XtGem Forum catalog
Nữ Vương Dã Man Của Tổng Giám Đốc

Nữ Vương Dã Man Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322525

Bình chọn: 8.00/10/252 lượt.

ho anh biết em thích anh, đây chẳng phải là quá xấu hổ sao?”

“Tại sao phải xấu hổ?”

“Giống như em đang theo

đuổi anh vậy, cái này không phải xấu hổ là gì?” Làm ơn đi, mặc dù người

ta rất thẳng thắn, nhưng con gái vẫn còn có sự dè dặt, cho nên cô phải

làm sao chứ?

“Vậy nếu như anh nói anh yêu em trước thì sao?”

“Vật không giống nhau. Bởi vì người nói trước là anh nên chuyện đương nhiên

là…” Ah, Sĩ Bảo nói gì đó làm Quý Tiệp bỗng nhiên bừng tỉnh, hai con mắt mở to nhìn anh chằm chằm.

Cô không nghe lầm chứ? Sĩ Bảo nói anh yêu cô.

“Điều này sao có thể?”

“Tại sao lại không hiểu chứ? Bằng không, em cho rằng tại sao những năm gần đây anh chưa từng có bạn gái chứ?”

“Em cho rằng anh hơi cổ quái!” Cô nói hươu nói vượn.

Anh trừng mắt nhìn cô.

Thật sự là vậy mà! Không phải cười cợt là được rồi sao? Làm gì mà dữ vậy “Vậy tại sao anh không nói cho em biết là anh yêu em?”

“Bởi vì anh cho rằng em nhìn ra được.”

“Em không phải là thần, anh không nói thì làm sao em biết được?” Quý Tiệp

liếc mắt nhìn anh, đương nhiên không vui với lời anh nói.

“Mỗi

lần em có khó khăn anh đều biết, còn mặc cho em có biểu thị quyền sở hữu trên cơ thể anh. Em nói xem, anh không yêu em thì sao phải cưng chiều

em đến vậy?”

“Nói cũng phải.” Quý Tiệp gật đầu, dường như hiểu

được chút ít lời anh nói. Nhưng mà, ngay sau đó cô lại cảm thấy có gì đó không đúng. “Nói như vậy, anh đã yêu em từ lâu rồi?”

“Bây giờ em mới biết à?” Đúng là đồ không có lương tâm. Làm hại anh cứ đợi cô hết sức chân thành.

Dương Sĩ Bảo thật sự chỉ muốn mình cô, vì vậy anh đưa tay ra.

Quý Tiệp đánh tay anh một cái.

Cô hiện giờ có chuyện rất quan trọng muốn hiểu rõ, anh đừng làm cô bối rối “Nói như vậy, hai năm qua, chuyện em thầm mến anh là rất vô nghĩa à?”

Nghĩ đến điểm này, Quý Tiệp đột nhiên hết sức tức giận, cũng giống như đã bỏ mất một chặng đường oan uổng với cô vậy.

“Ha! Cô hai à, em có lương tâm một chút có được không? So với em, anh còn

oan hơn ý chứ. Từ năm mười tuổi anh đã luôn thầm mến em.” Hai mươi mấy

năm qua, cô cho rằng anh nhìn cô đổi bạn trai hoài mà tâm tình rất vui

sao? “Em còn dám tới thanh toán tội của anh?” Cô thật không muốn sống

nữa mà.

“A!” So ra thì anh càng uất ức hơn cô rồi.

Coi như mọi chuyện đã sáng tỏ, rốt cuộc vấn đề đã được giải. Dương Dĩ Bảo lại

muốn Quý Tiệp “Tới đây!” Anh ngoắc tay, muốn Quý Tiệp ngồi bên cạnh anh.

Quý Tiệp nghe lời đi tới.

“Có nghĩ đến anh không?” Dương Sĩ Bảo ôm Quý Tiệp vào trong ngực.

