Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326315

Bình chọn: 9.00/10/631 lượt.

nữ giúp việc ở đây, chỉ cần tôi không đồng ý, em liền không thể rời khỏi tôi một bước."

Viên Cổn Cổn nước mắt lưng tròng nhìn anh, cắn môi dưới, không nói gì.

"Nghe hiểu chưa?" Hắc Viêm Triệt nhìn ánh mắt quật cường của cô, không khỏi nhếch mày kiếm.

"Tôi chán ghét anh. . . . . ." Viên Cổn Cổn phun ra bốn chữ, nước mắt chảy xuống dưới khuôn mặt, nhỏ lên trên tay anh.

Hắc Viêm Triệt sửng sốt, kéo ra tươi cười châm chọc "Tôi cũng không thích em." Sau đó buông tay ra, cầm lấy tài liệu trên bàn, không nhìn cô nửa.

Viên Cổn Cổn đau lòng muốn trở về phòng, mới vừa bước ra, liền nghe thấy giọng nói lạnh như băng của hắn vang lên từ phía sau "Em còn dám đi một bước nửa thử xem."

Viên Cổn Cổn đứng ở tại chỗ, cô . . . . . Không dám.

"Tới đây đấm lưng." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.

Viên Cổn Cổn rủ bả vai xuống, đi tới sau lưng anh, tiếp tục động tác vừa rồi, chỉ là nước mắt vẫn chảy, tiếng khóc yếu ớt làm cho Á Tư và Nhã Tư rất không đành lòng, thiếu gia cũng quá hà khắc rồi, dù sao cô cũng là một đứa nhỏ 18 tuổi , muốn gặp người nhà cũng là chuyện thường tình, cần gì phải như vậy chứ.

Hắc Viêm Triệt bỏ tài liệu trong tay xuống, đứng lên đối mặt với cô gái vẫn luôn nức nở sau lưng anh "Có phải là em ngứa da muốn tìm người đánh không."

Viên Cổn Cổn nhìn anh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mắt.

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, gắt gỏng đẩy cô ra khỏi phòng sách.

Á Tư đi qua sờ sờ đầu ‘mít ướt', dịu dàng nói "Cổn Cổn nghe lời, đừng trêu chọc thiếu gia tức giận nửa."

Viên Cổn Cổn ủy khuất nhìn anh ta, thì thào nói "Em muốn gặp anh Duệ."

"Hư, ngàn vạn lần đừng nhắc tới chuyện này nửa." Á Tư nhẹ giọng nói.

Viên Cổn Cổn cúi đầu, không nói nữa. . . . . . Không phải là mấy ngày hôm trước rất tốt sao? Vì sao hôm nay liền nổi giận rồi. . . . . . Anh, quả nhiên là một người vui buồn thất thường. . . . . . Bên ngoài nhà lớn họ Hắc.

"Thật ngại quá, thiếu gia chúng tôi nói giúp việc nhà họ Hắc không gặp khách, mời ngài trở về." Bạch quản gia không thay đổi nét mặt nói.

Na Tịch Thịnh Duệ nhướng mày, trong lòng rất không vui, "Nữ giúp việc cũng là người, dù sao cũng có thời gian nghĩ ngơi chứ? Lúc nào thì Cổn Cổn nghỉ ngơi?"

"Cổn Cổn là nữ giúp việc bên cạnh thiếu gia, không có sự cho phép của thiếu gia thì cô ấy không có thời gian riêng." Bạch quản gia vẫn là nét mặt không đổi.

Na Tịch Thịnh Duệ sửng sốt, còn muốn nói thêm cái gì đó thì tiếng điện thoại vang lên, nhìn nhìn dãy số, là Cổn Cổn. . . . . . Nhìn quản gia không chút cảm xúc trước mặt, xoay người đi trở về bên xe, ngồi xuống.

"Alo, Cổn Cổn."

"Anh Duệ. . . . . . Hu hu."

