n, liền muốn lên Bắc Kinh tham gia thi tuyển, Sở Mộ cũng vì không thể từ chối lời mời hỗ trợ của một người bạn mà cũng bắt đầu bận rộn, đến cuối cùng thời gian hai người ở bên nhau cũng không nhiều, đến khi phải chia xa, trước khi ra cửa Sở Mộ bèn cuống quýt chủ động ôm Chu Niệm, cho hắn một nụ hôn ly biệt, nói một câu, “Đạt được thành tích tốt nhé!” Sau đó liền nhanh rời đi.
Chu Niệm kéo va li ly khai, vòng vo vài vòng trong phòng, mỗi một nơi ở đây đều mang theo hơi thở của thầy, sự không muốn cùng cảm giác mất mát trong lòng làm hắn cảm thấy việc phải rời khỏi đây tựa như cắt một miếng thịt trên người hắn, làm hắn khó chịu mà thống khổ, nếu có thể mang theo thầy để trên người thì tốt rồi.
Ngồi trên sô pha một hồi, rồi lại gọi điện thoại cho Sở Mộ, Sở Mộ ở bên kia hiển nhiên bề bộn nhiều việc, thế nhưng, lại nói chuyện với hắn một hồi lâu, nói hắn chú ý an toàn, chú ý phòng phơi nắng, không khéo sẽ bị cảm nắng.
Chu Niệm nhất nhất nghe, cuối cùng niệm niệm không muốn cúp điện thoại, ngay khi đứng lên, bên ngoài liền truyền vào tiếng đập cửa rất lớn. Chu Niệm mở cửa, nhìn thấy Hoàng Thao đang gõ cửa căn trọ đối diện, bèn hỏi, “Hoàng Thao, cậu gõ cửa nhà thầy làm cái gì?”
Hoàng Thao vừa chạy nên trên trán đầy mồ hôi, nghe thấy thanh âm khí định thần nhàn của Chu Niệm, lập tức xoay người lại to tiếng mắng hắn, “Cậu muốn chúng ta phải chờ bao lâu nữa a, gọi điện thoại cho cậu cũng không thông, đường dây cứ bận mãi, thu thập xong chưa, xong rồi thì nhanh đi thôi, sư hyung bọn họ đang đợi đấy.”
Trên đường đi xuống lầu, Hoàng Thao nhìn thấy thần sắc không muốn trên gương mặt Chu Niệm, bèn nói, “Thấy cậu lâu xuống như vậy, còn tưởng rằng cậu đang lưu luyến chia tay với thầy chứ, không nghĩ tới chỉ còn mình cậu. nhưng mà, cậu nói chỉ còn mình cậu, làm gì mà chậm như thế a!”
Đối với sự bất mãn của Hoàng Thao, Chu Niệm liếc mắt nhìn hắn nói, “Sáng sớm thầy đã đi rồi.” Nói xong lại thở dài, cực độ phiền muộn.
Hoàng Thao nhìn thần sắc kia của hắn, cũng không nói cái gì nữa, dù muốn nói giỡn cũng không có ý nghĩa. Nữ nhân tương tư thành họa làm cho người ta yêu thương, còn nam nhân tương tư thành họa Hoàng Thao nghĩ tốt nhất nên để cho bản thân hắn hưởng thụ.
Chu Niệm đi, cho dù khí trời có nóng thêm bao nhiêu nữa, Sở Mộ cũng không có đến ngủ ở phòng bên kia của Chu Niệm, chung quy vẫn muốn đi vào nhìn một chút, nhưng trong ngực luôn có loại cảm giác trống vắng tựa như trái tim bị xẻ ra, mà loại cảm giác này càng thêm sâu sắc mỗi khi gọi điện thoại liên hệ với Chu Niệm.
Sở Mộ cảm thấy việc gọi điện thoại tựa như hít thuốc phiện, rất nhớ hắn, sau đó liền gọi điện thoại cho hắn, nói chuyện điện thoại, nghe được thanh âm của hắn, trong lòng mới dễ chịu một ít, thế nhưng chỉ cần cúp máy một cái, thế là, trở nên càng nhớ hơn, càng muốn nghe thấy thanh âm của hắn hơn, nghĩ rằng nếu hắn có ở bên mình thì tốt rồi, vì vậy, chỉ có thể lại bắt đầu gọi điện thoại…..Loại tuần hoàn ác tính này khiến cho người ta chẳng biết nên làm thế nào mới tốt.
Thế là, Sở Mộ chỉ có thể làm cho công việc càng bận bịu thêm một ít, bình thường, có thể không gọi điện thoại được liền tuyệt nhiên không gọi điện thoại cho Chu Niệm, mà Chu Niệm ở bên kia lại cho rằng trái tim của thầy đối với hắn đã phai nhạt, lúc nào cũng rầu rĩ không vui, gương mặt luôn lộ ra vẻ u buồn làm cho mọi người xung quanh không hề có khả năng để ngăn cản.
Khi Chu Niệm trở về từ Bắc Kinh, Sở Mộ không có đi đón hắn, mà là sớm ở gian nhà bên kia của Chu Niệm hảo hảo quét tước.
Chu Niệm mở chính là chiếc cửa bên gian nhà Sở Mộ, đi vào phát hiện không có ai, mất mát một trận mới phản ứng lại, nhanh chóng chạy sang gian nhà đối diện, mở rộng cánh cửa liền nhìn thấy Sở Mộ đứng cạnh cửa, Sở Mộ lăng lăng nhìn Chu Niệm vì phơi nắng mà đã đen đi một vòng, một hồi lâu mới nói, “Tôi nghe có tiếng động, nghĩ chắc là cậu đã về, tôi…..”
Chu Niệm đứng ở cửa, nhìn người trong lòng ngày nhớ đêm mong, mà người này lúc này đang đứng trước mặt hắn, nhưng hắn lại trở nên khiếp đảm, không dám tiến lên ôm hôn, chỉ nhìn anh nỉ non gọi, “Thầy….”
Sở Mộ muốn tiếp nhận ba lô trên lưng hắn, nhưng Chu Niệm lại xoay người lại, sau khí đóng cửa, liền chạy nhanh vào phòng tắm, “Thầy, thầy chờ em tắm rửa, bây giờ trên người em bẩn lắm.”
Sở Mộ cười nhìn chiếc ba lô hắn đeo trên lưng bị ném trên mặt đất, cái gì cũng không cầm theo đã chạy ào vào phòng tắm.
Chu Niệm tắm tới giữa chừng, nghe thấy Sở Mộ đứng bên ngoài phòng tắm gõ cửa nói, “Cầm quần áo vào đi.”
Chu Niệm căn bản không đến cầm quần áo, hàm hồ mà đáp một tiếng, nhanh chóng tắm xong, quấn khăn tắm vào thân dưới rồi mở cửa đi ra.
Sở Mộ đứng ở ngoài cửa trên tay đang cầm quần áo, thần tình trên mặt nhàn nhạt, chỉ là, đôi mắt luôn dịu dàng kia bây giờ không những càng dịu dàng hơn mà còn nồng đậm tình yêu thương.
Đường cong thân thể của Chu Niệm phi thường xinh đẹp khỏe mạnh, làn da màu mật ong, những giọt nước trên cơ thể còn chưa kịp lau đã chảy xuống dưới, Sở Mộ nhìn thoáng qua liền đỏ mặt lui về sau một bước, mỗi lần nhìn thấy cơ thể c