iêm giọng bảo: “Tôi là người trước đây đã theo đuổi cô ấy, và tương lai cũng sẽ tiếp tục.”
Anh Trịnh: “…”
Tiền Chấn Hựu cười bảo: “Tôi đã từng là vị hôn phu của cô ấy.”
Anh Trịnh: “?!”
Tiền Chấn Hựu lại tiếp tục: “Có điều người cô ấy thích là anh này.”
Vừa nói vừa chỉ vào Lâm Hạo Hải.
Anh Trịnh xem ra sắp ngất luôn tại chỗ rồi.
Tôi dở khóc dở cười nhìn bọn họ. Đột nhiên Lư Dĩ Sương lại gần tôi, nhìn chăm chút.
Anh Trịnh hỏi: “Tiểu Mễ, sao thế?”
Lư Dĩ Sương nhíu mày: “Tôi chẳng ấn tượng gì với bọn họ cả, nhưng mà… với cô gái này thì có.”
Cô Lư, đương nhiên là thế rồi, đây là thân thể của cô cơ mà!
Tôi cười cười bảo: “Ừ, thật ra sự việc này có chút phức tạp…”
Tôi nhìn sang Lâm Hạo Hải, định hỏi anh ta rốt cuộc có muốn nói sự thật cho Lư Dĩ Sương và anh Trịnh này không.
Lâm Hạo Hải khẽ gật đầu, nhưng lại nói: “Anh Trịnh, thời gian này đã làm phiền anh chăm sóc Tiểu Mễ rồi. Trước tiên chúng ta lên xe đã, đến một chỗ riêng tư hơn sẽ nói chuyện.”
Đối phương gật đầu, theo chúng tôi ra xe. Tôi ngồi ở ghế lái phụ trên xe Lâm Hạo Hải, anh Trịnh và Lư Dĩ Sương ngồi hàng ghế sau. Tiền Chấn Tá cũng muốn chen vào nhưng bị tôi đá bay về xe Tiền Chấn Hựu.
Xe đi được một đoạn, tôi biết bây giờ là tới gặp mặt ông Tiền luôn, không ngờ lại nhanh như thế… Lâm Hạo Hải quả nhiên là chờ không nổi nữa rồi!
Nhìn vào gương chiếu hậu, gương mặt vốn nhợt nhạt của Lư Dĩ Sương đã chuyển thành trắng bệch, anh Trịnh bên cạnh quan tâm hỏi cô có phải bị say xe không. Lư Dĩ Sương gật đầu, lập tức thấy anh Trịnh xoa bóp hai bên thái dương cho cô ấy, đúng là cực kỳ dịu dàng thân thiế, quan hệ hai người dường như không phải bình thường…
Thật tốt!
Tôi nhịn không được, mở miệng: “Lâm Hạo Hải.”
Lâm Hạo Hải còn đang lái xe, không thể nhìn tôi, chỉ có thể “ừ” một tiếng.
Tôi nói: “Chuyện này… Anh lái xe cẩn thận nhé, tôi cứ nói chuyện của tôi, anh nghe là được rồi.”
“Ừ.”
“Lâm Hạo Hải, tôi thích anh.”
Lâm Hạo Hải suýt nữa thì đâm vào đuôi xe phía trước. Anh ta đạp thắng, xe dừng khựng lại, quay nhìn tôi với dáng vẻ không thể tin được: “Hạ Tiểu Mễ, cô nói gì?”
Anh Trịnh chen vào: “Hả?! Cô ấy cũng tên Hạ Tiểu Mễ?! Cô ấy không phải họ Lư sao?!”
Tôi và Lâm Hạo Hải đồng thời quay đầu lại: “Im miệng!”
