ạy….”
“Con……con……hay là gả con đi, đúng, con muốn lập gia đình !” – Úc Phi Tuyết dùng giọng điệu chắc chắn 100% nói.
Ba tỷ tỷ nói không sai, làm quả phụ dù sao cũng tốt hơn làm oán phụ, dù sao đến biên quan, trời cao Hoàng Đế xa, không ai có thể trách được nàng, chỉ cần nàng thu phục được Vương gia mắt mù kia, ngày tháng sau đó liền tươi đẹp rồi !
Sau đó việc hôn nhân của Úc phủ cứ như thế được quyết định. Điêu tiểu thư phải gả cho Vương gia mù ! (Điêu này là trong từ điêu toa nhé)
Thuận vương gia cơ thể luôn yếu đuối nhiều bệnh tật, thường sống ở biên quan phụng chỉ hồi kinh đón dâu, việc này chấn động cả kinh thành.
Bởi vì Thuận vương gia rất ít khi về kinh, mọi chuyện của hắn đều là tin đồn, không có mấy người nhìn thấy khuôn mặt thật của hắn. Người thấy rồi thì nói hắn xấu xí vô cùng, nhưng tính tình ôn hòa. Ta rất xấu, nhưng ta rất dịu dàng.
Mặc dù cơ thể yếu đuối nhiều bệnh, một tháng cũng có thể xuống giường đi lại hai lần, bệnh cũng không gọi là nặng lắm, cưới vợ hẳn là không thành vấn đề.
Chỉ là……chỉ là gần đây mắc một bệnh lạ, làm cho hai mắt hắn bị mù, cho nên tân nương tử nhìn như thế nào cũng không quan trọng, Hoàng Đế làm chủ là được.
Lãnh Dịch Hạo là đứa con mà Hoàng Thượng yêu thích nhất, Hoàng Đế đương nhiên tìm cho hắn một cô nương tốt nhất.
Dân gian đồn rằng, nữ nhi nuôi dưỡng trong nhà Thừa tướng Úc Cố đều là tuyệt thế mỹ nhân. Hơn nữa cô thứ tư Úc Phi Tuyết là đẹp nhất.
Trước kia chỉ nghe qua về ba cô con gái của Úc Cố, khi nào thì lại thêm người thứ tư ? Hoàng Đế hoài nghi.
Úc Thừa tướng nước mắt nước mũi lưng tròng nói:
“Tứ nữ nhi là đứa nhỏ mà ái thiếp sinh ra, tính tình ôn hòa, xinh đẹp động lòng người. Giữ trong khuê phòng, dốc lòng dạy bảo, là để sau này có một lời giải thích với ái thiếp.”
Hoàng Đế nghĩ ngợi, đúng là có lý! Đồ tốt nhất, thông thường không nỡ để người khác thấy.
Sau đó một đạo thánh chỉ tứ hôn: Úc Thừa tướng chi nữ Úc Phi Tuyết gả cho Thuận vương gia làm phi.
Ngày xuất giá, ba vị tỷ tỷ đắc ý vây quanh Úc Cố:
“Phụ thân, cha đúng là có bản lĩnh, có thể dự đoán được Hoàng Thượng nhất định sẽ chọn một người trong nhà ta làm Vương phi. Để cho nha đầu kia đi, vừa không đắc tội Hoàng Đế, cũng không để cho bọn con phải chịu khổ, lại còn có thể làm hoàng thân quốc thích, đúng là một mũi tên trúng ba đích !”
“Đó là điều đương nhiên, Úc gia chúng ta sinh ra mỹ nữ, người người đều biết. Hoàng Thượng chọn nhà chúng ta, cũng là hợp lý. Bây giờ có nha đầu kia thay thế các con xuất giá, các con có thể yên tâm. Có điều tuổi các con cũng không còn nhỏ, cũng nên tìm một vị hôn phu tốt đi.”
Úc Cố đắc ý nhìn ba cô con gái. Mấy cô con gái của ông, đứa này còn đẹp hơn đứa kia.
Riêng có đứa thứ tư, mười bốn tuổi, cứ như cọng đỗ đũa, khô quắt lại, không có một chút bóng bẩy nào.
“Muốn tìm một nam nhân có bản lĩnh, biết nghe lời, cũng không phải dễ dàng như vậy.” – Nhị tỷ Úc Mỹ Tiên nghịch móng tay, không đồng ý.
“Con mới không muốn gả đi như vậy, cho dù là phải gả, cũng phải gả cho nam nhân nhiều tiền nhất thiên hạ !” – Đại tỷ Úc Mỹ Lan phe phẩy cây quạt cười khẽ.
“Có tiền thì sao, chỉ cần có quyền, còn sợ không có tiền sao ? Con muốn gả cho nam nhân quyền lực nhất !” – Cô ba Úc Mỹ Họa cười lạnh. Mắt hai bà chị này quá thiển cận, không biết được tác dụng của quyền thế.
Úc Cố gật đầu cười khẽ, tốt lắm, ba cô con gái của hắn đều rất có tiền đồ !
Loa kèn rền vang trời đất, cả kinh thành vui sướng hân hoan.
Úc Phi Tuyết nhìn khuôn mặt được trang điểm xinh đẹp trong gương, có chút nhụt chí.
“Người đâu, rửa mặt rửa mặt! Rửa sạch đi cho ta!” – Úc Phi Tuyết đẩy bà vú bên cạnh ra đứng dậy.
“Ai da tiểu thư, hôm nay là ngày vui của người, người nhất định phải ngoan ngoãn, người chưa bao giờ trang điểm, có thể thấy không quen, nhưng tân nương tử đều trang điểm như vậy, người cứ để như thế này, lát nữa trùm khăn ngồi trên kiệu hoa qua cửa lớn rồi, muốn tẩy thế nào cũng được !”
Bà vú tận tình khuyên bảo,chỉ sợ đứa nhỏ có cha sinh không có mẹ dưỡng này lại làm náo loạn, gây ra trò cười gì trong ngày lớn này.
Lão gia nói, không may có việc gì xảy ra, sẽ chỉ hỏi tội bà! Trách nhiệm trên người bà vú rất quan trọng !
“Đúng vậy đúng vậy, tiểu thư, nếu để cho lão gia biết, sẽ lại bắt người học quy củ.” – nha đầu bên cạnh biết rõ điểm yếu của Úc Phi Tuyết.
Khóe miệng Úc Phi Tuyết hơi run run.
“Đây là cái thứ gì, làm mặt ta giống cái mông con khỉ quá vậy !”
“Tiểu thư, người là tiểu thư khuê các, những từ như vậy không thể nói ra được.”
“Mông, mông. Nói ra thì làm sao ?”
“Lão gia đến.”
“……”
“Ta không muốn trùm cái này, trùm lên đầu ta không nhìn thấy cái gì hết !” – Úc Phi Tuyết cự tuyệt trùm khăn voan. Một tay kéo khăn voan, ném xuống đất.
Bà vú lo sợ chạy tới nhặt lên, lại một lần nữa tận tình khuyên bảo.
Kiệu hoa vào cửa, lúc chuẩn bị ra khỏi cửa, Úc Phi Tuyết kêu to:
“Dừng lại –”
“Bà tổ cô à, lại làm sao vậy ?” – trong một ngày mà làm ra bao nhiêu việc, bà vú bị Úc Phi Tuyết quay đến sắp ngất rồi.
“Ta muốn đi nhà xí!”
“Tiểu thư, kiệu hoa này……”
“Cứ để nó đợi
