XtGem Forum catalog
Nước Chảy Thành Sông

Nước Chảy Thành Sông

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325623

Bình chọn: 7.00/10/562 lượt.

mười ngón tay lồng vào nhau.

Lòng bàn tay của hai người mềm nhẹ mà chặt chẽ áp vào nhau, ấm áp, dịu dàng, giống như tấm lòng của họ dành cho nhau – gắn bó sít sao, chưa hề tách

rời.

Nhìn những ánh mắt vừa vui

mừng vừa lo lắng mà những trưởng bối dành cho mình, Chu Mộc dịu dàng

cười, mở miệng nói tiếp: “Ông ngoại, bà ngoại, ba, mẹ, mọi người hãy yên tâm đi ạ… Những lúc Lâm Tu không có nhà, con sẽ tự chăm sóc bản thân

thật tốt. Không để anh ấy lo lắng, cũng không để mọi người bận tâm.”

Cô gái này hiểu chuyện như thế, bậc trưởng bối bọn họ còn có thể nói thêm gì đây?

“Cô bé ngoan. Ông ngoại không nhìn lầm con.” An Quốc Huân vui mừng cảm thán.

Nghe vậy Chu Mộc chỉ cười nhạt, ánh mắt lại lưu luyến nơi Lâm Tu bên cạnh không nỡ dời đi.



Một ngày yên bình và ngắn ngủi trôi qua, bất tri bất giác trời đã tối, sau khi ăn cơm tắm rửa, Lâm Tu đi tới chỗ điện thoại bàn nghe máy, còn Chu Mộc thì vào phòng ngủ sửa soạn quần áo và đồ dùng hàng ngày để ngày mai Lâm Tu mang về doanh trại.

Không thể không nói, loại thời khắc này, trong lòng thật sự không dễ chịu chút nào.

Trên bàn là ủi là bộ quân phục ngày mai Lâm Tu sẽ mặc khi về đơn vị, Chu Mộc cầm bàn ủi tỉ mẩn ủi từng li từng tí, đợi đến khi ủi xong toàn bộ, trên trán cô đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.

Vuông vắn, thẳng thớm, Chu Mộc đem mắc áo tới treo bộ quân phục trong tay lên ngay ngắn, chỉ nhìn như vậy cũng có thể tưởng tượng ra cảm giác Lâm Tu

khoác bộ quân phục này trên người ngày mai.

Vóc dáng của người đó, vĩnh viễn đều chói mắt như thế.

Mà anh ưu tú đến vậy, cũng thuộc về Chu Mộc cô.

Cô nên vì anh mà kiêu ngạo. Ý thức được anh là một thành viên trong quân

giải phóng nhân dân Trung Quốc, Chu Mộc cảm thấy, trọng trách trên vai

mình cũng nặng thêm một chút.

Cái mà Lâm Tu phải bảo vệ, là quốc gia của chúng ta, mà cô phải gìn giữ, lại là gia đình của bọn họ.

Nghĩ đến ngây ngẩn, Chu Mộc không để ý, bất cẩn làm rơi cuốn sổ ghi chép của Lâm Tu xuống sàn.

Khoảnh khắc cúi người nhặt cuốn sổ lên, một mảnh giấy bung ra, rơi xuống bên chân Chu Mộc.

Đây là…

Nhìn nét chữ quen thuộc trên mảnh giấy kia, khóe miệng Chu Mộc bất giác cong lên.

Cùng lúc ấy, nước mắt nén nhịn lâu ngày cũng rốt cục không nén nổi mà rơi trên mặt giấy.

Dùng sức khụt khịt mũi, Chu Mộc cố nén nước mắt, kẹp lại mảnh giấy vào cuốn sổ, sau đó chậm rãi khép lại.

Tiếp đó, cô đi tới chỗ ngăn kéo tủ đầu giường lấy giấy và bút, bắt đầu vung bút “loẹt xoẹt” viết gì đó.

