nh lỗ ra chút suy sụp.
Viên Cổn Cổn nhìn anh, gần như có thể nghe thấy tiếng tim đập, cô nghĩ
cô đã động lòng với anh, cho dù là không có quá khứ, anh vẫn hấp dẫn
toàn bộ chú ý của cô như trước.
Hắc Viêm Triệt giống như bị mê hoặc đi đến bên người cô vươn tay nhẹ nhàng xoa mặt cô, lẩm bẩm tên của cô "Cổn Cổn..."
Viên Cổn Cổn run run một chút, tim đập càng dữ dội hơn, giống như một giây sau sẽ chui ra từ trong miệng.
Hắc Viêm Triệt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn và mắt to lấp lánh ánh sáng của
cô, khó kìm lòng nổi áp sát cô từng tấc, ngay lúc môi của bọn họ còn kém mấy millimet liền hôn nhau thì một đôi tay nhỏ bé trắng noãn cứng rắn
xuyên vào giữa bọn họ, làm cho hai người ý loạn tình mê như ở trong mộng mới tỉnh nhìn chủ nhân cái tay nhỏ bé, còn tách ra giấu đầu hở đuôi.
Viên Cổn Cổn ho nhẹ hai tiếng muốn che giấu xấu hổ của mình.
Trong lòng Hắc Viêm Triệt thở dài nuối tiếc, cầm điện thoại ra bấm số...
"Là tôi, đi mua một ít sữa tươi và pudding kem lạnh tới đây."
Á Tư ở đầu điện thoại kia ngẩn người, không xác định nhìn số điện thoại một chút rồi nhỏ giọng hỏi "Là chủ nhân sao?"
"Anh nói đi?" Hắc Viêm Triệt lạnh lùng hỏi lại.
"Ngài muốn tôi mua sữa tươi và pudding kem lạnh đem tới đâu?" Á Tư nhìn Nhã Tư ở bên cạnh cũng đang ngạc nhiên, tiếp tục hỏi.
"Công ty."
"Là ngài muốn ăn sao?" Á Tư nghĩ nghĩ, vẫn không nhịn được mà hỏi.
"Bắt đầu từ khi nào thì anh trở nên dong dài như vậy?" Hắc Viêm Triệt không kiên nhẫn nhếch mày kiếm.
"Nhưng mà chủ nhân, chúng tôi còn chưa tìm được lão gia và phu nhân." Á Tư thất bại nói.
"Không cần tìm, bọn họ muốn xuất hiện tự nhiên sẽ đi ra."
"Dạ, bây giờ chúng tôi trở về."
"Ừ, sữa tươi và pudding kem lạnh phải mua ở cửa hàng Viên Cổn Cổn thích
nhất, cứ như vậy đi." Hắc Viêm Triệt nói xong lưu loát cúp điện thoại.
"Chủ nhân? Alo? Alo?" Á Tư nghe tiếng cúp máy, không phản ứng kịp nhìn Nhã Tư.
"Xảy ra chuyện gì?" Nhã Tư nhàn nhạt hỏi.
"Chủ nhân bảo chúng ta mua sữa tươi và pudding kem lạnh về công ty, phải mua ở cửa hàng Cổn Cổn thích nhất."
"... ..."
- - - - - - - - - - - - - - - -
"Anh...Anh làm việc đi, em dẫn Hách Hách đi xung quanh xem xem." Trên mặt Viên Cổn Cổn vẫn chưa hết ửng hồng, hơi cà lăm nói.
"Anh đi với em."
Hắc Viêm Triệt muốn dắt tay cô lại bị cô cọ quẹt né tránh, đỏ mặt meo
meo nói "Không cần, em đi một chút sẽ trở lại." Nói xong cũng không cho anh cơ hội phản đối, ôm Na Tịch Hách vụt đi trốn ra khỏi văn phòng.
