ình Diệp Ba Ni không lên tiếng, bé không muốn nói thì lúc đó ai móc miệng bé bé cũng không thốt ra lời nào.
Diệp Gia Dĩnh chỉ đành phải duỗi tay về phía bé, "Qua mẹ ôm nào, chúng ta đi chào hỏi phó đạo diễn Vương một chút rồi mình về sớm.”
Diệp Ba Ni do dự, cuối cùng từ trong túi tiền móc ra giấy bao nhỏ cho Lý Nhiên, "Cho chú."
Lý Hạo Nhiên nhận lấy rồi hỏi, "Là cái gì?"
Diệp Ba Ni, "Điểm tâm của Ba Ni, cho chú ăn."
Lý Hạo Nhiên quái lạ cười, "Ai u, Ba Ni, con thật là tốt, mỗi lần đều nhớ phải mang điểm tâm cho chú ăn, chú cám ơn con thế nào đây, con đặc biệt tới tìm chú chính là vì cho chú cái này?"
Diệp Ba Ni, "Dạ."
Bên cạnh bỗng nhiên có người giọng nói không tốt chút nào chen vào nói, "Ba Ni, con đặc biệt mang điểm tâm đưa cho chú ấy ăn?"
Diệp Gia Dĩnh quay đầu nhìn lại, Hạ Vũ vẫn còn đi theo ở đằng sau, thuận miệng đáp, "Trước kia Ba Ni mang hai lần điểm tâm qua cho Hạo Nhiên, có lẽ là thói quen."
Hạ Vũ nhìn vẻ mặt cười híp mắt, hết sức thỏa mãn của Lý Hạo Nhiên cảm giác lỗ mũi mình đều muốn tức điên rồi, chuyển sang Diệp Ba Ni, "Ba ni, vậy của chú đâu? Chúng ta cũng giống như vậy con sẽ không nghĩ tới phải mang cho chú cũng một phần sao?"
Diệp Gia Dĩnh thay con trai giải thích, "Bé không biết anh cũng ở nơi đây."
Diệp Ba Ni lại chần chờ một chút, hỏi, "Chú cũng muốn?"
"Đúng vậy."
Diệp Ba Ni ảo thuật một chút từ một cái túi nhỏ khác trong người lại móc ra một giấy bao nhỏ, "Cho chú."
Diệp Gia Dĩnh cực kỳ kỳ quái, Ba Ni là lúc nào chứa đồ trong túi? Trước khi ra khỏi nhà cô và Chu Mai thế nào lại không có chú ý tới?
Chờ Lý Hạo Nhiên cùng Hạ Vũ đem bọc giấy mở ra, trên trán Diệp Gia Dĩnh rơi một giọt mồ hôi.
Hai người mỗi người mở ra trong gói giấy cũng bao lấy một khối....bánh bao.
Bởi vì lúc Diệp Ba Ni ở bệnh viện, gần đây đều muốn chú ý bảo dưỡng, phải ăn đồ nhẹ. Mấy ngày trước, Diệp Gia Dĩnh liền thay đổi điểm tâm, thời gian đó liền làm bánh bao kẹp sữa cho cậu.
Hai lần đầu Diệp Ba Ni còn ăn, sau lại liền mặc kệ, Diệp Gia Dĩnh nói ngọt, dụ dỗ bé miễn cưỡng ăn mấy ngày, đến chiều hôm qua là ngày cuối cùng dừng lại, trước mặt hai phần này dường như chính là chiều hôm qua cắt cho bé ăn, lại không biết lúc nào thì bị Diệp Ba Ni giấu đi, cảm thấy quen thuộc tính lấy ra đưa cho Lý Hạo Nhiên.
Vẻ mặt Lý Hạo Nhiên cũng có chút cổ quái, "Ba Ni cái này....cũng coi như điểm tâm?"
Diệp Ba Ni bình tĩnh gật đầu, "Điểm tâm của Ba Ni."