“Ngu ngốc! Mỗi ngày đều nhìn thấy anh, làm sao mà phải nghĩ đến anh chứ?”

Trán cô dựa trên gương mặt anh, hôn vào vành tai anh cùng tóc mai chạm

vào nhau.

“Anh hỏi em có nghĩ đến thân thể anh không?” Dương Sĩ

Bảo để cho cô ngồi vào bắp đùi anh, làm cô cảm nhận được dục vọng dưới

hông anh.

Thân thể của anh rất nhớ cô.

“Em không cần à?” Anh dùng giọng nói khàn khàn quyến rũ cô.

Quý Tiệp xấu hổ gật đầu một cái.

Thật ra thì, kể từ hai năm trước, sau khi cô được nếm thử mùi vị vui thích

của tình yêu, mỗi ngày mỗi đêm cô đều mơ ước thân thể của anh “Không ngờ anh lại có thể nhịn lâu như vậy!”

“Làm sao em biết anh nhịn chứ?”

“Cái gì?” Lời anh nói là có ý gì?

“Cô hai à, em ngủ sát vách với anh!” Có rất nhiều phương tiện. Đi bộ không

cần phải tốn tới một phút “Lúc em ngủ đều không khoá cửa, hơn nữa, lần

nào em ngủ cũng rất ngon cho nên…” Cho nên, cô cho rằng anh thật sự an

phận sao? Cô nằm ngủ sát vách, thế mà anh lại không chịu làm cái chuyện

dễ dàng đó à? Ngu ngốc!

“Anh nói là, tối nào anh cũng nhân lúc em ngủ, đối với em như vậy…” Quý Tiệp càng nói mắt càng mở lớn.

Khó trách cô rõ ràng rất nhớ những lúc ân ái cùng A BẢo, nhưng mà thân thể

lại rất thoả mãn, một chút cũng không có việc chưa thoả mãn dục vọng.

Lại khó trách mỗi sáng lúc rời giường, bên đùi cô ẩm ướt nhớp nhúa, thì

ra nguyên nhân là do anh.

“Sao anh có thể làm như vậy? Đồ tiểu nhân!” Cô tức chết mất. Quý Tiệp giơ quả đấm lên muốn đánh anh.

Dương Sĩ Bảo vội vàng giữ lại quả đấm của cô “Chính em cũng rất thích mà.”

“Điều này sao có thể? Rõ ràng em đang ngủ mà!” Cô một chút cũng không có cảm

giác hưởng thụ, cho nên, anh chớ đem tội lỗi đổ lên người cô.

“Mặc dù em đang ngủ, nhưng mà thân thể vẫn có phản ứng rất tốt khi làm xong

mà? Hơn nữa, em cho rằng anh lén lút đi vào thì anh vui lắm sao? Anh

cũng rất nhẫn nại. Bởi vì anh đều ở đây để lấy lòng thân thể em, anh căn bản cũng không được hưởng thụ.”

“Thật sao?”

“Đương nhiên

rồi. Bằng không sao sau khi anh làm xong lại cứ lẩn tránh một mình ở

trong phòng, len lén năm ngày mới làm một lần.”

Nói cũng phải, Quý Tiệp cảm thấy A bảo nói rất có lý. Thế nên cô đành gật đầu.

“Vậy bây giờ anh còn muốn không?”

“Em nói đi?” Anh nhắc cái mông hướng lên trên húc một cái khiến Quý Tiệp

hiểu được lửa dục vọng của anh mãnh liệt biết bao nhiêu. Anh rất muốn,

rất muốn…

Vì vậy, Dương Sĩ Bảo ôm Quý Tiệp tiến về phòng, đối với chuyện Quý Tiệp muốn làm gì thì làm, làm hại anh đến hai mươi mấy năm

tới đều nghĩ là làm chuyện đó với cô.

Nhưng những chuyện ấy cũng

phải có phần hạn chế n