Hắc Viêm Triệt nhìn bóng lưng hốt hoảng của cô, không khỏi kéo ra nụ cười nhạt, cô thẹn thùng rồi. Edit : babynhox
Viên Cổn Cổn bước đi khắp nơi, đii thang máy tới lầu 53, cô cũng không
biết vì sao nhiều tầng như vậy mà cô lại cố tình chọn tầng này, cảm giác giống như trước kia từng đến đây, đối với số này có cảm giác rất đặc
biệt.
Mặc kệ ở đâu, chỗ có người sẽ có lời đồn đãi, tuy Viên Cổn Cổn chỉ xuất
hiện hơn vài phút trước, nhưng đã truyền khắp toàn bộ công ty, đi đến
đâu cũng có tiếng xì xào ngạc nhiên.Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn
Viên Cổn Cổn sợ hãi ôm Na Tịch Hách bước đi, suy nghĩ có nên trở về hay
không, dù sao thì đối với cô mà nói đây cũng là một nơi xa lạ, hơn nữa
cô có thể cảm giác được người ở đây chỉ trỏ cô, nhưng nếu bây giờ trở về cô phải một mình đối mặt với Hắc Viêm Triệt, chuyện vừa nảy còn làm cho cô hơi xấu hổ, so sánh hai bên, cô vẫn quyết định đi tiếp tốt hơn.
Đột nhiên vang lên một tiếng kêu tiếng chói tai, hấp dẫn tất cả chú ý
của mọi người lên trên người một người phụ nữ, chỉ thấy một quyển tài
liệu vỏ dày cứng rắn xuyên mạnh qua giày cao gót trên chân làm cho móng
chân cô ta đổ máu.
Viên Cổn Cổn bị tiếng thét chói tai của cô ta làm cho giật mình, bởi vì khoảng cách giữa bọn họ rất gần.
Na Tịch Hách lạnh lùng nhìn người phụ nữ trang điểm lòe loẹt ngồi xổm
xuống ôm chân mình kêu rên, trong mắt tím không có một chút độ ấm, bộ
dáng lạnh như băng này quả thực chính là phiên bản nhỏ Hắc Viêm Triệt.
Không đợi Viên Cổn Cổn phản ứng kịp, người phụ nữ kia liền chửi mắng Viên Cổn Cổn "Cô là yêu nữ, dám dùng đồ đánh tôi."
Viên Cổn Cổn ngây ngốc nhìn cô ta, không rõ nguyên nhân.
"Đê tiện." Người phụ nữ vừa nói vừa cầm lấy đồ trang trí bằng thủy tinh ở trên bàn hung hăng ném vào mặt Viên Cổn Cổn.
Nhưng kỳ lạ chính là vật kia cách mấy cm trước mặt Viên Cổn Cổn thì dừng lại, sau đó vù một tiếng bay ngược lại hướng vừa nảy, chỉ nghe thấy một tiếng bịch, người hành hung bị đập ngã xuống đất, cái trán bắt đầu chảy máu không ngừng.
"A..." Viên Cổn Cổn kêu to một tiếng, buông Na Tịch Hách ra đi đến đỡ cô ta dậy hơi sốt ruột hỏi "Cô không sao chứ? Thật xin lỗi." Người khác có thể không biết, nhưng mà cô biết rất rõ ràng, đây là Na Tịch Hách làm.
Người phụ nữ choáng váng một chút, đẩy cô ra, mắng một tiếng thô lỗ giơ
tay lên, theo bản năng Viên Cổn Cổn quay đầu che mặt, bốp một tiếng, một cái tát liền rơi vào trên đầu cô.
Viên Cổn Cổn đau kêu một tiếng, hốc mắt đỏ lên.
Đúng lúc này con dao không biết từ nơi bay đến, bay thẳng về phía người phụ nữ đánh Viên Cổn Cổn.
"Hách Hách đừng!" Viên Cổn Cổn kêu một tiến