ế ti hơi thoáng gật đầu, ngữ thanh chậm rãi, “Hiểu thấu suy nghĩ con người, có thể hóa hình dịch dung…. ”
“Si mị vương”
Ăn thịt lẫn nhau mà chết, cuối cùng chỉ còn lại một cái, đó là si mị vương.
Si mị vương?! Từ Phàm không phải là Từ Phàm mà là si mị hóa thành hắn?! Mọi người đều kinh hãi.
Bọn hắn vốn nghĩ Từ Phàm mưu đồ bất chính, lại không dự đoán được trước mắt Từ Phàm căn bản không phải Từ Phàm, mà là si mị vương hóa thành. Khó trách trong tộc không người nào phát hiện kẻ xâm nhập, nguyên lai không phải không phát hiện mà là người xâm nhập cho dù có đứng trước mặt cũng không người nào có thể nhận ra. Si mị vương hóa thành bộ dáng của Từ Phàm trưởng lão, e rằng Từ Phàm chân chính lúc này đã….
Si mị vương có thể tùy ý biến hóa, lúc trước ở dưới chân núi Xích Diêm trừ đi si mị, tưởng rằng đã miễn đi tai họa, không nghĩ đến ở Lôi Lạc thành lại tiếp tục tái diễn, thậm chí còn khiến si mị vương hàng sinh, chẳng lẽ hắn muốn gây họa nhân gian ?!
Trong tiếng sấm, giữa sắc trời âm trầm không thể nhìn ra vẻ mặt khác thường của Từ Phàm, cũng không trả lời, nhưng bộ dáng đứng yên bất động lại khiến kẻ khác không khỏi cảm giác có gì đó quỷ dị.
Lăng Lạc Viêm vừa nói ra ba từ, Từ Phàm chậm rãi ngẩng đầu lên phát ra tiếng cười quái dị, “Si mị tộc của ta tuyệt tích đã lâu, không ngờ thế nhân còn có người nhớ rõ như vậy.”
Tiếng cười dưới oanh lôi cảm giác có vẻ thực nhẹ nhàng, nghe ra không có gì đặc biệt, nhưng Từ Phàm dần dần xuất hiện dị thường.
Đôi mắt trắng dã, không nhìn thấy đồng tử, khóe miệng há rộng kéo căng thành một góc độ kỳ dị, lộ ra hàm răng không giống người thường, mà sắc nhọn như dã thú tựa hồ còn dính máu tươi, phảng phất có thể nhìn thấy huyết nhục lưu lại trên răng.
Vốn là diện mạo bình thường lúc này lại không thể nhìn ra dáng vẻ của con người, khuôn mặt bị kéo ra, khóe miệng mở rộng mà cười, làn da tái xanh, một đôi mắt trắng như ma quỷ, đứng cách đó không xa, đồng tử trống rỗng phản chiếu tia chớp đang xẹt qua giữa không trung, lóe ra dị quang.
“Trong tộc có biến, tộc nhân bị giết, tất cả đều là bịa đặt, bằng một mình ngươi không có khả năng giết sạch tộc ta.” Lăng Lạc Viêm đã rõ ràng trong Lôi Lạc thành xảy ra chuyện gì. Một tòa thành trống rỗng không phải chỉ một hai ngày, biến cố của Lôi Lạc thành đã sớm phát sinh, si mị xâm nhập vào tộc tìm kiếm diễm vũ nhưng không thu hoạch được gì, vì vậy lúc này mới chờ bọn hắn ở đây. Về phần tộc nhân bị giết, tất cả chỉ để gây rối tinh thần của bọn hắn.
“Ta là vua của si mị tộc cũng không phải là si mị, không cần đem ta cùng những thứ kia đánh đồng.” Từ Phàm lúc này cũng không phải Từ Phàm lộ ra vẻ mặt không hài lòng, nhưng cũng không phủ nhận lời của Lăng Lạc Viêm.
“Si mị chỉ còn lại một mình ngươi thì có thể tự xưng là vương? Nói như vậy để ngươi biết mình vẫn là si mị.” Lăng Lạc Viêm lộ ra vẻ mặt chế giễu, khóe miệng nhếch lên tràn đầy nhạo báng, đáy mắt lại xẹt qua một tia sắc bén.
Si mị vương hàng thế, xem ra cũng không phải si mị tầm thường dễ đối phó, hắn còn có khả năng hóa hình dịch dung, nếu hôm nay không diệt trừ, về sau hắn thay đổi bộ dáng thì rất khó kiểm soát.
“Ta tên Li Quỷ” khuôn mặt của Từ Phàm được nâng lên lộ ra khuôn miệng kì dị không thể tưởng tượng, Li Quỷ ngửa đầu cười rộ, “Si mị tộc đưa ta Li Quỷ trọng sinh thế gian, ha ha…..ha ha ha ha….”
Tiếng cười cùng tiếng sấm tương hợp, tràn đầy tà ác điên cuồng khiến lòng người nảy sinh bất an. Thiên phạt giáng xuống, hạo kiếp xuất hiện, chẳng lẽ đây là cái thứ nhất ?
Tất cả tánh mạng của dân chúng trong Lôi Lạc thành đều bị si mị làm hại, si mị vương hàng thế, hắn muốn si mị tộc tái hiện, ngoài hắn ra không biết còn bao nhiêu chỗ cũng bị ma vật trọng sinh thế gian hủy diệt.
Không hẹn mà cùng có chung ý tưởng, tất cả mọi người đều nhớ tới phong ma ở thị trấn nhỏ trước kia hút tủy mà sống, tụ tập thành đàn, cũng giết sạch dân chúng rồi sinh sản với số lượng khủng khiếp.
Hơn nữa còn có thời khắc phùng ma khiến yêu lực tăng cường, đề cao ma vật…..
“Tông chủ, tế ti…..” Ngữ thanh của Quyết Vân trở nên trầm trọng. Thiên kiếp bất tri bất giác giáng xuống thế gian nhưng bọn hắn chỉ có một sợi diễm vũ, lại bị si mị vương Li Quỷ biết rõ.
Lăng Lạc Viêm nghe ra nỗi lo lắng của Quyết Vân, các trưởng lão ở phía sau cũng mang tâm tư như Quyết Vân. Cười vô vị, Lăng Lạc Viêm hướng phía trước đi vài bước, đang muốn nâng tay thì bên cạnh chợt xuất hiện một thân ảnh màu trắng.
“Ta nói rồi sẽ xem trọng ngươi, bất luận khi nào” Long Phạm tiế