thẳng vào trên người Bùi Ngân Diệp, cô bị lạnh run mà tỉnh lại.
Có chừng mười mấy người ở trong phòng, toàn bộ đều là đàn ông cao to khỏe
mạnh… khoan… ánh mắt cô dừng lại ở người đang ngồi trên ghế. Sao lại có
trẻ con ở đây?
Đôi mắt lèm nhèm nhìn vào thằng nhóc ngồi trước mặt. Cô nhớ ra, đây là thằng nhãi ranh đã đụng trúng mình lúc trước.
“Này! Nhóc con, mau thả bà mày ra, nếu không tao sẽ đánh vào mông mày”
Không nói thì thôi vừa mở miệng ra là thấy ngu xuẩn rồi, đám thủ hạ đứng đằng sau Lâm Dật thầm nghĩ. Chủ nhân của bọn họ mà phải sợ ả đàn bà này sao? Ánh mắt khinh bỉ của tất cả mọi người ở trong phòng đều nhìn về phía
Bùi Ngân Diệp. Còn Lâm Dật thì chỉ nhếch môi cười.
Thấy mình bị phớt lờ, Bùi Ngân Diệp lại lớn tiếng quát lên: “Này! Thằng khỉ kia, tao nói mày nghe không hả?”
“Chó ở đâu mà sủa lớn thế không biết?” Lúc này Lâm Dật mới nhẹ nhàng tuôn ra một câu.
“Mày… mày dám nói tao là…chó” Bùi Ngân Diệp tức điên người lên rồi. Cả cuộc đời này của cô chưa có ai dám nói cô như vậy.
“Ừ, tôi sai rồi, cô không phải là chó…chỉ là…chó cũng không bằng”
Ặc, cậu chủ à, mắng người ta đến chó cũng không bằng như vậy thì có hơi quá đáng đó.
“Mày… mày…” Bùi Ngân Diệp tức đến nỗi nói không nên lời.
“Sao? Cái loại người đem danh tiết của người ta ra làm niềm vui thì đến súc
sinh cũng không bằng, tôi nói sai rồi sao?” Lâm Dật tiếp tuc bối thêm
một câu.
“Chuyện tao làm thì có liên quan gì đến mày chứ?”
“Nhưng người mà cô hãm hại lại là người tôi yêu quý nhất.” Khi nói ra lời này, ánh mắt của Lâm Dật như lóe lên ngọn lửa, toàn thân cậu bé phủ đầy sát
khí. Bây giờ cậu hoàn toàn như Atula đến từ địa ngục.
“Con đàn bà đó được làm đồ chơi cho tao đã là may mắn lằm rồi, à, mày thích nó như
vậy thì chắc cũng tiện tì như nó thôi.” Bùi Ngân Diệp vừa nói vừa nhổ
nước bọt.
“Vèo” Thời gian trong phòng dường như ngừng lại, không một ai dám động đậy.
Mọi người trong phòng hít vào một hơi, không ai dám thở mạnh, bọn họ sợ
mình sẽ bị ngọn lửa giận của vậu chủ thiêu đốt ngay cả tro cũng không
còn.
“Được lắm dám mắng người như vậy. Không ngờ đại tiểu thư của Bùi gia lại mở miệng ra những lời vàng ngọc như vậy.” giọng nói của cậu bé khiến mọi người trong phòng không lạnh mà rét run lên.
“Đã ghi lại cẩn thận rồi chứ?” Cậu bé vừa nói vừa liếc nhìn người phía sau một cái.
Tiểu Nhất hiểu ý, hắn bước lên đưa một cái máy ra phía trước, từ trong đó
truyền ra tất cả những đoạn đối thoại mà hai người đã nói nãy giờ.
Mặt Bùi Ngân Diệp biến sắc, cô không tưởng tượng được nếu những thứ này
truyền ra bên ngoài thì danh dự của cô sẽ bị ảnh hưởng như thế nào.
“Mày…khốn kiếp…trả cái đó lại đây…” Bùi Ngân Diệp cố gắng vùng vẫy chạy tới nhưng lại không thể thoát khỏi sợi xích sắt.
“Chó má… mày không phải là người mà… Mày giống y hệt con đàn bà kia ti tiện, hèn kém…”
“Bốp!”
Một âm thanh vang lên cắt đứt tiếng la hét chói tai của Bùi Ngân Diệp. Lúc
mọi người kịp hoàn hồn thì trên má cô ta đã hằn lên nam dấu tay đỏ chói.
Lâm Dật từ từ xoa bóp bàn tay của mình, thật không đáng để cho cậu phải ra
tay mà: “Tôi sẽ cho cô biết thế nào không phải là người. Đem chúng nó
vào đây.”
“Két” Một tiếng, cánh cửa từ từ mở ra, sau đó có hai người khiêng vào một cái rương theo sau đó là có một thứ gì đó đi theo.
Khi cái rương được mở ra trước mặt Bùi Ngân Diệp thì hai mắt ả trợn to ra như muốn rớt xuống đất, ả hoàn toàn nói không nên lời.
“Bắt đầu đi” Lâm Dật nhàn nhạt ra lệnh.
“Không…………….” Tiếng kêu la của Bùi Ngân Diệp chìm hẳn vào trong màn đêm u tối.
Từng con, từng con dòi lúc nhúc chen chúc trên da thịt của Bùi Ngân Diệp, một người đàn ông
cầm một con rết lên thả nó lên chỗ nào đó trên da thịt của cô ta. Từng
cái chân gớm ghiếc bám vào trên da thịt trắng nõn nà. Bùi Ngân Diệp
khiếp sợ đến nỗi mặt không còn một giọt máu, cả người cô run lẩy bẩy,
đưa ánh mắt vô tội nhìn người đàn ông trước mặt những mong hắn sẽ động
lòng mà buông ta cho cô. Nhưng không… Cô đã sai lầm rồi.
Bùi Ngân Diệp thét lên một tiếng khi con rết đó cắn vào lòng bàn tay cô. Thật
đau, nước mắt không ngừng rơi xuống từ khóe mắt của cô ta. Nhưng sự
trừng phạt chưa dừng lại ở đó, khi Bùi Ngân Diệp thấy có một con dòi
đang bò đến chỗ con rết vừa cắn thì cô như muốn ngất xỉu tại chỗ.
“Không! Van cầu anh, mau… mau… đem nó đi chỗ khác…” Bùi Ngân Diệp nức nở lên tiếng cầu xin.
Nhưng trả lời cô chỉ là sự im lặng tĩnh mịch, cô muốn thoát ra khỏi nó nhưng
không còn kịp nữa rồi. Nó… đã bò vào. Cả người Bùi Ngân Diệp rét run
lên, con dòi không ngừng chui rúc vào trong người cô như xé từng thớ
thịt trên người cô ra.
Lúc này Lâm Dật mới từ trên ghế đứng dậy đi về phía Bùi Ngân Diệp. Cậu bé nhìn người đang quằn quại nằm đó.
“Có muốn kết thúc nỗi đau này không?”
“Muốn… muốn” Bùi Ngân Diệp lắp bắp nói.
“Vậy thì tôi hỏi điều gì cô cũng phải trả lời đúng sự thật nếu không…” Lâm Dật nở một nụ cười lạnh.
“Được…”
Lâm Dật bắt đầu hỏi, Tiểu Nhất ở bên cạnh cẩn thận ghi lại tất cả.
Sau khi hoàn thành, Bùi Ngân Diệp đưa ánh mắt chờ mong nhìn vào cậu bé. Cô
sai