hai tiết môn tự chọn, đây là môn chung của trường học, đám Dương Kỳ Kỳ cũng không có môn học tự chọn, cho nên một mình cô đi lên.
Xong tiết học, nhìn thời gian cũng chưa tới mười hai giờ, cô gửi cho Dương Kỳ Kỳ một tin nhắn, muốn hỏi bọn họ đang làm gì. Cô nhớ ngày hôm qua mấy cô gái thảo luận muốn cùng đi dạo phố mua quần áo, cô bỗng nhiên cũng muốn tiếp cận cảnh tượng náo nhiệt này.
Điện thoại di động rất nhanh vang lên một tiếng leng keng thanh thúy, giọng điệu của Dương Kỳ Kỳ rất xin lỗi: bạn cùng phòng của bọn mình mời bọn mình đi một chỗ rất nổi tiếng, mấy người bọn mình đã lên đường, đoán chừng buổi chiều không kịp đi dạo phố rồi, thứ bảy chúng ta lại đi dạo phố nữa.
Tô Diệp tắt tin nhắn, thu dọn sách, một mình đi về phía ký túc xá độc thân. Đi ở trên đường mòn, xung quanh hoặc là tình nhân thân mật, hoặc là bạn học nói cười, nghĩ tới buổi sáng cãi nhau nhỏ với Đỗ Hành, thế nhưng cô không khỏi có chút cô đơn.
Tính toán thời gian, cô lấy điện thoại di động ra lần nữa, viết cho Đỗ Hành một tin nhắn: đến thành phố S rồi hả?
Tô Diệp cắn cắn môi, do dự một chút, nhưng mà vẫn gửi ra ngoài rồi.
Tô Diệp ngửa đầu hít một hơi thật sâu, nghĩ thầm Đỗ Hành là chồng của mình, bất kể vấn đề gì Đỗ Hành cũng chăm sóc mình từng li từng tí, mà mình sớm đã biết rõ Trịnh Huân, cần gì vì vậy mà nóng nảy cãi nhau gì đó chứ?
Tô Diệp nắm chặt điện thoại di động, tựa vào trên cây ngô đồng bên cạnh, cúi đầu ngưng mắt nhìn lá rụng trên mặt đất, chờ tin nhắn của Đỗ Hành.
Một hai ba bốn phiến lá, Tô Diệp cũng không biết nhìn bao nhiêu lá cây bay xuống, đợi đến đói bụng rồi, ngay cả một chút động tĩnh điện thoại di động của cô cũng không có.
Tô Diệp nhấp môi dưới, nghĩ thầm có lẽ Đỗ Hành đang bận, có lẽ Đỗ Hành vừa mới xuống máy bay. Anh là người có rất nhiều chuyện phải làm, không muốn mình là một học sinh nhàn rỗi.
Cô nghĩ thông suốt việc này, cũng không đợi thêm nữa, nhấc chân khiến lá cây rơi vào trên giầy chảy xuống, đói bụng từ lâu, cô không ngại đi về trước ăn một bữa cơm.
Dưới chân vừa mới động, điện thoại di động liền vang lên một tiếng leng keng, trái tim Tô Diệp vừa động, vội vàng cầm điện thoại di động lên xem.
Quả nhiên là có tin nhắn mới, nhưng khi mở ra, nhưng người gửi đập vào trong mắt cũng không là Đỗ Hành, mà là một dãy số xa lạ.
"Ăn cơm xong rồi sao? Buổi trưa cùng nhau ăn cơm?"
Tô Diệp nhíu mày, lặng lẽ xóa bỏ tin nhắn từ số lạ gửi tới.
Ai ngờ rất nhanh, điện thoại di động lại kêu leng keng một hồi: "Tô Diệp, anh là Thạch Lỗi."
Tô Diệp vốn định tiếp tục xóa bỏ tin nhắn này, nhưng mà ở một thoáng bấm xác định xóa bỏ đó, trong đầu cô hiện ra người con trai cao lớn dũng cảm ở trước mặt mình muốn mời mình ăn cơm.
Cô khẽ cười, buông lỏng ngón tay vốn bấm "xác định" ra, trả lời một tin nhắn đối với Thạch Lỗi: "Được."
Bên môi thoáng chứa nét cười, cô nghĩ có lẽ sau đó nên hỏi sao Thạch Lỗi lấy được số di động của mình.
Vào lúc này, phía sau cây cách đó không xa có tiếng huýt sáo vang lên, một người con trai cao lớn mặc T shirt màu trắng và quần jean màu xanh dương ở đối diện phất tay với mình.
Là Thạch Lỗi.
Thạch Lỗi mang theo nụ cười đủ để cho ánh mặt trời biến sắc, vừa phất tay vừa chạy tới trước mặt Tô Diệp: "Tô Diệp."
Vóc dáng anh rất cao, phải 1m8 trở lên, đứng ở trước mặt Tô Diệp vì cô chặn lại phần lớn ánh mặt trời.
Anh cúi đầu, cười sảng khoái: "Tô Diệp, đi thôi, em đã đồng ý không cho đổi ý." Anh quơ quơ điện thoại trong tay nói: "Anh có chứng cớ."
Bản thân Tô Diệp cũng cười, cười hỏi anh: "Anh vẫn núp ở chỗ đó?" Nói như vậy động tác xóa tin nhắn của mình cũng bị anh nhìn thấy rồi hả?
Thạch Lỗi lắc đầu: "Không có không có, không phải anh núp ở chỗ đó, chỉ là đúng lúc anh đọc sách ở phía sau cây." Nói xong anh giống như là nhà ảo thuật lấy ra một quyển sách từ phía sau lưng, lại là 1000 mẩu truyện cười.
Tô Diệp buồn cười nhìn quyển sách trên tay của anh: "Truyện cười? Anh thấy được truyện cười có gì tốt sao?" Tô Diệp chợt có hào hứng.
Thạch Lỗi suy nghĩ một chút, nói: "Có một chút."
Tô Diệp nhướn lông mày xinh đẹp tinh tế lên: "Nói nghe một chút."
Thạch Lỗi ho khan, nghiêm túc nói: "Có một Tiểu Diệp Tử đứng ở dưới cây ngô đồng, lúc này bầu trời rơi xuống một chiếc lá, lại rơi xuống một chiếc lá, ngay sau đó Tiểu Diệp Tử không thấy nữa. Đang lúc ấy thì, chuông điện thoại di động kêu lên, Tiểu Diệp Tử vung vẩy điện thoại di động nói: Tôi ở chỗ này!"
Ban đầu Tô Diệp muốn nói chuyện cười này một chút cũng không buồn cười, sau đó lại hiểu được anh đang nói mình, không khỏi có chút buồn bực, sau lại mới suy nghĩ cẩn thận, không khỏi cười khẽ một tiếng, trợn mắt nhìn Thạch Lỗi một cái: "Thì ra anh ba hoa như thế."
Thạch Lỗi lại không nói gì, chỉ là nhìn chằm chằm nụ cười của Tô Diệp, ánh mắt sáng rực.
Tô Diệp cảm thấy ánh mắt của anh, nhất thời trên mặt có chút không tự tại.
Thạch Lỗi phát hiện, vội vàng giải thích nói: "Em không cần tức giận, anh chỉ là . . . . ."
Tô Diệp mất hứng hỏi: "Chỉ là cái gì?"
Thạch Lỗi chân thành nói: "Anh nói em không cần mất hứng. Anh chỉ cảm thấy em