lại một lúc lâu… xoay hết bên này đến bên kia… mọi
việc cứ đan xen vào nhau… bỗng nhiên lại nhớ đến người bạn trai cũ của Phong
Bình…
Nếu nói là không tò mò thì đúng là nói dối.
Anh vớ lấy chiếc điện thoại của Phong Bình ở cạnh gối,
tìm số điện thoại ấy, nó đã trở thành dãy số quen thuộc. Có lẽ anh nên tìm người
điều tra số điện thoại này? Nếu không có vấn đề gì thì anh đỡ phải nhớ đến nó
từ sáng đến tối.
Ừm, cứ quyết định như vậy.
Sau khi đã có chủ ý, Đường Ca Nam thấy nhẹ nhõm hơn
một chút, cảm giác buồn ngủ cũng dần dần xuất hiện.
Giấc ngủ này kéo dài đến trưa hôm sau.
Khi anh đánh răng rửa mặt xong xuôi, mặc bộ quần áo
ngủ trắng muốt xuống tầng thì phát hiện một vị khách vô cùng tôn quý – Bà nội
anh, Đường lão phu nhân.
Bà ta trang điểm rất sang trọng, quý phái, ngồi bên
bàn ăn giống như một pho tượng. Ngồi cạnh là Đường Minh Tuyên, cũng trang điểm
hết sức chói lọi, rực rỡ.
Họ đang dùng bữa, hơn nữa là một bữa ăn thịnh soạn,
chỉ có một mình Lục quản gia đứng bên hầu hạ rõ ràng là không đủ. Nhưng quả
thực chỉ có một mình bà ta khúm na khúm núm đứng đó chờ lệnh.
Đường Ca Nam vừa nhìn thấy họ liền nhớ lại hôm nay là
thứ Bảy. Theo thường lệ, anh nên về nhà tham dự buổi họp mặt gia đình, không
ngờ họ lại chủ động đến chơi.
Anh vô cùng ngạc nhiên, gượng cười và nói: “Bà ơi, đầu
bếp của bà bị ốm ạ?”
Đường lão phu nhân đang ăn, không nói gì, chỉ ngước
đôi mắt sắc nhọn đằng sau cặp kính nhìn anh.
Đường Minh Tuyên ngẩng đầu, khuôn mặt như cười nhưng
không phải là cười: “Anh hai, chào buổi sáng”.
Đường Ca Nam nháy mắt với cô, mặt dày nói: “Không sáng
nữa”.
Nói xong liền đi xuống, tự giác kéo ghế ngồi xuống
bàn, liếc nhìn những món ăn thịnh soạn trên bàn, sau đó gắp một miếng cá, đặt
vào đĩa trước mặt Đường lão phu nhân, lấy lòng bà, “Đây là món sở trường của
bác Lục, nhiều năm bà không ăn rồi đúng không ạ?”
“Đúng vậy, nhiều năm nay ta không được ăn những món ăn
mà Lục quản gia nấu”. Đường lão phu nhân khẽ đặt đũa xuống, chậm rãi nói, giọng
nói dịu dàng đến kỳ lạ.
Đường Ca Nam không biết vì sao bà lại đến đây, chỉ
biết tâng bốc: “Vậy thì bà mau nếm thử đi”.
“Lúc nãy ta đã nếm qua rồi”. Đường lão phu nhân lạnh
lùng ngắt lời anh.
“Ngon không ạ?” Đường Ca Nam nịnh nọt.
“Dường như khẩu vị nồng hơn trước đây, xì dầu và ớt
cho hơi nhiều”. Đường lão phu nhân nói từng câu từng chữ, chậm rãi, nghe có vẻ
rất nghiêm túc. Im lặng một lúc, bỗng nhiên bà ta lại cười, thay đổi giọng
điệu: “Có lẽ ta già rồi, khẩu vị đã khác xưa”.
Lục quản gia vẫn giữ nụ cười trên môi, chỉ có điều nụ
cười ấy hơi gượng.
Đường Ca Nam nghe đến đó, cuối cùng cũng hiểu ra vấn
đề, thì ra là bà muốn ám chỉ Lục quản gia.
Anh vừa có ý nghĩ ấy, Đường lão phu nhân bỗng nhiên
chuyển chủ đề nói chuyện, giọng nghiêm nghị hơn: “Ta thấy trên báo nói, Phong
Bình chuyển ra ngoài, ở khách sạn, rốt cuộc thế là thế nào?”
“Ấy… Đâu có ạ, cô ấy thường xuyên ở khách sạn Thời
Quang”. Đường Ca Nam nói mà không kìm được lườm Lục quản gia. Nếu không phải nể
tình bà ta sống ở nhà họ Đường bao nhiên năm, anh đã đuổi bà ta đi rồi.
“Thật sao?”
“Vâng ạ, khách sạn Thời Quang từng là gia sản nhà cô
ấy, cô ấy sống ở đó, giống như được về nhà vậy”.
“Anh nói thế là thế nào? Em không hiểu”. Đường Minh
Tuyên vẫn đang nhai thức ăn, chưa kịp nuốt mà hỏi luôn, “Thế nào gọi là khách
sạn Thời Quang từng là gia sản nhà cô ấy?”
Tuy Đường lão phu nhân đã sớm biết thân phận của Phong
Bình, nhưng suy cho cùng thì cũng chỉ biết chung chung, không có một khái niệm
cụ thể nào, chỉ biết rất giàu rất giàu. Lúc này bỗng nhiên nghe thấy câu nói ấy
không khỏi ngạc nhiên, nhưng vì là người hiểu biết uyên thâm, giàu kinh nghiệm
nên không biểu lộ ra ngoài như Đường Minh Tuyên.
Đối diện với lời chất vấn của Minh Tuyên, Đường Ca Nam
liền thuật lại những lời mà Phong Bình đã từng nói với mình: “Khách sạn Thời
Quang vốn là gia sản nhà cô ấy, do nhà họ Phương đứng ra quản lý, về sau con
gái của Phương Bá Thao là Phương Quân Di ra đời, mẹ của Phong Bình liền tặng nó
cho nhà họ Phương coi như món quà chúc mừng”.
Câu nói ấy khiến không gian trong phòng chìm trong
tĩnh lặng.
Một lúc lâu sau, Đường Minh Tuyên mới ngạc nhiên thốt
lên: “Oh, My god!”
Lục quản gia đứng sau Đường lão phu nhân, ban đầu vẫn
chưa kịp phản ứng gì, lúc này thì cũng đã hiểu ra vài phần, hai con ngươi trợn
tròn suýt thì rơi khỏi khoang mắt.
Chao ôi, khách sạn Thời Quang, một trong những khách
sạn đẳng cấp thế giới, gia sản hùng hậu, bá chủ của ngành kinh doanh khách sạn
châu Á. Vị thần nào có trong tay số tiền lớn như vậy, tùy tiện tặng người khác,
quá hào phóng, thực sự quá hào phóng!
Bà ta hoàn toàn không thể tưởng tượng được. Nhìn Phong
Bình nhà quê như vậy, khả năng thưởng thức kém như vậy, làm sao có thể…
Trời ơi, thực sự bà ta không thể tưởng tượng được.
Bà ta “choáng” nặng, ngay cả khi Đường Ca Nam hỏi nước
hoa quả bà ta cũng không nghe thấy.
Đường Ca Nam đành phải giơ cốc lên, cất cao giọng nói:
“Nước cam”.
Lúc ấy bà ta mới bừng tỉnh, vội vàng đi v
