng !” Tiến vào bên trong xe ngồi cùng với ái thê, Nam Thần Hạo tận đáy lòng cũng có chút khó thích ứng. Dù sao từ nhỏ lớn lên ở trong chùa, cho dù sau này trở về vương phủ, hắn vẫn quen với cuộc sống đơn giản trước kia hơn.

“ Haiz.. Hạo ca ca, đợi cho Tuyền nhi cưới vợ xong, chúng ta trở về Huyền Yên Cốc dưỡng lão đi!” Tươi cười, còn thật sự đề nghị.

“ Tốt!” Có người hai mắt sáng lên, thần thái sáng láng “ Huyền Yên Cốc là nơi lý tưởng a!” Thật thích hợp với tính tình của hắn nha!

“ Đừng nằm mơ!” Bỗng dưng, màn xe bị người ta xốc lên, Nam Tĩnh Tuyền thò đầu vào, đối với hai vị ông trời ( cha mẹ) cười nhạo “ Muốn cho ta thành thân? Các ngài từ từ chờ đi!”

Hắn thế nào cũng phải hắt nước lạnh cha mẹ hắn mới vừa lòng sao? Nguyệt Nha Nhi chán nản, nhanh chóng vươn một đôi tay ngọc hướng về phía hai bên má hắn mà sờ, cười kỳ quái với hắn nói “ Đừng nói trước chắc chắn quá! Rất nhanh ngươi sẽ nhận hậu quả xấu!” Tiếng nói vừa dứt, nàng lập tức thu hồi ác trảo, lại dựa vào trong lòng trượng phu.

Nam Tĩnh Tuyền nghe thế trong lòng cả kinh, bất chấp đau đớn trên mặt, lập tức hướng về phía thân cha ôn hòa, thành thật ép hỏi.

“ Cha, ngài mau nói cho con biết, mẹ nói có phải thật sự không?” Mẹ của hắn kế tục bói toán thuật của ông ngoại, có một số việc nàng nói chính xác đến khiến cho người ta sợ hãi a!

“ A… Ân…. Này….” Ấp úng, đang do dự có nên thừa nhận rằng thân ái nương tử, quả thật từng giấu con bốc ra quẻ hồng loan tinh động.

“ Ha ha….” Khoa trương che miệng cười, Nguyệt Nha Nhi thưởng thức thần sắc hiếm khi kinh hoảng của hắn, nhướng mà