Anh Trịnh: “…”
“Tôi, tôi nói tôi thích anh.” Tôi ngập ngừng, “Lâm Hạo Hải, mặc dù tôi biết anh chắc chắn không thích tôi, hơn nữa còn thấy tôi rất phiền phức, thậm chí là cái đồ phiền phức rất to, bởi vậy mới sốt ruột muốn tôi và Lư Dĩ Sương đổi lại thân thể ban đầu. Tôi cũng vì thế mới ích kỷ nghĩ bản thân có thể vĩnh viễn là Lư Dĩ Sương. Nhưng mà! Thứ nhất, tôi… tôi là người tốt, cho nên tôi sẽ không chiếm đoạt thân thể của người khác. Thứ hai, tôi không hy vọng anh tiếp tục thấy tôi phiền phức… Bởi thế, bởi thế lần hoán đổi thân thể này tôi sẽ tích cực phối hợp. Cho dù sau khi trở lại làm Hạ Tiểu Mễ tôi với anh sẽ không còn quan hệ gì nữa, nhưng bất luận thế nào, tôi nghĩ, trước khi đó nói cho anh biết lòng mình… Tôi thích anh, Lâm Hạo Hải.”
Tôi xem như đã dùng hết can đảm của cả đời này rồi mới dám nói mấy câu trên lưu loát đến thế. Trước đây tôi chưa từng nghiêm túc bày tỏ với Tiền Chấn Hựu đâu đấy?! Thật đúng là xấu hổ chết mất…
Tay Lâm Hạo Hải đột nhiên thò sang, nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên. Anh ta nhìn tôi chăm chú, nét kinh ngạc lúc nãy đã hoàn toàn biến mất, mà dường như cũng không thấy tôi rất phiền phức hay không biết tự lượng sức mình, anh ta chỉ ghé lại gần, gần hơn nữa, sắp chạm vào nhau rồi… Nhưng Lâm Hạo Hải đột nhiên dừng lại.
“Anh nhận lời tỏ tình của em trước, đợi đến khi đổi lại thân thể rồi anh sẽ nói cho em biết đáp án.” Lâm Hạo Hải cười cười, dường như tâm tình đang rất tốt, tốt hơn từ trước đến giờ nhiều lắm.
Xe lần nữa lên đường, tôi xoa xoa mặt, chắc phải đỏ rực lên rồi. Có điều tôi đoán bây giờ người đang chưa thể chấp nhận hiện thực phải là anh Trịnh mới đúng…
Bởi vì anh ta đã trợn tròn mắt, hỏi với vẻ không thể tin được: “Vừa rồi mấy người nói gì?! Cái gì mà ‘hoán đổi thân thể’?! Cái gì mà ‘trở lại làm Hạ Tiểu Mễ’?! Rốt cuộc là có chuyện gì?!”
Tôi đồng tình nhìn anh ta: “Chuyện này rất phức tạp.”
Lư Dĩ Sương thì ngược lại, vô cùng bình tĩnh: “Vậy thì cô cứ từ từ nói, tôi cũng rất muốn biết… Tôi không phải là Hạ Tiểu Mễ? Tôi là Lư Dĩ Sương đúng không?”
Tôi nhìn Lâm Hạo Hải, Lâm Hạo Hải khẽ gật đầu, dường như cũng đồng ý để tôi giải thích. Tôi chỉ đành mở miệng: “Chuyện sắp tới tôi nói, hai người có lẽ sẽ thấy rất khó tin, vượt qua phạm vi lý giải của hai người. Nói thật thì, tôi cũng thấy như thế. Tóm lại là, Lư Dĩ Sương khi trước, cũng chính là cô…”, tôi chỉ vào Lư Dĩ Sương.
Cô ta gật đầu.
Tôi: “… Chuẩn bị cưới người tên Tiền Chấn Hựu, mà lúc đó tôi đang thích anh ta. Trên đường tới dự đám cưới của hai người thì tôi bị xe đâm, tráo đổi linh hồn với Lư Dĩ Sương lúc đó đang nghỉ trưa.”
Anh Trịnh: “Cái gì?! Vậy bây giờ hai người…”
“Đừng có chen vào được không?” Tôi nhìn anh ta khinh thường, tiếp tục nói: “Bởi thế, bây giờ thân thể cô đang dùng đúng là Hạ Tiểu Mễ, nhưng cô không phải Hạ Tiểu Mễ
