Pair of Vintage Old School Fru
Ở Chung Thì Có Sao Đâu

Ở Chung Thì Có Sao Đâu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323643

Bình chọn: 7.5.00/10/364 lượt.

ước mở 6tiệc chúc aemừng?

c"Anh afở Lâm Khẩu 0có nhà khác, akhông ở 9chung với 24ba mẹ."

6eTrên thực f7tế anh có 2rất nhiều a7bất động dsản phân 20bố ở các 2nơi thuộc e8Đài Loan, 2huống chi 47anh đã trưởng 8thành rồi 8dcòn ở cùng 0ba mẹ? Cũng 3akhông phải 02là con nít 9chưa dứt 83sữa, aiz!

f5"À."

21Cô gật đầu, 0không nói 83chuyện nữa.

9Mặc dù Cao 0Mỹ Hà sớm 08biết anh fcó hiển 0ehách gia thế, 28nhưng lúc 3xe lái vào cbên trong 6cbãi đậu 4xe của biệt 0thự thì 7ccô vẫn 7kinh ngạc c0và hoảng 83sợ vì căn 95nhà to lớn, 2xa hoa của eanh.

6Sau khi anh ađậu xe axong đi tới 0bên ngoài eghế lái 27phụ, ga blăng thay 0cô mở cửa 8xe: "Nào, 14xuống xe b4thôi."

1Cao Mỹ Hà fsợ hãi eaxuống xe, 7giống như 6lạc lối atrong căn 5fbiệt thự 84vậy, trong 39lòng không 1ngừng tán 8ethưởng cdbiệt thự 86vô cùng 6xinh đẹp 7trước mắt.

bNhiếp Quân ddẫn cô 3đi vào biệt 6ethự, mấy 9người giúp 1việc thấy 23thế túm 16tụm lại, 32lễ phép 6bchào bọn bhọ.

cCô có chút 68ngại ngùng 6gật đầu 16với người 54giúp việc.

6"Ngồi ađi."

abĐuổi người blàm thành eđoàn đi, 9anh cởi 1áo khoác 3xuống tùy f4ý treo lên 13thành ghế 26sa lon, nắm e8kéo cà vạt 9quanh cổ, 57muốn cô 7ctùy ý ngồi.

8Cô bối aerối ngồi fxuống góc bdsofa, ngẩng bđầu nhìn dphía trong 5dnhà trang 2choàng lộng 4lẫy, không 5dkhỏi cảm 8thán cuộc 9asống người ccó tiền cthật là 13xa hoa đến e2mức cô 7khó có thể a1tưởng tượng.

f2"Uống 6trà được a9không?" 48Anh giật dacà vạt 0xuống.

29"Được."

4Cô phục 3hồi tinh 9thần lại 8đồng ý, 4thấy bộ 67dáng anh 32thoải mái 1ngồi trên edghế sa lon, 61giống như 51vương giả 89ra lệnh, auy nghiêm a5mà tuấn bemỹ.

4"Từ 8dlúc nào 5em bắt đầu c7cảm giác cbị theo aedõi?"

38Đợi nữ fgiúp việc 94đưa trà 93bánh tới, 8anh bắt 4đầu vào 67vấn đề 60chính.

e"Sáng 18sớm hôm 7nay." fCô khẽ 5enhấp hớp 6ftrà.

89"Mấy dcngày trước athì sao? 1Không phát achiện sao?" dAnh lại 0ehỏi.

72"Không ccó."

c4Cô lắc 5đầu, thừa 08nhận mình 5flúc đó 92không có 15chú ý. "Có 20thể là 56thần kinh 5tôi quá 6lớn, tới b6hôm nay mới 59phát hiện 2bị người 7ta theo dõi."

68Anh cười e5khẽ, các 9cô gái anh f5biết, cô a7là người 18duy nhất 9cdám thừa 9nhận sai 3lầm bản e4thân.

8Tính toán 0tin tức 8trên báo 4acũng nhiều engày rồi, 5nhất định 8dlà truyền 2thông cảm 28nhận được 1áp lực, 7mới kéo ddài tới chôm nay mới 5tìm tới a4cô, ngược 4lại anh 05có thể 1alý giải, b0chính là 7nhà truyền e8thông kia 54không đủ cthông minh.

cNếu đủ cthông minh aasẽ không 2akhiêu khích 8danh, cho nên 1bọn họ 7dtất phải 78trả giá 79thật cao.

ad"Anh ađang cười 70cái gì?"

c9Cô không fcảm thấy 22mình nói fcái gì buồn e5cười, không a3hiểu nụ ccười của 66anh từ đâu e9mà đến.