Khi Lâm Tu trở lại phòng ngủ, những đồ đạc cần thiết để ngày mai xuất phát

đã được chuẩn bị đầy đủ, Chu Mộc lúc này đang mặc áo ngủ ngồi ở bên

giường, trên tay cầm một quyển sách, trong cái khay bên cạnh đặt một ly

sữa nóng.

Lâm Tu bước tới ngồi cạnh cô.

Hai người chỉ nhìn nhau, không ai lên tiếng.

Ánh đèn giường dìu dịu càng làm cho đường nét xinh đẹp của Chu Mộc trở nên

nhu hòa, đôi mắt cô sáng ngời, biểu tình trên mặt khiến người ta không

kìm lòng nổi mà xót xa.

Như là bị

người ta đâm trúng chỗ mềm yếu, ngực Lâm Tu chợt thắt lại khó chịu, nhìn người nọ thêm một lần, trong lòng lại thêm một phần không nỡ cùng bứt

rứt.

“Mộc Mộc.” Dù trong lòng có

ngàn vạn điều muốn nói, lời nói ra khỏi miệng lại nhàn nhã bình thản

không muốn làm ảnh hưởng đến tâm tình của cô, Lâm Tu nhẹ nhàng ôm lấy

Chu Mộc, ngón giữa thon dài khẽ vuốt qua chóp mũi cao đẹp của cô, “Không còn sớm nữa… Ngủ đi.”

Giọng nói

trong trẻo dịu dàng như vậy, Chu Mộc nghiêng đầu khẽ dựa vào ngực Lâm

Tu, cảm giác luyến tiếc trong lòng lại theo những lời này mà cuồn cuộn

trào lên.

Trong khoảnh khắc, cô có rất nhiều lời muốn nói.

Muốn nói cho anh biết rằng cô đã kẹp ảnh cưới của bọn họ vào trang cuối cùng trong cuốn sổ của anh, như vậy mỗi khi nhớ

cô anh đều có thể giở ra xem; muốn bảo anh đừng nên lo lắng cho ông

ngoại và cha mẹ, bởi vì có cô ở đây, cô sẽ thường xuyên tới thăm và bầu bạn với bọn họ, cô sẽ luôn thay anh chăm sóc họ; muốn nhắc anh nhớ ngày nào cũng phải gọi điện báo cho cô biết

tình hình của anh, bởi vì nếu không được nghe giọng anh cô sẽ ăn không

ngon ngủ không yên; muốn nhắn nhủ anh rằng nếu có thể anh nhất định phải nhớ viết thư cho cô, bởi vì nhìn thấy chữ viết của anh cô sẽ cảm thấy

trong cuộc sống vẫn tồn tại dấu vết của anh…

Muốn dặn anh rằng ngày mai lúc đi nhất định đừng quay đầu lại, bởi vì nếu để cô nhìn thấy anh quay đầu, cô nhất định sẽ bất chấp tất cả mà nhào vào

lòng anh khóc òa lên…

Có bao nhiêu

lời còn chưa nói ra khỏi miệng, có bao nhiêu chuyện còn chưa kịp cho anh biết, nhưng mà, sáng sớm ngày mai, anh đã phải đi rồi.

Lời nhắn của tác giả: Dạo trước lượn diễn đàn đọc được một câu của một quân tẩu viết cho ông xã – Ông xã em đem thanh xuân kính dâng cho tổ quốc,

em đem thanh xuân hiến dâng cho ông xã.

Chỉ một câu đơn giản như thế, đọc đi đọc lại hai lần, tự nhiên rơi nước mắt.

Không oán không hối – là thái độ của người chiến sĩ đối với tổ quốc, càng là

thái độ của quân tẩu đối với chồng, chỉ muốn nói với các chị quân tẩu

một tiếng – vất vả cho các chị rồi!

Mới chớm hạ, nhiệt độ buổi sáng không t