Ở Chung Thì Có Sao Đâu

Ở Chung Thì Có Sao Đâu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323585

Bình chọn: 10.00/10/358 lượt.

n là muốn tìm thời gian gọi số điện thoại trên internet tìm cô, nhưng không ngờ còn chưa có gọi cô đã gặp cô chỗ bạn tốt.

Nếu như trên đời thật sự có duyên phận, anh không thể không tin mình và cô có duyên.

"Cô ấy là người lồng tiếng hợp tác lâu dài với công ty cậu sao?" Không nói rõ được lí do vì sao, anh muốn biết nhiều hơn về chuyện của cô, vì vậy mở miệng hỏi thăm Chu Nhân Hạo.

"Cũng không hắn, là người lồng tiếng tạm thời, chỉ là biểu hiện của cô ấy vô cùng tốt, không loại trừ khả năng mình ký hợp đồng với cô ấy."

Sau khi Chu Nhân Hạo nói xong, tò mò nhìn anh. "Sao vậy? Cậu biết Mỹ Hà sao?"

Biết! Ngay cả miệng cũng hôn rồi, làm sao có thể không biết? A Phát ở trong lòng khẽ thở dài, lại không dám nói ra khỏi miệng.

"Coi như biết."

Anh nhếch miệng, thần bí cười cười, vỗ vỗ vai Chu Nhân Hạo, chỉ chỉ Cao Mỹ Hà trong phòng thu. "Vừa lúc mình có chút chuyện tìm cô ấy nói chuyện, nếu ở đây gặp cậu rồi, vậy lát nữa không đi uống cà phê với cậu được rồi."

"Hả?"

Vào lúc này Chu Nhân Hạo cuối cùng cũng phát hiện chuyện có chút không đúng lắm, anh không rõ nhìn khuôn mặt tuấn tú của Nhiếp Quân đầy ý cười.

Cùng lúc đó, Cao Mỹ Hà từ phòng thu âm đi ra ngoài. "Cuối cùng cũng thu xong!" Nhìn thấy Nhiếp Quân cũng ở đây, cô rõ ràng sững sờ, không biết nên làm như thế nào. "Hơ . . . . . ."

"Em xong việc đúng lúc, tôi có việc muốn tìm em nói, đi theo tôi." Nhiếp Quân không nói lời gì, kéo tay cô đi ra ngoài.

"Ai! Nhưng tôi còn muốn cùng anh Chu nói chuyện hợp đồng. . . . . ." Cô lúng túng quay đầu lại, dùng ánh mắt nhờ Chu Nhân Hạo giúp đỡ.

"À đúng, mình. . . . . ."

Chu Nhân Hạo đang muốn nói tiếp, nhưng lại bị A Phát kéo lại.

"Đừng đi nữa lão đại."

A Phát hạ thấp giọng, dùng thân thể ngăn giữa Chu Nhân Hạo và Cao Mỹ Hà. "Thật ra vừa rồi em muốn nói cho anh biết, hình hai người bọn họ hôn môi đã lên trang đầu báo rồi, anh còn tranh cái gì với người ta?"

"Hôn môi? Thật hay giả?"

Chu Nhân Hạo kinh ngạc trừng lớn mắt, mặt không dám tin.

"Nếu anh không tin, đợi lát nữa em cầm tờ báo tới cho anh xem!"

Lão đại đáng thương, thừa dịp bây giờ còn chưa yêu đến khắc cốt ghi tâm, nhanh rút ra thì tốt hơn, đừng tham gia vào tình cảm người khác!

"Anh. . . . . . Xin lỗi, đột nhiên phát hiện còn có chuyện quan trọng chưa xử lý tốt, không bằng. . . . . ." Lời Chu Nhân Hạo nói đến đầu lưỡi thì nghẹn lại, anh lúng túng ngẩng đầu nhìn Cao Mỹ Hà. "Không bằng em giải quyết chuyện với Nhiếp Quân trước, chuyện hợp đồng chúng ta tìm thêm thời gian nói sau."

