XtGem Forum catalog
Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Nuông Chiều Bảo Bối Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327660

Bình chọn: 10.00/10/766 lượt.

Cổn Cổn thở hổn hển nhìn anh, không nói gì.

"Đã hiểu?" Hắc Viêm Triệt há mồm cắn lên cổ của cô.

"Dạ. . . . . ." Viên Cổn Cổn rụt rụt cổ, nhỏ giọng trả lời.

Hắc Viêm Triệt để lại dấu vết trên gáy trắng nõn của cô.

"Vậy bánh ngọt của tôi đâu?" Viên Cổn Cổn nhỏ giọng meo meo.

"Muốn ăn?" Hắc Viêm Triệt nhìn cô, kéo khóe miệng lên.

"Đương nhiên muốn." Viên Cổn Cổn ai oán nói.

Đột nhiên Hắc Viêm Triệt vươn tay nắm giữ nơi mềm mại của cô, nhẹ giọng

nói " ‘Bánh bao’ nhân ‘đậu đỏ’, em cúi đầu là có thể ăn."

Viên Cổn Cổn giật mình kêu lên một tiếng, phản ứng kịp thì mặt đỏ bừng.

"Kỳ lạ, sao trên ‘bánh bao’ còn có một chút ‘má hồng’? Ai thoa lên vậy?" Hắc Viêm Triệt cười khẽ hiếm thấy, bàn tay to tà ác bóp bóp bên trái,

xoa xoa bên phải, đối với hai cái 'bánh bao’ 'béo mập' này là yêu đến

không muốn buông tay.

Viên Cổn Cổn vặn vẹo không yên, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng như quả cà chua, "Không muốn. . . . . ."

"Không mốn cái gì? Không muốn ăn bánh ngọt?" Hắc Viêm Triệt kéo khóe

miệng lên, ngắm nhìn vẻ mặt đáng yêu của cô trong bóng tối.

Viên Cổn Cổn muốn kéo tay anh ra, lại bị anh gắt gao kìm chặt, không cách nào nhúc nhích, vẻ mặt sốt ruột.

"Tiểu Bàn, tôi đói bụng phải làm sao bây giờ?" Giọng nói từ tính của Hắc Viêm Triệt mang theo sức quyến rũ lòng người.

Viên Cổn Cổn tránh không thoát, hơi xấu hổ và giận dữ nói "Vậy anh cúi người, ăn ‘xúc xích’ của anh đấy!"

Hắc Viêm Triệt ngẩn người, hơi không dám tin những lời này là từ miệng

của cô nói ra, buông nơi mềm mại của cô ra, véo một cái lên mông nhỏ của cô, "Ai dạy em?"

Viên Cổn Cổn bị đau kêu lên một tiếng, đỏ mặt meo meo nói "Cái này cũng

cần dạy à, cho dù tôi ngốc, tôi cũng biết rõ cấu tạo giữa nam và nữ,

biết cái gì gọi là hôn môi, cái gì gọi là yêu, tôi còn biết mỗi buổi

sáng cái cứng rắn của anh gọi là phản ứng cương cứng."

Hắc Viêm Triệt cười lên tiếng, hôn một cái lên khuôn mặt non nót của cô, "Cũng không ngu ngốc."

Viên Cổn Cổn vươn tay ôm mặt mình, tự động cho rằng những lời này là

khích lệ, nhỏ giọng nói, "Thiếu gia, ngày mai muốn ăn bánh ngọt."

"Không cho." Hắc Viêm Triệt lại hôn một cái lên mặt cô.

"Vì sao?" Viên Cổn Cổn không vui bĩu môi.

"Không vì sao."

“Vậy ngày mốt?" Viên Cổn Cổn thất vọng meo meo.

"Nói sau." Hắc Viêm Triệt buộc chặt cánh tay, để cô càng gần sát anh hơn.

Viên Cổn Cổn nói thầm vài câu, ở trong lòng anh giật giật vài cái, tìm một vị trí thoải mái nhất, thỏa mãn ngủ thiếp đi.