"Sao vậy? Sao lại khóc?" Na Tịch Thịnh Duệ sốt ruột hỏi.

"Hu hu. . . . . . Em nhớ anh, nhớ cha mẹ, nhớ Tiểu B, Tiểu Bàn, Tiểu Viên, Tiểu Cổn, nhớ nhà tất cả mọi người trong nhà." Viên Cổn Cổn nức nở rầu rĩ nói, tiếng khóc mềm yếu làm cho trái tim của người nào đó bắt đầu xoắn lại.

"Đừng khóc, em ra đây, anh đưa em về nhà." Na Tịch Thịnh Duệ trầm giọng nói.

Viên Cổn Cổn ngẩn người"Không được, thiếu gia sẽ đánh em ."

"Anh ta đánh em hả ?" Na Tịch Thịnh Duệ lạnh giọng hỏi.

"Không có, nhưng anh ấy không cho em gặp anh." Viên Cổn Cổn bắt đầu khóc oa lên một tiếng.

"Hư, Cổn Cổn ngoan, đừng khóc." Na Tịch Thịnh Duệ nhẹ giọng dụ dỗ, tay trái lại gắt gao nắm chặt tay lái.

"Anh Duệ. . . . . ." Viên Cổn Cổn làm nhỏ giọng làm nũng.

"Ừ, ngoan, đừng khóc, không gặp liền không gặp, nếu anh ta đánh em, em liền nói cho anh biết, biết không?" Na Tịch Thịnh Duệ nhìn nhìn cửa sổ trên tòa nhà khổng lồ này.

"Anh sẽ đến cứu em sao?" Viên Cổn Cổn hít hít cái mũi, nhỏ giọng nói.

"Đương nhiên rồi, em là tiểu Cổn Cổn của anh, đương nhiên anh sẽ đến cứu em." Na Tịch Thịnh Duệ cười khẽ nói, chỉ là ý cười không có truyền tới đáy mắt.

"Anh Duệ, em rất nhớ anh a..., Cha và mẹ có khỏe hay không? Anh có giúp em cho đám bảo bối ăn không? Chúng nó có tốt không?"

"Đương nhiên là có, tất cả mọi người đều rất tốt, yên tâm đi, mọi người đều chờ em trở về." Na Tịch Thịnh Duệ dịu dàng nói.

"Anh Duệ, em mới biết được, thì ra mọi người đều tốt với em như vậy." Viên Cổn Cổn rầu rĩ nói.

"Đứa nhỏ ngốc, em sắp nhập học rồi, đến lúc đó mỗi ngày anh sẽ đến đón em đi học, sau đó lại đón em tan học, được không?"

"Được! Nhưng mà thiếu gia có cho em đến trường hay không." Viên Cổn Cổn lo lắng hỏi.

"Anh sẽ nói với cha nôi, em không cần lo lắng." Na Tịch Thịnh Duệ dịu dàng trấn an cô.

"Anh Duệ, mẹ còn có đau đầu không? Hạt thông của Tiểu B nhất định phải là nhãn hiệu quy định, còn có Tiểu Viên nó bị táo bón, anh phải. . . . . ." Viên Cổn Cổn nhanh chóng ngừng khóc, bắt đầu nói chuyện chít chít.

Na Tịch Thịnh Duệ lẳng lặng nghe, hai người ngăn cách bởi một tòa nhà, liên tục trò chuyện thân thiết. . . . . . Thời gian nhanh chóng trôi qua.

"Anh Duệ, vú Bạch gọi em, em cúp máy a...." Viên Cổn Cổn nói ngọt ngào.

"Đi đi, ngoan một chút biết không.

"Dạ, ngày mai gọi điện thoại cho anh a....ưm ma." Viên Cổn Cổn cười nói, lại còn phát ra một tiếng ba trong điện thoại.

Na Tịch Thịnh Duệ gần như có thể tưởng tượng ra bộ dáng


The Soda Pop