"Chuyện này. . . . . ." Trên trán Cao Mỹ Hà hiện ba đường vạch đen, cô nhìn Nhiếp Quân, đột nhiên có cảm giác ngày tận thế.

Nhiếp Quân âm thầm nhếch môi cười, nửa kéo nửa “bắt” cô đi.

"A Phát chết tiệt, vừa rồi em nói là thật hay giả?" Đợi Nhiếp Quân và Cao Mỹ Hà rời khỏi phòng thu âm, Chu Nhân Hạo mới xanh mặt, níu lấy cổ áo A Phát ép hỏi.

"Em là A Phát! A Phát không nói láo!"

Kéo bàn tay đang níu chặt lấy cổ áo mình của lão đại ra, A Phát từ phía dưới chỗ ngồi lấy ra tờ báo đưa cho Chu Nhân Hạo. "Tự anh nhìn cho rõ đi."

Trang đầu tin tức đập vào trong mắt Chu Nhân Hạo, anh trợn to hai mắt nhìn chằm chằm hình, chỉ kém rớt hai con ngươi xuống tờ báo.

Tốt, có mưu đồ có chân tướng, vậy mà hai người này thật sự có quan hệ! Cũng may A Phát nhắc nhở, nếu không anh đã dính đến phụ nữ của bạn tốt rồi?

Thẳng thắn mà nói, hai người này thật là sài lang hổ báo. . . . . . Không, trai tài gái sắc, đặt ở trên một tấm hình rất xứng với nhau, có thể Mỹ Hà là duyên phận của cậu ta, thật đáng tiếc!

"Anh không cần lôi lôi kéo kéo!" Vừa đi ra khỏi phòng thu âm, Cao Mỹ Hà liền hất tay Nhiếp Quân ra, bực mình nói.

Nhiếp Quân chau mày, thú vị nhìn cô."Em hình như rất sợ tôi?"

"Ai . . . . . . Ai sợ anh?"

Cô xoa xoa bàn tay cánh tay, ấp úng phản bác.

"Không sợ tôi làm gì em sao?" Anh cười chọc phá sự bướng bỉnh của cô. "Có điều tôi cũng chỉ là người bình thường, chẳng lẽ em lại sợ tôi ăn em?"

"Tôi không hiểu anh đang nói cái gì hết."

Cô ngẩng đầu nhìn trời xanh, nói lảng sang chuyện khác.

"Em không hiểu, tôi hiểu."

Nếu cô cố ý giả bộ không hiểu, như vậy anh nói thẳng, khỏi phải lãng phí thời gian mọi người. "Hỏi em một lần nữa, em có hứng thú trở thành người phụ nữ của tôi không?”

“Anh bị bệnh thần kinh!"

Trong lòng cô đột nhiên tức giận, cáu giận mắng một câu, nhưng khuôn mặt nhỏ lại rất không tự chủ mà đỏ ửng lên. "Quỷ mới muốn làm phụ nữ của anh!"

"Em phải biết, đây chính là phúc phận rất nhiều cô gái cầu đều cầu còn không được đó." Anh cười khẽ, giống như xem cô như đang đùa giỡn.

"Đáng tiếc những cô gái kia không bao gồm tôi." Cô quay mặt, cánh mũi bởi vì tức giận mà khẽ phập phồng.

Cao Mỹ Hà dĩ nhiên biết thân phận của anh cùng địa vị đại biểu cho cuộc sống vô cùng xa hoa, nhưng thứ nhất, cô không thích anh, thứ hai, cuộc sống kia căn bản cô không thể có được, cô rất rõ ràng mình bình thường cỡ nào.

"Sao em có thể khẳng định như vậy?"

Là sức hấp dẫn của anh không đủ sao? Phụ nữ như cô, trước kia muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu, chưa từng có ai khó trị như cô vậy.

"


The Soda Pop