bà chủ. Bà chủ rất hào phóng, vừa bán vừa cho còn tặng thêm một bộ băng học tiếng Anh.
Mặc dù máy cũ rồi nhưng Tần Chiêu Chiêu vẫn vô cùng thích thú. Từ ngày thỉnh thoảng mượn được máy nghe nhạc của Vu Thiến, cô càng mong mình cũng có thể có một chiếc mang theo bên cạnh, khi nào cần có thể nghe, không nhất thiết phải chờ Vu Thiến không dùng nữa mới mượn. Đài chạy băng cũng có thể dùng để nghe nhạc, từ nay cô không cẠphải mượn máy nghe nhạc của người khác nữa.
Chiếc đài chạy băng cũ này là món đồ “xa xỉ” nhất mà Tần Chiêu Chiêu có. Tuy Vu Thiến thường nói nghe nhạc bằng đài chạy băng không được hay lắm nhưng với Tần Chiêu Chiêu cũng chẳng sao, dẫu không thật tốt nhưng có còn hơn không, cô cũng đủ thỏa mãn rồi.
Ngày ấy, trong trường không ai không thích nghe nhạc. Giờ tự học buổi tối rất nhiều học sinh đeo tai nghe vừa đọc sách, làm bài vừa nghe nhạc. Âm nhạc cũng quan trọng như không khí, thiếu đi giống như thiếu hơi thở, không thể yên tâm học hành. Bạn bè cũng thường xuyên trao đổi cho nhau băng đĩa nghe nhạc.
Thập niên 90 của thế kỷ trước, ngôi sao ca nhạc nổi tiếng nhất Trung Quốc phải kể tới Tứ đại Thiên vương. Người Hồng Kông từng nói vui, Tứ đại Thiên vương hùng bá âm nhạc Hồng Kông suốt thập niên 90. Kỳ thực, không chỉ ở Hồng Kông, ngay trong lục địa cũng không có ca sĩ nào vượt qua được bốn người họ. Từ cụ già sáu, bảy mươi tới em nhỏ bốn, năm tuổi, ai ai cũng có thể kể vanh vách tên của bốn người được mệnh danh Thiên vương. Có thể nói, họ hoàn toàn xứng đáng với tên gọi thần tượng quốc dân; trong đó thanh niên tuổi trẻ nhiệt huyết sục sôi chính là lực lượng fan hâm mộ cuồng nhiệt nhất.
Cuối thập niên 90, dưới ánh hào quang chói lọi của Tứ đại Thiên vương, lớp thần tượng mới nỗ lực Trường Giang sóng sau xô sóng trước, nổi danh nhất là Tạ Đình Phong. Đẹp trai, thẳng thắn, táo bạo, nổi loạn… Tất cả những thứ đó đưa Tạ Đình Phong trở thành thần tượng của cả một thế hệ thanh thiếu niên.
Vu Thiến thích và thường mua đĩa của Tạ Đình Phong nên khi mượn máy nghe nhạc của Vu Thiến, Tần Chiêu Chiêu nghe nhạc Tạ Đình Phong nhiều nhất. Thật ra cô không thích các bài hát của Tạ Đình Phong, nghe bao nhiêu lần cũng không thấy cảm động, nghe xong lại quên. Bản thân cô thích nhạc của Trương Học Hữu nhất, được mệnh danh là Ca Vương – người có giọng hát hay nhất trong bốn vị Thiên vương – với vô số bài hát kinh điển được bao nhiêu người truyền miệng. Bài hát ưa thích của cô là Vẫn cảm thấy em là người tuyệt nhất.
“Dẫu em đã rời xa, tình tôi mãi chưa đổi dời, giữa muôn trùng đêm thâu, ai người em yêu dấu…”
Một ca khúc có thể làm rung động lòng người không chỉ cần giai điệu, ca từ cảm động mà còn do hợp tâm trạng người nghe. Tần Chiêu Chiêu thích bài hát này vì cảm thấy bài hát cứ như viết cho mình, hát về mình, bài hát sâu lắng in sâu tận đáy lòng cô… Kiều Mục, dẫu cậu rời xa, tình cảm của mình dành cho cậu vẫn không thay đổi, với mình cậu vẫn luôn là người tuyệt vời nhất.
Tần Chiêu Chiêu thích nghe nhạc của Trương Học Hữu nên thường mượn băng của bạn bè trong lớp về nghe. Nhưng mượn của người khác cũng có chỗ phiền phức, hơn nữa băng từ rất mỏng manh, nếu bật đi bật lại quá nhiều rất dễ bị kẹt hỏng. Bị kẹt băng là chuyện làm cô đau đầu nhất, đang nghe bài hát hay mà bị kẹt giữa chừng không nói làm gì, còn phải lo lắng kẹt rồi có dẫn tới hỏng băng hay không, đi mượn đồ của người ta mà làm hỏng thật không hay chút nào. Giờ đã có đài chạy băng rồi, tốt nhất là tự mua một băng Trương Học Hữu về an tâm nghe.
Quanh trường học cũng có quầy bán băng đĩa nhưng tất cả đều là hàng sao lậu lại, giá rất rẻ, chỉ hai, ba đồng, đắt lắm là năm đồng một hộp nhưng chất lượng rất kém, cũng dễ hỏng. Băng có hỏng cũng chẳng sao nhưng rất có thể sẽ làm hỏng luôn cả máy nghe. Vất vả lắm mới có được chiếc máy nghe nhạc nên Tần Chiêu Chiêu không dám tham rẻ mà mua những loại băng đĩa này. Cuối cùng cô hăm hở tới nhà sách Tân Hoa tìm mua băng đĩa chính bản. Nhà sách có nguyên một giá bày toàn album và tuyển tập ca khúc chọn lọc của Trương Học Hữu, nếu có tiền hẳn cô sẽ mua tất cả về nghe; chọn nửa ngày, cuối cùng cô bỏ mười đồng mua một cuốn băng Lửa – Tình – Hoa.
Bỏ mười đồng mua một cuốn băng với Tần Chiêu Chiêu ngày ấy là một sự xa xỉ. Mỗi bữa cô ăn cơm cũng chỉ hết ba hào mà thôi, mười đồng này nếu đổi thành cơm thì không biết cô có thể ăn được bao nhiêu hôm nữa.
Cầm cuốn băng chính bản trong tay, cô cẩn thận bóc lớp vỏ trong suốt bên ngoài, tập lời bài hát đi kèm theo băng còn vương mùi mực mới thơm ngát. Lời bài hát được in cẩn thận, ghi rõ tên bài hát, người sáng tác nhạc, lời, độ dài mỗi bài… Cô liền mau chóng về lớp học ngồi nghe.
Từ giờ tới tiết tự học buổi tối còn xa, những học sinh nội trú tại trường vẫn còn đang ngồi ở trong ký túc