ng có cảm giác rất lạ. Dù sao tôi cũng
không phải cầm thú, làm xong là coi như chẳng có chuyện gì.
Hàng ngày khi xong việc, không có việc gì tôi lại rất hạ lưu ngồi
nghĩ đến cơ thể đàn bà. Nhớ đến Bạch Khiết, muốn cùng Bạch Khiết làm
việc đó. Nhưng dù sao đó cũng chỉ là tưởng tượng, còn Lâm ma nữ thì tôi
đã thực sự từng quan hệ với cô ta, thật sự từng cảm nhận được vẻ đẹp và
sự lẳng lơ của cô ta, từng tận hưởng sự dịu dàng như nước và mãnh liệt
như lửa của cô ta.
“Thế này là sao?” Cô ta vẫn hung hăng dữ dằn như thế, cặp kính to bản đã đổi màu đậm hơn càng khiến người ta có cảm giác cô thật thâm sâu khó lường. Tôi chuyển ánh mắt sang bên cạnh, cả kho là một đống hỗn độn,
tôi lại nhìn Đàm Đào Sênh.
Đàm Đào Sênh tiến lên một bước: “Lâm tổng giám, sáng nay Ân Nhiên
trực ban, để nhận được nhiều lương hơn, cậu ta đã đuổi hết nhân viên
chuyển hàng đi rồi, bình thường đều một mình cậu ta bốc dỡ hàng, nhưng
làm rất tồi.”
Lâm ma nữ tiến từng bước lại chỗ tôi, giống như hôm sau khi chúng tôi quan hệ vậy: “Lần đầu tiên tôi kiểm tra kho đột xuất thì anh không có
mặt, tự tiện rời khỏi vị trí? Làm việc không đến nơi đến chốn? Như thế
thành cái gì hả? Lần trước tôi đã tha cho nhưng anh không biết nắm lấy
cơ hội. Lần này định thế nào?”
Giải thích chính là ngụy biện, nói gì cũng công cốc thôi, bình thường tôi dọn dẹp kho vô cùng sạch sẽ, thùng hàng cũng xếp rất ngay ngắn gọn
gàng, những việc đó có ai nhìn thấy? Tôi nghiến răng: “Hôm nay tôi sẽ
gửi đơn thôi việc cho chị.”
Cô ta dẫn bọn tay chân thả Ân Nhiên đi mất, Đàm Đào Sênh biết không
thể động vào phần tử bạo lực tôi đây nên vội chạy theo họ. Tôi nhẫn
nhịn, xếp lại hàng rồi lấy giấy bút viết đơn thôi việc.
Đàm Đào Sênh xin nghỉ liền một tuần, hắn ta sợ tôi đánh chết, đơn
nghỉ của hắn được Mạc Hoài Nhân phê chuẩn, đúng là hai tên chó má!
Chiều tối tôi đóng cửa kho, có lẽ người ở văn phòng đã về hết rồi,
nhưng chắc chắn Lâm ma nữ vẫn đang làm thêm giờ. Tôi cầm đơn nghỉ việc
đi lên, càng đến gần văn phòng bước chân càng nặng nề. Rời khỏi đây tôi
có tìm được công việc tốt hơn không? Tôi là chỗ dựa cho cả gia đình,
không có tiền gửi về thì hai đứa em tôi biết làm sao?
Tôi gõ cửa văn phòng Lâm ma nữ, bước vào, cô ta ngẩng lên nhưng không nhìn tôi nói: “Có việc gì?”
Vào khoảnh khắc đặt đơn từ chức lên bàn cô ta tôi thấy toàn thân nặng trĩu, dường như khung xương không đỡ nổi cơ thể tôi nữa. Cứ nghĩ phải
rời khỏi đây một cách uất ức thế này tôi vô cùng ức chế.
Cô ta cầm lên nhìn: “Thật ra với khí độ của anh chẳng có tư cách làm
quản kho của công ty này, lẽ ra nên đuổi anh từ lâu rồi. Anh về đi, mấy
ngày nữa thuê được nhân viên mới tôi sẽ thông báo anh đến phòng tài vụ
thanh toán.”
Ảo não đi xuống, phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí, khi đã xui xẻo
thì làm gì cũng xui xẻo. Xuống đến bên dưới, tôi thấy một đôi nam nữ
đang cười nói vui vẻ trên một chiếc xe hạng sang, tôi không biết người
đàn ông kia, nhưng nhìn là biết quý tộc, gương mặt cũng bình thường.
Người phụ nữ là Bạch Khiết.
Tim tôi như bị sét đánh trúng, toàn thân tê dại, xem ra nên dập tắt
hy vọng có một ngày thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn để theo đuổi cô ấy
được rồi, đó thực sự là suy nghĩ không thực tế chút nào.
Hai hôm sau, công ty vẫn chưa thuê được quản kho mới, khi tôi đang
chuyển hàng trong kho, cấp trên thông báo tôi đến phòng họp. Tôi ngạc
nhiên: “Tôi? Đi họp? Họp ở phòng hội nghị?” Phòng hội nghị là nơi dành
riêng cho các lãnh đạo cấp cao, đuổi việc tôi có cần phải làm lớn chuyện thế không?
Tôi bước vào phòng hội nghị đầy bất an. Lãnh đạo toàn mặc com-lê thắt cà-vạt, đi giày da cao cấp đen bóng, thấy một kẻ người bốc mùi đầy mồ
hôi đi vào thì đều nhìn một cách khó hiểu. Lâm ma nữ ra hiệu cho tôi
ngồi vào cái ghế ở dưới cùng. Tôi ngồi đó, bên cạnh là Mạc Hoài Nhân,
hắn bịt mũi dịch người sang bên kia cứ như tôi là ôn dịch vậy.
Rồi hắn nhìn tôi với ánh mắt đầy căm ghét, thù hận. Mạc Hoài Nhân,
tưởng chỉ mày muốn đánh tao sao? Ông mày đây muốn tẩn cho mày một trận
lâu rồi!
Một lãnh đạo cao hơn ở bên cạnh nhìn tôi khinh bỉ: “Vào đây mà cũng không biết đường chỉnh trang lại quần áo.”
Tôi nhìn lại mình, ngực rộng vai nở, quần bộ đội, áo phông đen không
tay bó sát người. Tôi vốn đã cường tráng, cộng với gần đây làm nhiều
việc nặng, dáng người hình tam giác ngược khiến tôi thêm khỏe mạnh, dũng mãnh, cơ bắp gân xanh nổi cuồn cuộn như bộ đội hải quân lục chiến cởi
bỏ áo ngoài sau khi huấn luyện vậy.
Tôi tách biệt hoàn toàn với phòng hội nghị này, cũng hoàn toàn khác
biệt với những lãnh đạo cao cấp này. Không biết Lâm ma nữ gọi tôi đến
đây làm gì?
Cô ta nhìn quanh một lượt, hơi thiếu tự nhiên dừng lại trên người tôi rồi nhanh chóng rời mắt đi: “Gần đây trong thành phố chúng ta xảy ra
mấy vụ trộm rất lớn. Một số kẻ lẻn vào kho chứa đồ quan trọng của các
công ty để trộm hàng. Cấp trên đã họp, kho hàng của chúng ta toàn hàng
quan trọng, nhân viên quản kho nhất định phải làm cho tốt công tác phòng chống trộm.”
Mạc Hoài Nhân suy nghĩ một chút rồi giơ tay: “Lâm t