m Triệt nghiến răng nghiến lợi nói.
Viên Cổn Cổn phản xạ che đầu mình đáng thương tội nghiệp nhìn anh. “Em… Em mang thai… anh không thể đánh em.”
Hắc Viêm Triệt kéo cô vào trong ngực mình véo véo gò má mềm mại của cô “Ghi sổ chờ em sinh xong rồi tính với em.”
Viên Cổn Cổn nhẹ nhàng thở ra, nói như vậy thì cô còn có ‘kim bài miễn tử’ có thể dùng trong 9 tháng?
“Nói là người nào nói nhảm ở trước mặt em.” Hắc Viêm Triệt cắn cắn lỗ tai cô, nhàn nhạt hỏi.
“Chính là cô gái bị anh ném ra công ty còn không cho người tuyển dụng
đấy.” Viên Cổn Cổn sợ ngứa gãi gãi nhỏ giọng trả lời, rốt cuộc bây giờ
cô cũng biết vì sao lúc trước cô ta đều nhắm vào cô rồi.
“Còn ai nữa? Tiếp tục nói.”
“Không… không có.”
“Hả? Nghĩ kỹ rồi nói.” Hắc Viêm Triệt nhíu mày, trong giọng nói mang theo uy hiếp rõ ràng.
Viên Cổn Cổn vươn tay ôm cổ anh chủ động hôn lên môi mỏng của anh.
“Bỏ đi, đừng so đo, coi như tích phúc cho bé cưng trong bụng của em đi
hơn nữa trôi qua chuyện lần trước em nghĩ về sau cũng sẽ không có ai khi dễ em nữa.”
“Không được.”
“Đi mà… Triệt, ông xã, thiếu gia, ba đứa nhỏ…” Viên Cổn Cổn làm nũng cọ cọ ở trong lòng anh giống như thú cưng không an phận.
Hắc Viêm Triệt bị cô làm như vậy vất vả ngăn chặn thứ gì đó đang dũng
mãnh giương cao, không chịu nổi kiềm chặt đầu hôn lên môi của cô.
“Ừm” Viên Cổn Cổn sửng sốt một chút sau đó nhắm mắt lại chủ động ôm cổ anh bắt đầu đáp lại nụ hôn.
Hơi thở của hai người đều rối loạn, lần đầu tiên Viên Cổn Cổn chủ động
cởi bỏ áo ngủ của Hắc Viêm Triệt lộ ra dáng người của anh.
“Không được.” Hắc Viêm Triệt bắt lấy tay nhỏ bé ở trên người mình, giọng khàn khàn thì thào cũng không biết là nói cho cô nghe hay là nói cho
mình nghe.
Viên Cổn Cổn chớp chớp mắt trong suốt, nghi ngờ có phải mình nghe lầm
hay không, bình thường đều là cô nói không được, lúc này vất vả lắm cô
mới chủ động anh lại nói với cô không được? Vậy có được xem là phong
thủy luân chuyển hay không? Hắc Viêm Triệt thở phì phò ôm cô nằm ở trên giường, sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của cô trầm giọng nói "Trễ rồi ngủ đi."
Viên Cổn Cổn lại bất ngờ vươn tay sờ vật tượng trưng kiêu ngạo của đàn ông, phun ra một câu tức chết người "Rõ ràng anh có phản ứng sao lại không được?
Hắc Viêm Triệt hít một hơi liều chết kéo 'bàn tay quấy rối' của cô ra nghiến răng nghiến lợi phun ra hai chữ "Ngủ! Đi!"
"Nhưng rõ ràng là anh..."
"Câm miệng không phải là anh không được là em không được, hiểu hay không? !
"Em không được? Em được, em không có tới tháng."
Hắc Viêm Triệt mắng nhỏ một tiếng, bình thường lúc anh muốn thì cô chê anh quá phóng túng, bây giờ anh không thể muốn cô thì ngược lại cô lại nhất định muốn, ở trong vấn đề này thật muốn đánh cho cô tỉnh.
"Em mang
Thai!”
“Ách? Mang thai không thể làm tình sao? Em nhớ là có thể.” Viên Cổn Cổn vẫn nhất quyết không tha.
“Dù sao bây giờ là em không thể, câm miệng ngủ.” Hắc Viêm Triệt kéo chăn qua đắp kín cho cô không muốn dây dưa cái vấn đề mẫn cảm ở đây.
“Dạ.”
Ngay lúc Hắc Viêm Triệt cho rằng cô ngoan ngoãn đi ngủ thì ‘bàn tay quấy rồi’ của Viên Cổn Cổn lại đưa tới chỗ nóng bỏng đến đau đớn của anh lần nữa khiến cho anh không khỏi run rẩy một chút.
“Viên Cổn Cổn! Em muốn làm gì?!”
“Anh hung dữ như vậy làm gì, người ta muốn giúp anh.” Viên Cổn Cổn trề miệng hơi ủy khuất.
“Cái gì?” Hắc Viêm Triệt nhìn cô phản ứng hơi không kịp.
Viên Cổn Cổn nhìn nhìn anh đỏ mặt kéo quần xuống vươn tay nắm lấy dục vọng nóng bỏng.
“Em…”
“Để em giúp anh.” Viên Cổn Cổn nhìn anh giọng kêu meo meo.
Hắc Viêm Triệt nhìn cô không phản bác được.
Viên Cổn Cổn nhớ lại hai năm trước Long Tịch Bảo đã cho cô xem ‘bức ảnh đào tạo’ để cố gắng lấy lòng Hắc Viêm Triệt mà từ lúc bắt đầu hết sức căng chặt càng về sau càng thả lỏng bắt đầu hưởng thụ, đầu hơi trống rỗng anh chưa bao giờ dám nghĩ sẽ có một ngày cô chủ động lấy lòng anh, dù sao thì lần đầu tiên cũng là anh thô bạo với cô làm cô có ám ảnh với làm tình. Mà hành động bây giờ của cô làm anh vui vẻ không nói nên lời, ít nhất chứng minh cô đã không bài xích chuyện này nữa rồi.
Viên Cổn Cổn nhìn Hắc Viêm Triệt nhắm mắt lại, xốc chăn lên chuyển mình đối mặt với dục vọng của anh, nghĩ nghĩ há mồm ngậm vào.
Hắc Viêm Triệt mở mắt ra nhìn cái đầu cô hoạt động lên lên xuống xuống không khỏi ngồi dậy ngăn cản động tác của cô.
“Đừng.”
“Sao vậy? Không thoải mái sao?” Viên Cổn Cổn xoa xoa gò má bùng ra trên khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
“Không phải, nhưng mà em không cần như vậy…”
“Anh không vui sao?” Viên Cổn Cổn hơi mất mát nhìn anh.
“Cũng không phải.” Hắc Viêm Triệt không biết nên nói như thế nào, bị cô trêu chọc càng làm cho máu trong toàn thân anh sôi trào, anh sợ làm cô bị thương cũng không muốn cho cô vì anh làm loại chuyện này bởi vì hắn không muốn.
“Vậy thì đừng quấy nhiễu em, thật vất bả em mới tìm được một chút kỹ thuật, anh rất đáng ghét.” Viên Cổn Cổn oán giận nhìn anh một cái lại há mồm ngậm vào trong miệng.
“Ừm… Đừng…” Hắc Viêm Triệt hừ nhẹ ra tiếng cảm thấy không có sức.
Viên Cổn Cổn không để ý anh tiếp tục vùi đầu cố gắn
