Polly po-cket
Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi

Nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327235

Bình chọn: 9.00/10/723 lượt.

trẻ biết mai mình đi nên lôi mình đi đủ mọi chỗ, đào trộm khoai với bẻ ngô nướng cho mình ăn. Có trò gì chơi là lôi mình theo. Những ngày về quê là những ngày bình yên và vui vẻ nhất với mình và em. Nhìn nụ cười của em là mình đủ biết trái tim em hạnh phúc đến nhường nào. Ước gì mình có thể bảo vệ em khỏi những nỗi sợ hãi, để em luôn luôn được cười tươi như thế. Ôi, mới chỉ một tháng thôi. Mà sao cuộc sống của mình lại được thêm cái mục đích to đùng. Không chỉ sống cho mình, cho bố mẹ, mà còn sống vì em nữa.

- Này, con Vi mắt kém hả mày? - Thằng Học khều khều mình hỏi nhỏ

- Không! Hỏi gì kì vậy?

- Thế sao mày suốt ngày phải nắm tay nó dắt đi?

- Vi là bạn gái tao thì tao nắm tay Vi đi chơi thôi!

- Ui zời, rách việc. Đụng vào bọn con gái như bị điện giật ý. Tao diễn văn nghệ mà cô giáo nịnh mãi tao mới dám cầm. Cầm một phát thấy tê tê người lại buông ra luôn

Mình cười lớn. Cái thằng ngô nghê. Lớn rồi khác biết. Nói vậy chứ trước khi quen em mình cũng nhát bỏ xừ. Nhất là lần bị em tát xong càng nhát. Nhìn thấy gái là run bắn. Cứ nhắc đến cái tát của em là bao kỉ niệm như những thước phim lại dội về. Nghĩ mà thấy ấm áp vui vui.

Tối đến hai đứa lại cùng bà quây quần bên bếp lửa. Bà vừa nấu cơm vừa dụi dụi lau nước mắt.

- Bà ơi, con đi rồi cuối tuần con lại về với bà mà!

- Ừ! Đứa nào cũng nói thế rồi tít mít cả năm chẳng thấy đâu.

Em dễ cười dễ khóc, thấy bà nói thế đã lén quay mặt đi lau nước mắt cho mình khỏi nhìn thấy. Ôm lấy bà hít hà mùi trầu thơm. Nhất định mình sẽ chăm về thăm bà. Không để cho bà lủi thủi một mình ở cái góc này mãi được.

Trước khi đi ngủ, mình và em sắp xếp đồ. Nhìn mặt em buồn thiu. Muốn chọc em vài câu nhưng thôi. Vì lòng mình lúc này cũng nặng như chì. Gói mấy cái quần đùi vào một túi riêng, nhét vào ngăn bên phải ba lô xong, mình kéo em trèo lên giường ôm bà ngủ. Giấc ngủ kéo đến nhanh chóng sau một ngày đùa vui thấm mệt. Trong giấc mơ vẫn lảng vảng hình ảnh bà ngồi cạnh bếp lửa trộm lau nước mắt. Ánh lửa đỏ lừ đôi tròng mắt mờ sương…

Sáng ra cổng đã thấy mấy đứa ngồi đung đưa chân trên bờ tường nhà thằng Học rồi. Cả lũ bá vai bá cổ hát cái bài gì nghe nhạc quen quen nhưng bị bọn này xuyên tạc đi.

“Khi tóc thầy bạc, chúng em vẫn còn ngu. Khi tóc thầy bạc trắng chúng em vẫn ngu như lúc đầu. Thời gian trôi qua, tiền nhiều mà không khôn ra. Tuổi ấu thơ… em đi học, ngu như bò”

Vừa hát xong cả lũ bị mấy bà đi qua chửi ầm ngõ xóm.

- Tiên sư bố lũ mất dậy, cho ăn cho học mà đầu toàn cứt.