Hắc Viêm Triệt nhìn khuôn mặt ngủ say của cô, trên mặt là dịu dàng hiếm thấy.

Edit : babynhox

12 giờ trưa, Viên Cổn Cổn bỏ bút máy trong tay xuống, chạy đến trước mặt Hắc Viêm Triệt kéo lấy tay áo của anh, đôi mắt trong suốt nhìn anh chằm chằm mà không nói chuyện.

Hắc Viêm Triệt ngẩng đầu nhìn cô, khép tài liệu trong tay lại, bế cô lên trên chân.

"Thiếu gia, đã đến giờ nghĩ trưa, tôi đói bụng, bụng cũng xẹp xuống

rồi." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng meo meo, cầm lấy bàn tay to của anh để lên

trên bụng của mình.

Hắc Viêm Triệt sờ sờ, thờ ơ nói "Rõ ràng là lồi.".Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

Viên Cổn Cổn chép chép miệng, bất mãn nhìn anh, "Anh có ý gì?"

"Ý trên mặt chữ." Hắc Viêm Triệt cầm thịt ở bụng của cô lên, cười lạnh nói, "Vừa bóp liền thành một viên tròn."

Viên Cổn Cổn cô đơn rũ bả vai xuống, hất tay anh ra rồi tuột xuống khỏi chân anh, im lặng bước về chỗ ngồi của mình.

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, đứng dậy đi đến tủ lạnh lấy ra một hộp thức ăn lớn, bỏ xuống trên bàn của cô, nhàn nhạt nói, "Đi hâm nóng mới được

ăn."

Viên Cổn Cổn nhìn thấy hộp thức ăn thì tất cả không vui liền biến mất

sạch sẽ, tươi cười rạng rỡ nhìn anh, "Thiếu gia anh thật tốt, tôi đi hâm nóng, anh chờ tôi."

"Hôm nay em tự ăn một mình." Hắc Viêm Triệt đi đến chỗ ngồi của mình,

cầm lấy áo khoác trên ghế xoay mặc vào gọn gàng, đi tới cửa, Á Tư và Nhã Tư theo sát phía sau.

"Anh đi đâu?" Viên Cổn Cổn ôm hộp thức ăn, hơi thất vọng.

"Ký hợp đồng." Hắc Viêm Triệt đi đến trước mặt cô, nhéo nhéo mặt cô,

nhàn nhạt nói "Không được lén ăn bánh ngọt, em vi phạm thì tự gánh hậu

quả "

Viên Cổn Cổn nuốt nước miếng một cái, ngoan ngoãn gật gật đầu "Vậy anh về mau một chút.".Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

"Ừ." Hắc Viêm Triệt vỗ nhẹ lên đầu cô, xoay người đi ra ngoài.

Viên Cổn Cổn nhìn nhìn hộp thức ăn lớn trong lòng, không biết vì sao, đột nhiên không còn thèm ăn nửa...

12 giờ 20 phút, Viên Cổn Cổn vừa xem phim vừa ăn cơm trưa, tinh thần

không yên luôn nhìn phía cửa, anh đã đi bao lâu rồi? Vì sao còn chưa trở về? Một tiếng nhạc vang lên, người nào đó nhìn nhìn di động, nhấn phím

nghe kích động gọi "Anh Duệ!"

"Ha ha, tiểu Cổn Cổn của anh luôn nhiệt tình như vậy." Trong điện thoại truyền đến tiếng cười khẽ của Na Tịch Thịnh Duệ.

"Sao anh rảnh mà gọi điện thoại cho em vậy? Công ty không có nhiều việc bận sao?" Viên Cổn Cổn cười ngây ngô.

"Vậy em có nhớ anh không?".Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn.

"Đương nhiên có." Viên Cổn Cổn khẳng định.

"Vậy em xuống dưới đi, anh ở dưới lầu." Na Tịch Thịnh Duệ cười ngẩng đầu nhìn lên tầng cao nhất.

Viên Cổn Cổn ngẩn người, vội vàng chạy ra khỏi văn phòn