Pair of Vintage Old School Fru
Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328845

Bình chọn: 10.00/10/884 lượt.

lại còn rất xấu, mà không phải xấu bình thường nữa. Rốt cuộc là sao vậy nhỉ? Không được, tôi phải làm cho rõ.

Thế là, tôi chân thành nói ra suy nghĩ của mình: "Nhưng, cửa hàng trưởng à, tại sao em lại thấy xấu quá vậy? Có phải do mắt em có vấn đề không?"

Bà bác kia nghe câu nói này, gương mặt lập tức tỏ ra kém vui. sắc mặt cửa hàng trưởng cũng sầm xuống.

Trương Trân ra sức nháy mắt ra hiệu với tôi, vừa lắc đầu vừa huơ tay, còn nhép môi không ra âm thanh nữa, tóm lại là ý gì thế, Tương Trân này cũng thật là... tôi có phải là người câm điếc đâu, IQ cũng không cao lắm, làm sao hiểu được.

"Chính xác, mắt của cô có vấn đề". Cửa hàng trưởng bực bội.

"Hả? Thật ạ? Vậy cảm giác của mọi người nhìn thấy bác ấy mặc bộ quần áo này thì thế nào nhỉ?" Tôi phải kiểm chứng mắt tôi có phải xảy ra vấn đề gì thật không, có đến nỗi trở thành gương biến dạng không, nhìn gì cũng thấy méo mó.

"Chị xem, bộ quần áo này tôn lên những ưu điềm của chị, đúng là càng phong độ và xinh đẹp hơn!" Cửa hàng trưởng lườm tôi một cái rồi phớt lờ đi, bắt đầu nói với bà bác đó.

"Nhưng sao em không cảm thấy tôn dáng gì nhỉ, em chỉ toàn thấy thịt và thịt xếp lớp thôi". Cùng lúc với cậu nói của tôi, ánh mắt cửa hàng trưởng cũng như đóng đinh trên mặt tôi, Trong đó phát ra ánh sát khí. Tha thứ cho tôi, tôi chỉ muốn bày tỏ sự nghi ngờ của mình thôi, mắt tôi nhìn thấy thế mà.

Ba người họ không nói gì nữa.

"Đương nhiên rồi, nếu không có khối thịt xếp lớp này thì tuyệt đối sẽ rất đẹp". Tôi vội vã thử hòa hoãn không khí.

"Có điều, bác ơi, với suy nghĩ của cháu, tốt nhất là đừng mặc bộ này, cháu nghĩ tốt cho bác mà, nếu bác không mặc thì chẳng ai cười bác đâu. Tất nhiên, nếu bác mặc rồi đi lại trong nhà một mình thì cũng có thề, vì người ta không nhìn thấy. Còn nữa, tại sao bác lại thích mặc màu đỏ tươi thế nhỉ? Bác đúng là có tâm hồn trẻ trung, giống cháu lúc còn học tiểu học, cũng thích mặc những bộ quần áo màu đỏ tươi như vậy. Còn nữa, bác không thấy như vậy là khó chịu ư? Bộ quần áo này bó sát người bác như bó giò vậy, bác không thấy mệt ạ? Nếu cháu mà mặc bộ quần áo bó sát và không hợp size như thế, chắc sẽ ngại chết đi được.

Tôi vẫn chưa nói hết, bà bác kia đã sầm mặt xách túi lên, chuẩn bị bỏ đi. "Ôi ~? Bác ơi, bác định đi ạ? Bộ quần áo bác vẫn chưa thay ra ạ?" Tôi vội vàng nhắc. Bà bác quả nhiên lại sa sầm mặt quay lại, rồi chẳng nói chẳng rằng trở lại vào phòng thay quần áo.

"-0- Quách -O- Tiễn -O- Ni!!!" Cửa hàng trưởng im lặng nãy giờ cuối cùng đã lên tiếng.

"Vâng ~?"

"Cô đi được rồi".

"Ôi ~? Phải đi đến đâu ạ? Đến cửa hàng khác? Cửa hàng này có chi nhánh ư?"

"Ý của tôi là - cô, bị, đuổi, việc!"

"Tại sao???"

"Vì cô không phù hợp làm nhân viên cửa hàng!"

"Ôi ~, thì ra thế!!!'

A_0" Bồ Tát ơi, tại sao lại thảm như vậy? Đây đã là công việc thứ ba rồi, sáng hôm nay ngã một cú đúng là mang vận xui đến cho tôi! Hoặc là, do cái mũi dán băng OK này mang lại điềm gở chăng? Tôi muốn chết quá tôi ơi. Chuyện đã đến nước này, tôi còn có cách nào nữa? Chỉ còn nước cúp đuôi lủi thủi ra khỏi cửa hàng thôi.

T_T ............ Buồn bực quá, nhưng buồn bực đến mấy cũng bó tay, chỉ còn lại công việc cuối cùng, Quách Tiễn Ni, phải trân trọng đấy, có biết không? Phải!!! Buổi tối, tôi đến tiệm ăn làm nhân viên phục vụ.

Tiệm ăn này buôn bán rất ổn, tôi vừa thay xong đồng phục đã nhìn thấy rất nhiều khách đang ngồi trước những chiếc bàn trống huơ trống hoác để đợi phục vụ đến chọn món ăn. Tôi vội vã cầm thực đơn đến trước mặt một bà lão đang đợi có vẻ rất bực bội.

"Thưa bà, xin hỏi bà cần chọn gì ạ?" Tôi đưa thực đơn đến, bà lão run lẩy bẩy đón lấy, sau đó sờ soạng trong túi hồi lâu rồi rút ra một cặp kính. Bà đeo lên trên mặt để đọc thực đơn.

Tóc bà lão này cũng thú vị thật, trắng như bông, rất trắng, rất trắng, tôi mở to mắt nhìn cả một lúc lâu cũng không phát hiện ra sợi đen nào, nhìn từ sau lưng cũng rất giống kiểu tóc nhuộm bạc rất thời trang thịnh hành hiện nay!

Già thế rồi còn đến đây ăn một mình, đúng là đáng thương. Hu hu hu.. .tôi thấy chua xót chỉ muốn khóc.

Có điều, bà lão này đúng là khiến tôi thấy phiền quá, tôi nhìn tóc bà cả ngày trời, mà bà vẫn đọc thực đơn từng chữ từng chữ một, cảm giác hình như không phải đến để ăn, mà lại đến để nghiên cứu thực đơn ấy.

"Bà ơi, xin hỏi bà cần chọn gì? Có thể nhanh hơn chút được không?"

Không có phản ứng, bà vẫn đang chuyên tâm nghiên cứu, đôi mắt nếu không đeo cặp kính thì chắc chắn đã dán sát vào tờ thực đơn rồi.

"Bà ơi, bà có nghe cháu nói gì không? Rốt cuộc bà muốn chọn món gì?" vẫn không có phản ứng, bà vẫn đang chăm chú nghiên cứu thực đơn.

"Bà à, rốt cuộc bà ăn món gì? Bà không ăn thì cháu mang thực đơn đi đây." Tôi rút tờ thực đơn "xoạt" một tiếng ra khỏi tay bà lão.

"Hừm- cái con nhóc kia, trả thực đơn cho tôi."

"Tại sao phải trả cho bà? Có phải của bà đâu."

"Tôi vẫn chưa chọn món."

"Vậy giờ bà chọn đi."

"Cô phải đưa thực đơn cho tôi chứ, những món tôi vừa xem chẳng nhớ được món nào." Vậy thế này ạ, cháu sẽ đọc tên món ăn để bà chọn. Bà xem chậm quá, như ốc sên ấy.