Lạ cái là ở quê, bất kể cái gì, từ đẹp đẽ hay ho cho đến xấu xa tồi tệ là toàn đem ra so sánh với phân. Hic. Lần đầu tiên thấy một đại lượng so sánh khủng khiếp như thế. Trò hát xuyên tạc này thằng Học đầu têu là cái chắc. Cái thằng, nghịch cái gì cũng giỏi. Mỗi tội học dốt. Hình như bố nó vẫn chưa trả quần hay sao mà vẫn thấy nó mặc cái quần của mình. Đít quần vàng khè toàn đất.

- Mày về thành phố bây giờ à?

- Ừ..

Mặt mình ỉu xỉu như bánh mì ngâm nước. Vi chạy ra níu níu tay mình

- Hoàng ơi hay chơi nốt sáng nay rồi chiều về nha!

- Vi không muốn về à?

- Em không !

Nhìn mặt em nũng nịu nhăn nhó mà thương quá. Mình gật đầu cho em cười. Em cứ lắc lắc cái tay mình rồi nhảy khắp sân. Bọn trẻ đang ngồi trên tường cùng nhảy xuống rú ầm lên làm mình cảm động dã man. Thằng Đạo không biết bị đứa nào du nên ngã có vẻ đau

- Dm thằng chó Biên đẩy bố ngã gãy răng rồi ! Con đĩ.

- Bố xin lỗi, tại vui quá hóa rồ, há mồm ra bố xem nào !

- Dẹp ra ! Bố ghét mày.

Mồm nó nhể máu chút xíu thôi. Chắc chỉ vấp nên sứt môi một tí chứ chưa đến nỗi gãy răng. Định chạy vào nhà lấy thuốc quết lợi cho nó thì đã thấy nó bứt mấy lá cứt lợn bên rào bỏ mồm nhai nhai. Bọn này có mấy bài thuốc thiên nhiên không cần pha chế qua nhiều bước. Cứ đụng máu me là có thể dùng luôn.

- Thế ra đồng chơi với chúng tao nốt hôm nay đi

- Nhưng bà tao ở nhà một mình...

- Để tao !

Thằng Học chạy vào lôi bà nội ra cổng

- Bà ơi ra đồng vặt đỗ đi bà, con phần cho bà cả một luống. Đi đi bà

Bà cười móm mém rồi cũng lật đật đi cùng bọn mình. Vui quá. Mình bị lũ trẻ lôi đi trước. Em bám tay bà đi đằng sau. Đùa chứ mình con trai nhưng dễ khóc cực. Bọn trẻ vô tư này đôi lúc làm mình phải lau trộm nước mắt. Ở thành phố chẳng bao giờ mình được cảm nhận những tình cảm giản dị mà ấm áp thế này. Thằng Học chạy về nhà cầm ra cái diều hình trăng khuyết to đùng ra khoe.

- Hôm nay tao cho mày chơi diều nhá. Đêm qua ngồi lụi hụi vót tre dán giấy. Sáng sớm dậy làm nốt.

- Ủa mày làm cho tao chơi á ?

- Chứ còn sao nữa.

Cảm động muốn khóc. Hu Hu. Cầm cái diều mà lòng lâng lâng. Tuy không đẹp đến mức xuất sắc nhưng trong lòng mình nó luôn là cái diều đẹp nhất mà mình từng có. Mới ngó thấy cái diều, thằng Lực rẽ ngay về nhà nó, cầm theo mấy hộp màu.

- Để tao vẽ diều cho. Qua chị tao mới mua mấy hộp màu này về, quết bằng bút lông màu mượt phải biết.

Ra đến đồng, bà và em đi vặt đỗ để nấu bữa trưa, mình ngồi bãi cỏ tô diều với lũ trẻ. Không có đủ bút lông nên chúng nó nhổ những tia cỏ nhỏ rồi buộc lại một nhúm, quết màu ra rồi tô. Mỗi đứa vẽ một h