Diệp Gia Dĩnh không thể không giúp cậu tô son trát phấn, "Mấy ngày nay Ba
Ni bệnh vừa đúng lúc, không thể ăn nhiều đồ ăn dầu mở, nên đồ ăn lúc này cũng đều ăn bánh bao cùng sữa tươi, bởi vì chuyện này nên điểm tâm gần đây, lấy ra chia sẻ với anh đấy."
Diệp Ba Ni đối với Lý Hạo Nhiên nói, "Ăn."
Lý Hạo Nhiên đẹp trai cười, "Thì ra là như vậy, được, không thành vấn đề, Ba Ni cũng có thể ăn loại điểm tâm này, chú cũng có thể ăn."
Diệp Ba Ni mở mắt to lại đi xem Hạ Vũ, non nớt, "Ăn."
Khóe miệng Hạ Vũ khẽ co quắp, "Ba Ni ngoan, chú mang về từ từ ăn."
Diệp Gia Dĩnh thật sự nhịn không được nữa, "Giúp tôi trông bé một lúc, tôi đi ra ngoài nói vài câu với bảo mẫu của bé." Bước nhanh ra khỏi phòng tiệc, dùng sức lôi kéo Chu Mai, nửa ngày mới chịu được, đại khái muốn hỏi Chu Mai một chút, " Ngày hôm qua, lúc nào Ba Ni lại đem hai cái bánh bao này giấu đi? Chúng ta đều không phát hiện, bé làm gì không trực tiếp ném, còn đặc biệt muốn đem ra ngoài đưa người khác?"
Chu Mai cũng nhịn cười không được, "Tôi biết tại sao rồi, bé không ném bỏ được, bản thân không thích ăn cho nên liền cố ý mang ra ngoài. Đứa trẻ này ở vườn trẻ học qua: không nên lãng phí lương thực, xem ra bé còn ứng dụng rất tốt."
Đầu năm ngoái Lý Hạo Nhiên đóng vai chính trong một bộ phim, lúc quay đã cảm thấy nội dung bộ phim quá mức thương cảm, khó hiểu, mặc dù ngụ ý sâu xa, nhưng chỉ sợ phòng bán vé cũng chẳng thu được là bao.
Nhưng suy xét tới việc muốn phát triển nhảy vọt trên con đường nghệ thuật này, thì chỉ dựa vào việc đóng cả đống phim giải trí phù hợp với khẩu vị thông tục của khán giả sẽ chẳng bao giờ đủ, tất nhiên là muốn tiến thêm một bước để giao lưu với tầng lớp trọng điểm của lĩnh vực nghệ thuật. Cho nên Lý Hạo Nhiên vẫn kiên quyết sắp xếp vào, toàn tâm toàn ý để nhập vai trong bộ phim nghệ thuật này.
Sau khi đóng máy thì đúng là giống hệt như dự tính, phản ứng không đáng kể, phòng bán vé hoạt động ảm đạm.
Nhưng mà tư tưởng tổng thể của anh thì không hề sai, bộ phim này không được coi trọng ở trong liên hoan phim trong nước, nhưng lại nhờ vào góc quay sắc bén cùng với vai nam chính thể hiện được tính nhân văn một cách hoàn hảo nên đã được đề cử giải thưởng Nam diễn viên xuất sắc nhất ở Liên hoan phim quốc tế.
Lý Hạo Nhiên vì thế mà từ một minh tinh trong nước nhảy lên thành tài tử điện ảnh nổi tiếng thế giới, giá trị con người tăng thêm một bậc, rất nhiều công ty mời làm đại diện, hoạt động, săn tin, phỏng vấn bay tới ào ào như tuyết rơi. Tin tưởng trong hai năm kế tiếp anh có thể đứng trên đỉnh cao sự nghiệp.
Đối với lần này, ngoại trừ công ty vui mừng, bản thân Lý Hạo Nhiên hăng