g sập cổng vào.
“Ái Ni, anh thực sự đã trốn nhà đến đây, nên chẳng còn chỗ nào mà đi”, anh đứng ở bên ngoài hét lớn.
“Vậy thì anh quay về Canađa đi”, tôi lạnh lùng.
Không thèm để ý đến Thiên Diệp bên ngoài nữa, tôi lên tầng 2, nhìn thấy Chân Ni đang đứng ở cửa phòng.
“Chân Ni, ăn tối chưa?”
“Đợi chị về làm cơm, đói sắp chết, mẹ đã gọi 2 suất pizza rồi”. Con bé đứng chắn ở cửa, không cho tôi vào. “Tôi đến chúc mừng chị, cuối cùng đã may mắn trở thành “dì lao công” của Hội học sinh Duy Nhã.”
Mặt con bé nở một nụ cười, yêu kiều như đóa tường vi.
Đôi mắt đen giống như màn đêm sâu thẳm khiến người ta ngạt thở.
“Em nên đi ôn bài đi, sắp thi tháng rồi”, tôi nhẹ nhàng dịch chuyển cánh tay chắn cửa của nó.
“Chị không phải quan tâm, thi tháng thì có gì chứ, sau này tôi sẽ làm diễn viên, thành tích học tập thế nào không quan trọng. Học giỏi như chị, rồi cũng đi làm “dì lao công” của hội đấy thôi. Từ nay về sau xin chị đừng vào lớp tôi, nếu có chạm mặt trong trường cũng đừng gọi tên tôi, giả như không biết là được. Nếu người khác biết tôi có bà chị lao công, chắc tôi sẽ xấu hổ đến chết mất.”
Tôi vào phòng, bỏ cặp xuống. Dù đã quen với những lời giễu cợt của Chân Ni, nhưng lần nào cũng vẫn thấy đau lòng.
Nghe nói nếu đau lòng nhiều lần tim sẽ trở nên tê liệt. Thế nhưng sao lần nào tôi cũng vẫn thấy rất rõ cảm giác nhói đau.
Rõ rành như vậy, đậm sâu như vậy.
“Pang pang cha cha, pang pang cha cha, anh là kẻ lấy cắp trái tim em. Pang pang cha cha, pang pang cha cha, là thủ phạm bắt cóc em”. Tiếng chuông điện thoại của Chân Ni vang lên. Con bé nghi hoặc nhìn màn hình, sau đó nhấn nút nhận.
“A lô!”
“A! Là hội trưởng Triệt!”, nghe thấy giọng nói bên kia, Chân Ni phấn khích nhảy lên.
Mắt nó nhìn tôi nhấp nháy, sau đó nén giọng xuống một cách dịu dàng.
“Cuối tuần? Hẹn em đến khu vui chơi? Để em xem thời gian biểu đã nhé, đợi chút”, Chân Ni cố tình để xa điện thoại ra, chờ thêm mấy giây, sau đó lại áp lên tai, “Cuối tuần em rảnh”.
Chân Ni từng qua lại với nhiều bạn trai, châm ngôn của nó là: Đối xử với con trai nhất định phải có chiến thuật. Có thế mới khiến đối phương hiểu rằng mình không có anh ta cũng chẳng sao.
“Hội trưởng, em sẽ mang theo thứ gì đó để ăn trưa. Ngủ ngon nhé.”
Chân Ni ngắt điện thoại, hưng phấn đến tột độ, vừa hát: “Anh là kẻ lấy cắp trái tim em” vừa quay về phòng.
Tôi nghe thấy tiếng đảo lộn tủ quần áo bên đó lên, chắc chắn là nó đang tìm bộ cánh cho cuộc hẹn rồi.
Nó vui vẻ như vậy, có phải đã tìm thấy hạnh phúc không?
Bên ngoài cửa nhà họ Mộ, Phác Thiên Diệp đi lùi lại vài bước, thấy đèn phòng trên tầng 2 bật sáng.
Anh bất giác mỉm cười, nụ cười trong bóng tối dường như cũng phủ một màn sương mỏng. Đôi mắt lấp lánh như ánh sao chăm chú nhìn vào bóng người bên cửa sổ với vẻ dịu dàng tha thiết.
Anh đưa hai bàn tay lên cao, ngón trỏ và ngón cái thon dài mở ra, làm thành hình chiếc máy ảnh, cẩn thận điều chỉnh cho khớp vào bóng người trên đó.
Click
Click!
Cứ chụp như vậy, nhưng không biết phải chụp đến bao nhiêu tấm, mới khỏa lấp được nỗi nhớ mong của anh với cô.
Gió đêm thổi qua tấm áo sơ mi màu trắng của anh, vạt dưới khẽ khàng lay động.
Anh đứng đó, khiến cả màn đêm xung quanh cũng trở nên thanh tịnh và dịu dàng.
"Ái Ni, anh rất nhớ, rất nhớ em", giọng nói nhẹ nhàng lan ra khắp không trung.
Đã sớm biết Ái Ni sẽ nổi giận vì việc hồi ấy anh ra đi không một lời từ biệt, nhưng anh không ngờ cô còn không cho anh cả một cơ hội để giải thích.
Dẫu sau anh vẫn rất vui, cô không thay đổi chút nào, vẫn quen dùng sự lạnh lùng để che đi con người thật của mình.
Ngày về này anh đã chờ đợi không biết bao lâu, thế nhưng khi gặp rồi lại chẳng biết nên làm gì, thế là ngốc nghếch thuê người ta trồng một vườn hoa lily rồi xếp mấy mũi tên gỗ trên đường Ái Ni về nhà.
Thiên Diệp miễn cưỡng cười cười, nói thầm thì với bóng người trên cửa sổ: "Ái Ni, lần này anh thật sự không gạt em, anh quả thực không còn chỗ nào để đi. Mà, việc gạt em... chỉ có một lần thôi."
Màn đêm mỗi lúc một thẳm sâu, cái lạnh vuốt ve trên da thịt.
Thiên Diệp đứng tựa lưng vào tường, nghe tiếng rì rào của lá dây leo bên cạnh.
Đoạn hồi ức với những kỉ niệm vô tư hiện về trong đầu anh như một bức tranh thủy mặc với hai màu đen trắng.
"Này, mấy người đông như vậy mà bắt nạt một người, thật là kém cỏi", Mộ Ái Ni gạt những kẻ đang vây lấy Thiên Diệp ra, "Từng đứa một đấu đôi với tao".
Còn nhỏ thế mà chí khí của Ái Ni đã áp đảo được từng đứa đứng xung quanh.
Thiên Diệp sững sờ nhìn Ái Ni tung ra những đòn đẹp mắt, khiến từng đứa từng đứa nằm bò trên đất.
Khí thế lẫm liệt đó giống hệt một con chim phương hoàng đang nghênh chiến.
Tất cả bọn nhỏ kia cuối cùng đều phủ phục xin thua.
"Sau này... em