hỉ có tại thời khắc này, nàng mới hiểu ra, hóa ra người được đặt tận sâu đáy lòng nàng là Lãnh Dịch Hạo.
Tần Thế Viễn nói đúng, kỳ thật tất cả mọi người đều thấy được, Tần Thế Viễn, Lãnh Dịch Khánh, bọn họ đều nhìn ra được lòng của nàng, nhưng sao nàng lạỉ là người biết sau vậy?
Trong lòng Lãnh Dịch Hạo, thật sự chỉ có nàng sao?
Hắn vì nàng mới uống rượu? Thật như vậy sao?
"A Hạo, chàng yêu ta không?". Nàng cắn môi, cất tiếng hỏi.
"Yêu, Tiểu Tuyết Nhi của ta, ta chỉ yêu duy nhất mình nàng." Lãnh Dịch Hạo đè thấp giọng thề thốt, "Tuyết Nhi, ta yêu nàng.
Câu cuối Lãnh Dịch Hạo nói làm cho nước mắt dồn nén đã lâu của Úc Phi Tuyết trào ra.
A Hạo, A Hạo, bất luận chàng nói thật lòng hay chỉ là nói trong lúc say, ta vẫn tin.
Trong phòng một mảnh xuân sắc động lòng người.
Cho đến lâu sau đó, Lãnh Dịch Hạo rốt cuộc gầm nhẹ một tiếng, đem tình yêu mãnh liệt của mình bắn sâu vào trong cơ thể Úc Phi Tuyết. Sau đó, nghiêng đầu, ngủ.
Hắn thật sự rất mệt mỏi.
Úc Phi Tuyết cũng mệt nhưng nàng hiểu rằng nàng không thể ngủ.
Nằm bên cạnh Lãnh Dịch Hạo, lẳng lặng ngửi thấy mùi rượu nồng đậm trên người hắn, vươn bàn tay nhỏ bé, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của hắn.
"A Hạo. Chàng phải nhớ rõ chàng nói, chàng yêu ta."
Trả lời nàng chỉ có tiếng thở đều đều.
Môi Úc Phi Tuyết cong lên một nụ cười, hai dòng nước mắt chảy xuống bên gối.
A Hạo, thực ra ta cũng rất yêu chàng. Nhưng mà giờ ta phải hồi cung.
Điều chỉnh lại thân thể, Úc Phi Tuyết bủn rủn gượng dậy, chậm rãi đứng lên. Mặc lên y phục, đi ra ngoài cửa.
Đi tới cửa, nàng quay đầu lại, nhìn khắp quanh phòng, cuối cùng nhìn thoáng qua người đàn ông ngủ say phía bên kia giường lớn, dứt khoát xoay người rời đi.
A Khánh, cũng lừa gạt ta sao ?
"Vương phi" Cảnh Thu đợi ngoài cửa ngăn cản đường đi của nàng.
"Ngươi đã nói muốn đi hay ở, ta muốn làm gì cũng được mà." Mắt Úc Phi Tuyết trong suốt nhìn Cảnh Thu.
Cảnh Thu tránh ánh mắt của Úc Phi Tuyết, cúi đầu xuống: "Vâng, nhưng thuộc hạ muốn thay chủ tử hỏi một câu."
Úc Phi Tuyết nhướn mày: "Hỏi cái gì?"
"Vương phi, người thật sự làm nương nương sao?" Cảnh Thu lấy dũng khí hỏi.
"Cái gì?" Úc Phi Tuyết trợn tròn mắt, Thái Hậu quả thực hạ ý chỉ, hơn nữa còn nói, để cho nàng suy nghĩ. Nhưng mà nàng chưa đồng ý, mà tại sao tin tức truyền tới đây nhanh như vậy rồi?
"Đêm hôm đó, vương gia ở trong cung đợi ngài cả một đêm, nhưng mà.... sau đó, vô tình nghe được người muốn làm Nương nương. Tiểu thái giám giữ cửa cũng nói như vậy, vương gia rất sốc, cho nên... cho nên... thuộc hạ muốn hỏi vương phi, người thật sự muốn làm Nương nương ư?"
Úc Phi Tuyết nghe được điều mấu chốt: "A Hạo ở trong cung đợi một đêm? Không phải đã rời đi sao?"
Cảnh Thu nghe ra được manh mối: "Không có, thuộc hạ và vương gia đợi trong cung cả một đêm, vương gia tìm khắp hoàng cung cũng không tìm được vương phi, hừng đông mới thất vọng rời đi."
Úc Phi Tuyết trầm mặc.
A Khánh, cũng lừa gạt ta sao?
"Chưa hề đồng ý." Úc Phi Tuyết nói đơn giản bốn chữ, có một số việc, cũng không thể một hai lời đã giải thích hết được.
Cảnh Thu nhẹ gật đầu: "Thuộc hạ hiểu. Vậy tại sao Vương phi đồng ý ở lại đó."
Úc Phi Tuyết do dự một chút, Cảnh Thu cũng là người có thể tin được, vì vậy liền đem tình hình trong cung đại khái nói ra.
Cảnh Thu nhíu mày suy nghĩ: "Có lẽ thuộc hạ có biện pháp cho nhị sư phụ của người tiến cung."
"Thật hả?" Không ngờ đầu gỗ Cảnh Thu cũng sẽ nghĩ ra biện pháp.
***
Úc Phi Tuyết một cước đá văng cửa nhà Giang Bất Nhị: "Nhị sư phụ!"
Giang Bất Nhị nhìn thoáng quá Úc Phi Tuyết:
"Ta nói rồi, ta sẽ không vào cung đâu, ngươi đi đi."
Úc Phi Tuyết nhìn Giang Bất Nhị, sau nữa ngày, nàng đột nhiên vung áo quỳ xuống:
"Nhị sư phụ, con biết rõ lý do người không muốn vào cung. Nhưng mà nhị sư phụ, người từng nói với con, học y chính là vì cứu người. Mà hôm nay kinh thành đã là gợn khói chiến tranh, sát khí ngưng tụ, con tin bằng tuệ nhãn của nhị sư phụ, nhất định đã biết được điều này."
"Tiểu Tuyết chỉ là một nha đầu ham chơi, cũng không biết cái gì gọi là đại nghĩa dân tộc, an nguy bách tính. Lãnh Dịch Khánh nói cho con rằng, làm hoàng đế chính là làm cho trên phố không có trộm cướp, không có người phải đi ăn xin, một hoàng đế như hắn, hoàn toàn có năng lực cứu người hơn chúng ta, nhị sư phụ, người cứu hắn, không phải là có thể cứu được rất nhiều dân chúng ư?"
Có vẻ hơi tác động đến Giang Bất Nhị, nhưng ông chỉ vuốt chòm râu không nói gì.
Úc Phi Tuyết tiếp tục nói:
"Tiểu Tuyết biết rõ, người không muốn tiến cung, không muốn thân phận của mình lộ ra ngoài, nếu như người lo lắng điều này, Tiểu Tuyết dùng đầu của mình đảm bảo, nhất định không để cho nhị sư phụ lâm vào hoàn cảnh khó khăn. Tiểu sư phụ từng nói, Tiểu Tuyết có tướng Hoàng hậu. Tiểu Tuyết tự ình tạm thời dùng tư cách Hoàng hậu, cam đoan với nhị sư phụ, việc mà nhị sư phụ lo ngại nhất định sẽ không xảy ra. Cho dù thật sự xảy ra, Tiểu Tuyết cũng sẽ dốc hết sức lực để ngăn cơn sóng dữ."
Giang Bất Nhị dường như còn do dự.
"Nếu như nhị sư