quăng cuốn sổ màu đỏ lên trên bàn trà.
Sở Thiên Ngạo nhíu mày,
cầm lấy cuốn sổ nhìn kỹ lại "Lãnh Liệt Hàn, cậu không cần keo kiệt thế
chứ? Chuyện cả đời của em gái tôi lại chỉ đơn giản như vậy sao?"
Nhà họ Lãnh và nhà họ Sở luôn luôn đối đầu nhau, tuy biết Sở Thiên Ngạo là
anh trai Hạ Du Huyên, thế nhưng hai nhà vẫn không ngừng đọ sức với nhau.
Đường Sâm cùng Lãnh Liệt Hàn ở chung một phe, tự nhiên cũng sẽ bất hòa với
nhà họ Sở. Thế nhưng bây giờ, anh ta lại theo phe Sở Thiên Ngạo "Đúng
vậy, chuyện của Huyên Huyên anh định cứ cho qua đơn giản như vậy sao?
Không được không được, nói như thế nào cũng phải buộc tên yêu nghiệt này chi một khoản lớn." Để cho anh hung hăng ăn tươi nuốt sống tên yêu
nghiệt này.
"Em thấy là anh muốn ăn sạch tiền của Lãnh thiếu a." Mộc Y Sương không chút do dự lật tẩy Đường Sâm.
"Cho dù anh có ăn như thế nào đi nữa thì Lãnh thiếu cũng không hết tiền được đâu." Mộc Nhĩ ru rú trong lòng Ngân Long, sửa sửa móng tay.
"Chậc chậc. . .Đường Sâm anh phải đỏ mắt rồi." Hề Linh cùng Thanh Long liếc
mắt nhìn nhau. Bỏ đá xuống giếng sao? Đây là chuyện hai người thích
nhất.
"Ài, Đường đại thiếu, anh cam chịu đi." Lạc Tình thở dài một tiếng, Hắc Xà thập phần phối hợp lắc đầu phụ họa.
"Cũng đúng a, anh cứ đỏ mắt mong chờ đi." Đường Sâm nhìn chằm chằm vào Mộc Y Sương, người vừa nói ra câu này.
Mộc Y Sương không thèm để ý tới ánh mắt giết người của Đường Sâm, tiếp tục
nói "Đường Sâm anh muốn mặt mũi không có mặt mũi, muốn dáng người cũng
không có dáng người. Muốn cái gì cũng không có. Ài, Em thật là khờ mà,
không hiểu lúc trước tại sao lại chọn người đàn ông như vậy a?"
"Mộc, Y, Sương." Ánh mắt Đường Sâm tựa như sắp phun ra lửa.
Mộc Y Sương thầm kêu một tiếng: Không xong rồi! đùa quá mức rồi.
Nhìn thoáng qua xung quanh, trước đây Huyên Huyên còn bảo vệ được mình, hiện tại. . .
Đám người Hề Linh chắc chắn cũng không được. Vậy chỉ còn. . .
"Oánh Oánh, cứu mình với." Mộc Y Sương khẩn trương kéo Hoàng Ngọc Oánh qua làm lá chắn.
Ha ha, Oánh Oánh có Sở Thiên Ngạo làm hậu thuẫn, không có chuyện gì rồi!
Hoàng Ngọc Oánh không hổ là chị cả ôn nhu hiền thục, nhẹ nhàng xoa xoa
đầu Mộc Y Sương, nói với Đường Sâm "Đường thiếu, Sương Sương còn nhỏ,
không hiểu chuyện. Anh là người đàn ông của cô ấy, phải rộng lượng một
chút."
Đường Sâm gầm thét "Không hiểu chuyện? Không hiểu chuyện
thì có thể đem người đàn ông của mình ra tổn hại nhiều lần như vậy sao?"
