gươi tím đậm tràn đầy ý lạnh như băng.
Á Tư đỡ lấy Viên Cổn Cổn không dám ở lâu, đưa cô về phòng ngủ chính.
"Hắc Viêm Triệt hu hu anh không có quyền đối với tôi như vậy hu hu buông tôi ra."
Viên Cổn Cổn vừa giãy dụa vừa khóc hô.
"Trên cái này thế giới chỉ có tôi không muốn làm không có chuyện tôi không được làm, tốt nhất em nên biết rõ điều này."
Hắc Viêm Triệt lạnh lùng nói xong xoay người rời đi.
Nhã Tư nhìn nam một hướng trái nữ một hướng phải thở dài, tốt rồi, làm
sao có thể biến thành như vậy. đây là muốn mọi việc tốt phải trải qua
khó khăn?
- - - - - - - -
Hắc Viêm Triệt đong đưa cái ly đế dài trong tay, nhìn chất lỏng màu
đỏlay động ra tia sáng mê hoặc dưới ánh đèn, sau đó nâng ly uống cạn lại rót một ly mới, anh không say rượu, từ trước tới bây giờ cũng không có
tiệc rượu nào làm cho người ta mất đi lý trí làm cho người ta muốn ngất
đi nhưng hôm nay anh thật sự rất muốn ngất một lần không thèm nghĩ đến
đứa con trai đáng chết kia cũng không thèm nghĩ đến Viên Cổn Cổn đáng
chết, thầm muốn ngủ một giấc thật ngon quên đi tất cả, đợi ngày mai tỉnh lại anh vẫn hạnh phúc cùng cô nhưng vì sao không thể uống say? Viên Cổn Cổn nằm sấp không ngừng khóc, ngày hôm qua vành tai và tóc mai
bọn họ vẫn chạm vào nhau sao hôm nay anh có thể nói ra lời như vậy và
làm ra loại chuyện này cô không hiểu cô thật sự không hiểu, cô chỉ cảm
thấy Hách Hách quá nhỏ còn chưa thích hợp biết sự thật nhưng sớm muộn gì cũng sẽ nói cho cậu biết, liền bởi vì chuyện không đáng này mà anh tức
giận sao? Anh dùng lời tổn thương cô cũng không sao nhưng sao anh có
thể đối với Hách Hách như vậy, chẳng lẽ anh quên Hách Hách là con của
anh sao? Anh lại đối xử tàn bạo với con ruột mình như vậy, thật sự là
làm cho trái tim cô lạnh băng, người đàn ông cưng chiều cô đến tận trời
là anh sao? Chẳng lẽ trong khoảng thời gian này anh đối tốt với cô đều
là ảo giác sao? Nếu không tại sao hôm nay anh lại đối với cô nhẫn tâm
như vậy, Hắc Viêm Triệt rốt cuộc là chúng ta như thế nào?
Ban đêm toàn thân Hắc Viêm Triệt đều là mùi rượu về tới phòng không
ngoài ý muốn nhìn thấy Viến Cổn Cổn vì khóc mệt mỏi mà ngủ say, không
kiềm nén được thả nhẹ bước chân ngồi bên cạnh cô, vươn tay nhẹ nhàng lau vết nước chưa khô ở khóe mắt, nhìn cô lại ngậm ngón tay và tướng ngủ
trẻ con không khỏi lộ ra một chút cười khẽ, thói quen của cô cũng không
thay đổi chút nào nhưng mà càng ngày càng ngang ngược, trước kia ngay cả nói lớn tiếng với anh cô cũng không có gan hôm nay là vì thằng nhóc
thối kia sao? Bởi vì anh ra tay đánh cậu cho nên cô mới trở nên gay gắt
như vậy, đây là tình mẹ sao. Hôm nay đúng là anh quá đáng, mặc kệ thế
nào thì thằng nhóc kia cũng chỉ là đứa nhỏ hơn 1 tuổi, tuy cái gì cậu
cũng biết nhưng dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, dù anh cậu suýt làm cô
bị thương anh cũng không nên vung tay tát cậu như vậy, trừng phạt như
vậy đối với đứa nhỏ mà nói là quá nghiêm khắc rồi.
Viên Cổn Cổn giật giật nhíu mày thì thào "Hắc Viêm Triệt."
Hắc Viêm Triệt sửng sốt nhìn cô nhíu mày, không nhịn được lấy tay nhẹ
nhàng vuốt ra cho cô. cô mơ thấy anh sao ? Ha ha dù không phải là một
giấc mơ đẹp anh cũng cảm thấy vui vẻ, ít nhất cô kêu chính là tên của
anh mà không phải Na Tịch Thịnh Duệ anh không biết hôm nay mình phát
điên cái gì, chỉ là vì cô vô ý nói mấy câu liền làm mọi chuyện biến
thành như vậy, lật đổ toàn bộ cố gắng trước đây nhất định là cô hận anh
muốn chết rồi. Hắc Viêm Triệt thở dài đi ra ngoài.
Na Tịch Hách mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn thấy người đàn ông ngồi ở
bên cạnh cậu liền tỉnh táo, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng vẫn quật cường
như cũ.
Hắc Viêm Triệt tự động bỏ qua bài xích của cậu, lấy cao bạc hà ra nhẹ nhàng bôi lên vết sưng trên khuôn mặt nhỏ nhắn.
Na Tịch Hách ngẩn người nhưng không có né.
"Nhóc con, con nên biết rõ cha mới là cha của con." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.
Na Tịch Hách nhìn anh, không nói gì.
"Cha không đánh sai con, hành vi hôm nay của con suýt làm mẹ con bị
thương, mặc kệ là ai cha đều không cho phép làm cô ấy bị thương." Hắc
Viêm Triệt tiếp tục bôi thuốc ở trên mặt cậu.
"Con nhớ kỹ, khả năng của con chỉ có thể dùng để bảo vệ mẹ không thể
dùng để tổn thương mẹ cho dù là ngộ thương cũng không được, trước khi
con chưa khống chế được khả năng của mình thì đừng dùng loạn." Hắc Viêm
Triệt đật nắp thuốc mỡ đặt ở đầu giường của cậu.
"Lão già thối." Đột nhiên Na Tịch Hách mở miệng vươn tay chỉ chỉ dấu tay trên cần cổ mình.
"Cái đó không cần bôi, qua hai ngày tự hết."
"Muốn bôi." Na Tịch Hách cố chấp nhìn anh.
Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cậu, vẫn cầm lấy thuốc mỡ bôi cho cậu.
Sau khi bôi xong Na Tịch Hách vừa lòng gật gật đầu, bộ dáng đắc ý
"Con đói bụng."
Hắc Viêm Triệt cất thuốc mỡ đứng dậy vươn tay ra với cậu, nhàn nhạt nói "Đi."
Na Tịch Hách nhìn nhìn anh, thả tay nhỏ bé lên trên bàn tay to của anh để anh bế cậu dậy.
Hắc Viêm Triệt ôm anh đi ra phòng.
"Con thật sự nhớ Na Tịch Thịnh Duệ như vậy?"
"Dạ." Na Tịch Hách lên tiếng.
"Cha tìm anh ta ra cho con xem như bồi thường bóp cổ." Hắ
