à huấn luyện viên chính đã sớm bận tới
mức váng đầu hoa mắt chẳng phân biệt được ngày đêm, lúc nhận được tin cô vợ trẻ nhà mình mang thai xong, anh mừng như điên, vì không thể thường
xuyên về nhà nên anh nhờ Chu Mộc chăm sóc An Hòa.
Hứa Úy hiểu con người Chu Mộc, cô chu đáo, tỉ mỉ, mấu chốt là có cô ở bên cạnh, tốt xấu gì vợ anh còn có người để tâm sự.
Lấy khồng không nên lấy chồng lính, một năm bốn mùa phòng không gối chiếc.
Những lời này ở một mức độ nào đó chính là hình dung chân thực về cuộc
sống của bọn họ.
Đây là vấn đề quan trọng đầu tiên mà những người lính và vợ của họ đều phải đối mặt, cũng
là nỗi bất đắc dĩ sâu trong đáy lòng Hứa Úy, Lâm Tu cùng với hàng nghìn
hàng vạn người lính khác.
“Mộc Mộc, cậu thật sự không định tùy quân à?” An Hòa vừa uống canh cá diếc nóng hổi mẹ chồng mới mang tới vừa mở miệng dò hỏi Chu Mộc ngồi bên cạnh.
“Ừ.” Chu Mộc nói bâng quơ: “So với tùy quân, tớ còn muốn ở lại thành phố A làm thiết kế hơn.”
“Vậy cậu với anh mình… Cứ xa cách như vậy hả?” An Hòa buông cái thìa trong tay xuống nhìn cô.
“Từ lúc mình gả cho anh cậu đã lên tinh thần chuẩn bị chung đụng thì ít xa
cách thì nhiều rồi.” Chu Mộc kéo khóe miệng khẽ cười nói: “Tám năm kháng chiến gian khổ bền bỉ còn có thể thắng lợi, bọn mình có kém chỗ nào
đâu? Hơn nữa, cậu với Hứa Úy cũng đâu có quấn quít lấy nhau!”
“Nhưng mà, Mộc Mộc à.” An Hòa thở dài nhìn Chu Mộc nói: “Mình công tác ở tổng
viện, tốt xấu gì hàng ngày cũng sinh hoạt dưới mí mắt của ba mình.
Phương diện nào cũng có thể chăm sóc cho nhau. Cậu thì khác, cô chú đều
không sống cùng thành phố, tuy nói khoảng cách không xa, nhưng dù sao
cậu cũng không thể ngày nào cũng chạy về nhà được. Cậu đó – một mình ở
nhà cho dù không suy sụp, nhưng ngộ nhỡ đùng cái phát sốt hay bị cảm,
đến một người đưa nước cũng không có… Anh mình cả tháng không về nhà
được, cậu…”
“Đồ ngốc.” Chu Mộc
cười: “Mình lớn từng này rồi, còn cần chồng chăm à? ! Cậu cứ việc yên
lòng yên dạ đi. Chẳng lẽ ai làm mẹ cũng không tránh được lo lắng u sầu
mới được xem là phụ nữ có thai?”
“Cậu nói cứ như không ấy…” An Hòa than thở: “Mình bảo này, cậu ngồi đó cả buổi để tìm kiếm tin tức thông báo tuyển dụng đó hả?”
“Ừ.” Chu Mộc gật đầu, tầm mắt vẫn không dời khỏi trang báo, “Cứ ở nhà mãi
thế này cũng không được… Hoàn cảnh của mình hơi đặc thù, phải chịu khó
tìm tòi một chút.”
“Đừng tự hành hạ bản thân như thế nữa được không?” An Hòa chống thái dương: “Mình vừa
nghĩ đã thấy nhức đầu rồi… Mộc Mộc, cậu cũng có thể…”
“An An.” Chu Mộc đột nhiên nghiêm mặt nhìn cô, “Nếu cậu là mình, cậu sẽ làm thế nào?”
Câu tiếp theo An Hòa định nói nghẹn lại ở trong họng, một lúc lâu sau cũng không thốt ra lời.
Đúng vậy, những lời thân mật ai cũng nói được, dù là an ủi hay dỗ dành, người nói vĩnh viễn sẽ không có tâm tình giống người nghe, nói cho cùng, ngôn ngữ vĩnh viễn đơn giản hơn nhiều so với hành động. (nói dễ hơn làm ;) )
Cho nên kỳ thật trong mắt An Hòa, cách làm của Chu Mộc hoàn toàn không hề sai chút nào.
Cô không có quyền cũng không có tư cách nói “không” với một người đã dốc hết sức lên kế hoạch cho cuộc đời mình.
Từ giây phút đó, An Hòa cũng yên lòng hơn nhiều, chỉ tiếp tục ngồi đó rầm rì nói chuyện phiếm với Chu Mộc.
“Buồn chết mất…” An Hòa cuộn người trên sofa chống đầu, tinh thần thoạt nhìn
có chút héo hon: “Mộc Mộc, cậu giúp mình làm công tác tư tưởng với các
cụ, cho mình về bệnh viện đi! Mới mang thai vài ngày đã không cho mình
đi làm rồi, đợi tới lúc gần sinh rồi nghỉ cũng kịp mà… Còn ở nhà mãi thế này, thế nào mình cũng nổi rôm sẩy đầy người mất!”
“Đồng chí bà bầu, đừng vội dao động tinh thần chiến sĩ nhé.” Chu Mộc vừa đánh dấu vào trang báo vừa ngước mắt nhìn An Hòa cười: “Mình là tùy tùng mà
phu quân cậu phái tới đấy nhé, nhiệm vụ của cậu chỉ có một thôi – an tâm dưỡng thai. Công tác cái gì, nghỉ mấy tháng cũng đâu có sao.”
“Mấu chốt là mỗi ngày ngoài ăn ra thì mình cũng chỉ ngủ, như vậy sao có thể
đạt được giá trị cuộc đời mình! Mình tốt xấu gì cũng là loại người khởi tử hồi sinh diệu thủ hồi xuân* không phải sao! Cậu phải cho mình trở lại cương vị công tác để cứu vớt trăm ngàn bệnh
nhân, chứ không phải để mình ở nhà béo lên từng vòng thế này được – mình cảm giác như thể bị nuôi nhốt vậy.” An Hòa kêu rên: “Cậu xem xem, vừa
mới nói chuyện với cậu được một lát, mình đã ngáp lên ngáp xuống… Tình
trạng này cũng quá uể oải rồi, đâu có giống tác phong thường ngày của
mình chứ!”
* Những cụm từ thường dùng để chỉ y thuật cao siêu – “khởi tử hồi sinh” là chết đi sống lại,
“diệu thủ hồi xuân” là bàn tay thần diệu.
“Xem đi, chính cậu nói đấy nhé – với tính cách của cậu, cứ hễ làm việc là sẽ không biết ngày đêm, anh chồng cậu có thể cho cậu về mới là lạ!” Chu
Mộc nháy mắt với cô, “Hơn nữa, chẳng phải người ta vẫn nói phụ nữ có thai cảm xúc thất thường sao? Giờ cậu đi bệnh viện thì không sao, nhưng đến lúc dở chứng lên lại sinh ra mâu thuẫn gì đó với bệnh nhân, người ta gãy tay gãy chân là chuyện nhỏ, chỉ sợ cậu
mà bị động thai, chẳng phải Hứa Ú