Hoàng Ngọc Oánh ngẫm nghĩ, cũng đúng a. . . Hai người này ngày nào cũng đấu
võ mồm, nếu như có một ngày hai người họ không còn ầm ĩ nữa, như vậy mọi người mới thấy không quen thuộc a.
Rất nhanh sau đó, không khí lại trở về bình thường.
Mộc Y Sương tiếp tục đấu khẩu cùng Đường Sâm, đám người Hề Linh thỉnh
thoảng cũng sẽ nói vài câu làm tổn hại Đường Sâm. Đám người Thanh Long ở một bên xem trò vui cùng người phụ nữ của mình.
Sở Thiên Ngạo cùng Hoàng Ngọc Oánh yên lặng ngồi trên sofa xem tivi.
Còn Lãnh Liệt Hàn và Hạ Du Huyên a.
Hai người này thì lại càng kỳ quái hơn, mỗi thời mỗi khắc đều ân ân ái ái.
Tình huống như vậy, thực sự cực kỳ bình thường! Sáu tháng sau
Hạ Du Huyên đã mang thai đến tháng thứ chín.
Bệnh viện nhà họ Lãnh, nơi đây là bệnh viện chuyên thuộc của Lãnh Liệt Hàn.
Lúc này, Hạ Du Huyên đang nằm trong một căn phòng rộng như sân bóng rổ, bên trong cái gì cũng có.
Lãnh Liệt Hàn đang lột vỏ từng quả nho một nhét vào miệng Hạ Du Huyên "Bảo bối, a. . ."
"A. . ." Hạ Du Huyên nghe lời há miệng.
Vừa ăn vừa hỏi "Đúng rồi. Cái vị thiên kim Lâm Thị kia đâu?"
Ai ngờ, Lãnh Liệt Hàn nhíu mày "Cái gì là thiên kim Lâm Thị?"
". . .Chính là cô gái thiếu chút nữa sẽ đính hôn cùng anh đó." Đường Sâm trả lời.
"Anh đã quên?" Mộc y Sương trừng mắt, mọi người cũng quay ra nhìn Lãnh Liệt Hàn. Quên nhanh như vậy sao?
"A. . . Cái đó a. Không biết. Làm sao vậy?" Lãnh Liệt Hàn không thèm để ý
nói. Những người không quan trọng, tùy tiện liếc nhìn một cái rồi thôi.
Nhớ kỹ như vậy để làm gì?
"Trong hồ cá sấu." Sở Thiên Ngạo lạnh lùng nói.
"Hử? Cô ta đắc tội với anh sao? Hay cô ta đã khi dễ Oánh Oánh?" Hạ Du Huyên nghi hoặc hỏi.
Khó trách đã lâu không thấy Lâm Mỹ Hàm, thì ra đang chơi đùa với cá sấu a. Khó trách không thấy tới quấy rầy bọn họ.
"Không có. Anh nhìn thấy cô ta ngứa mắt." Sở Thiên Ngạo vô cùng bình tĩnh nói.
Mọi người nghẹn lời a. Không vừa mắt? Không vừa mắt là có thể đưa người ta vào nơi sống không bằng chết như vậy?
"Ôi. . .A a a a. . . " Đột nhiên, Hạ Du Huyên ôm bụng, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên thống khổ.
"Làm sao vậy? Bảo bối, làm sao vậy?" Lãnh Liệt Hàn sợ hãi đến tột độ, nhìn
khuôn mắt nhỏ nhắn của cô hiện lên sự thống khổ như vậy, hận không thể
chuyển sự thống khổ đó qua cho mình.
"Sắp, sắp sinh, sắp sinh
rồi. . . . Mọi người mau ra ngoài. Lập tức chuyển sang khoa phụ sản."
Mộc Y Sương là người duy nhất ở đây biết y thuật, hô to.
"Không, không được. . . .Nước ối, nước ối vỡ rồi." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Du Huyên trở nên trắng bệch.
Chất lỏng trong suốt dọc theo hạ thân cô chảy xuống.
"Nữ ở lại