7"Anh b9cười em 3đủ thẳng 57thắn, dám bthừa nhận 34sức chú b1ý của mình 0echưa đủ."

8Đây cũng elà ưu điểm fccủa cô, 2trừ vóc bfngười đẹp, f2còn có giọng 1nói như ftrẻ con 80khiến cho fbđàn ông bnghe thì 82thần hồn 4ađiên đảo, 29chịu được 5vất vả 4bên ngoài, ethêm một 2nét đẹp 3dnữa.

0". . 9 . . . . Tôi 57thế nào 9thì thế 01ấy, có f3cái gì không a6dám thừa 4nhận?" dMặt cô d0đỏ bừng clên, đột f7nhiên cảm 6thấy bên 58trong phòng 8quá nóng.

4Từ nhỏ 35cô giáo 1dđã dạy bphải thành efthật, cô ckhông cho 6là mình b0làm như 7vậy có 8dcái gì không 14đúng.

2"Anh akhông có 3cnói em không e8tốt, em b2làm gì khẩn dtrương như avậy?"

eCàng tiếp exúc với 7cô, anh càng 7thấy cô 6thú vị, 6ngay cả 08việc nhỏ dthế này 6fcũng có fthể khiến ecô phản eaứng lớn 35như vậy, e8thật sự 26rất đáng feyêu.

e3"Tôi 6không có akhẩn trương!" aCô cắn 9xuống môi, a3cánh mũi 1aphập phồng.

b"Được, 0em không 2khẩn trương." 08Anh không fnhịn được 5fcười to a8lên, cả 5đường 4cong khuôn 1mặt cũng 8theo đó cthả lỏng.

1bCao Mỹ Hà f6kinh ngạc bnhìn chằm 1bchằm khuôn 6mặt tươi abcười của danh, phát 0hiện anh 3acười lên 70cực kỳ 5đẹp mắt, 6bhại trong 9lòng cô 71không tự 3chủ mà 5đập loạn.

3Hôm nay đổi 3blại là 0những cô 5egái khác, b9đối với b8sự theo 6bđuổi mãnh c9liệt của 35anh cũng 4sẽ không ecự tuyệt 06chứ? Một c4mực không d3nể mặt, 75hết lần dnày đến 18lần khác 36từ chối 24anh, nhất 4định anh 4cảm thấy drất thất 64bại.

7Hết cách cbrồi, cô 9chính là fcô gái không 4đáng yêu 2như vậy, aehoàn toàn 5bkhông chịu 6thua thế d7tiến công choa tươi acvà tiền 6bạc của 96anh, muốn 37trách cũng f3chỉ có 78thể trách 93anh tìm lầm 9đối tượng.

f"Sao elại nhìn danh như vậy?"

7Phát hiện 1bcô không 3echớp mắt 3mà nhìn echằm chằm e9vào mình, 7anh buồn 6cười ngả c4người về ephía trước, ffcố ý kéo 69gần khoảng 3cách hai d0người.

6"Không 9ccó, không 4có nha!"

cCô đỏ 7dmặt xấu d5hổ, liên 6tục không f2ngừng ngửa 3người ra b0sau, cảm bcgiác trên 52mặt sắp c8bốc khói e0rồi.

fe"Cao d1Mỹ Hà, 6thật ra 8bthì em thích 77anh có đúng 26không?" 0Anh đột 9nhiên thần 37bí hỏi.

7Cái đó 9câu hỏi cgiống như 50mũi tên 0bắn thẳng btắp vào 8tim Cao Mỹ bcHà, cô thiếu 3chút nữa atừ trên e2ghế salon 7nhảy dựng 2blên.

"Anh 3… anh ở ađâu mà 9tự tin như bvậy?"

00Cô không 62dám tin trừng 55lớn mắt, flắp bắp afchỉ trích canh.

3"Người 47làm ăn chính 52là dựa 2vào là kiểu 8tự tin này."

3Anh ngồi e7lại tư bthế cũ, d